viết bài văn tả về một người ông hoặc bà mà em yêu quý nhất
Quảng cáo
3 câu trả lời 77
Tả người ông mà em yêu quý nhất
Trong gia đình, người mà em yêu quý và kính trọng nhất là ông nội. Ông không chỉ là người luôn yêu thương, chăm sóc em mà còn là người đã cho em rất nhiều kỉ niệm đẹp của tuổi thơ.
Ông em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Dáng người ông hơi gầy nhưng vẫn rất nhanh nhẹn. Mái tóc ông đã bạc gần hết, khuôn mặt có nhiều nếp nhăn vì những năm tháng vất vả. Đôi mắt ông không còn tinh anh như trước nhưng lúc nào nhìn em cũng ánh lên vẻ hiền từ, trìu mến. Đôi bàn tay ông gầy và chai sần, đó là đôi bàn tay đã làm việc nhiều năm để chăm lo cho gia đình. Mỗi khi ông cười, những nếp nhăn trên khuôn mặt lại hiện rõ, khiến em cảm thấy vô cùng thân thương.
Ông là một người rất giản dị và hiền hậu. Hằng ngày, ông thường chăm sóc cây cối trong vườn, đọc báo rồi ngồi uống trà. Những lúc em học bài, nếu có bài nào khó, ông thường kiên nhẫn giảng cho em từng chút một. Buổi tối, ông hay kể cho em nghe những câu chuyện về thời thơ ấu của ông. Em thích nhất là những buổi chiều được ngồi bên ông, nghe ông kể chuyện và cùng ông chăm sóc khu vườn nhỏ.
Em nhớ nhất một lần em bị điểm kém. Em rất buồn và sợ bị bố mẹ mắng. Ông không trách em mà nhẹ nhàng nói rằng ai cũng có lúc mắc lỗi, quan trọng là phải biết cố gắng sửa chữa. Lời nói của ông đã giúp em tự tin hơn và quyết tâm học tập chăm chỉ. Nhờ có ông, em hiểu rằng thất bại không đáng sợ, chỉ cần mình không bỏ cuộc.
Đối với em, ông nội giống như một bóng cây lớn luôn che chở và yêu thương em. Em rất biết ơn những gì ông đã dành cho em. Em chỉ mong ông luôn mạnh khỏe, vui vẻ và sống thật lâu để em có thể ở bên ông, nghe ông kể chuyện và chăm sóc ông mỗi ngày. Em sẽ luôn yêu quý và trân trọng ông – người ông tuyệt vời nhất trong lòng em.
Bà nội, đó là hai tiếng gọi thân thương mà tôi được gọi, có biết bao nhiêu người không còn bà để mà gọi và tôi thấy tôi thật hạnh phúc khi được có bà nội trên đời này. Bà không chỉ đơn giản là một người bà nội mà bà còn là tri ân tri kỉ của tôi. Mọi chuyện tôi đều nói với bà, tâm sự với bà và cho tôi những lời khuyên bổ ích. Bà như cơn mưa mùa hạ tưới mát tuổi thơ tôi.
Bà nội tôi trải qua một cuộc đời lam lũ vất vả người phụ nữ sinh ra trong bom đạn vì thế bà càng thêm sức dẻo dai chịu đựng. Bà tôi có khuôn mặt mà tôi thấy người ta khen là phúc hậu. Cuộc đời trải qua biết bao khó nhọc những lúc chạy giặc bà phải ngụp trong nước giấu mình trong bèo kể cả những đoạn mương sông bẩn thỉu nhất. Sau đó khi về nhà chồng, bà tôi một tay nuôi dưỡng bố và các bác của tôi trong khi đó ông nội còn đang bận công tác ngoài thủ đô. Một mình chăm sóc bảy người con tôi thấy bà nội tôi thật khỏe khoắn. Thật không may, về già bà nội tôi lại bị tai biến mạch máu não.
Mặc dù đã tám mốt tuổi thế nhưng trông bà tôi vẫn trẻ như hồi còn sáu mươi. Ai vào cũng phải khen nước da hồng hào trắng khỏe, khuôn mặt bà giờ không còn được trẻ trung đẹp đẽ như thuở xưa nữa mà thay vào đó là những những nếp nhăn chằng chịt. Nghe bố tôi nói rằng bà tôi ngày xưa xinh lắm, đẹp lắm và cho đến bây giờ cái tuổi xế bóng chiều tôi vẫn thấy bà tôi rất đẹp. Đó là vì nước da trắng vốn có của bà nội, là mái tóc tuy đã ở cái tuổi tám mốt nhưng lại chỉ điểm vài sợi trắng trên đầu. Khi gội đầu thì không còn nhìn thấy những sợi trắng đó nữa. Mái tóc dài ngày xưa của bà được cắt ngắn đi cho gọn gàng và dễ gội. Khuôn mặt ấy vẫn phúc hậu như ngày nào nhưng lại thật là đáng thương khi khuôn mặt ngày càng béo ra, không phải vì béo tốt mà là do bệnh. Nói đúng hơn là bị phù mặt, những vết nám chấm to như những mụn ruồi xuất hiện trên mặt của bà. Mắt của bà híp lại, đôi lông mày rụng hết phần dưới đi, mi mắt cũng rụng còn lại những sợ mi ngắn cũn. Điều đó không làm bà xấu đi mà làm bà đẹp hơn vì sau căn bệnh ấy bà vẫn đẹp, vẫn trẻ như vẫn còn sáu mươi.
Dáng hình của bà nội tôi giờ đây vì bệnh mà béo lên, nhưng khổ nỗi bà chỉ béo mỗi phần bụng còn chân tay thì lại gầy gò. Không kể đến cánh tay bên phải bị liệt, bà không thể tự xúc cơm được nữa mà phải có người xúc cho. Còn gì khổ hơn khi mất đi một cánh tay, tôi thương bà tôi nhiều lắm cả cuộc đời tu nhân tích đức mà đến cuối đời lại không thể sống một cuộc sống an lành. Nhiều khi bà nội tôi khóc như trẻ con, những nếp nhăn xô lại và những giọt nước mắt ào ra trên hai gò má. Cái miệng mếu xệch đi trông mà không kìm được nước mắt, gặp người thân đi xa về bà càng khóc nhiều hơn. Mỗi đêm bà dậy đi vệ sinh tôi tỉnh giấc nghe thấy những hơi thở khó khăn của bà mà chạnh lòng nghĩ bản thân chưa làm được gì cho bà. Cứ mỗi lần đứng lên ngồi xuống là cả một sự khó nhọc của bà ngay cả khi lật mình khi ngủ nữa.
Bà tôi cơ cực vậy đấy và giờ đây tôi yêu thương bà hơn bất cứ điều gì, cả cuộc đời ấy tôi sẽ cố gắng giúp cho bà vui mỗi ngày. Mai này lớn lên tôi sẽ trở thành một bác sĩ giỏi để chữa bệnh cho những người bà thoát khỏi căn bệnh quái ác.
gemini
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
26507
-
15266
-
14637
-
9667
-
8834
