KHOẢNG LẶNG YÊN THÁNG TƯ
<NGÔ THẾ OANH>
Tôi chưa bao giờ gặp đâu một bầu trời như thế
Bầu trời trong cao rộng khác thường
Những hàng me vừa mùa thay lá
Sắc xanh non tuôn sáng những bờ đường
Sau cơn mưa thành phố như gương
Lấp lánh những tường nhà khuôn mặt
Những lá cờ trên những ô cửa sổ đỏ tươi
Những lá cờ… không hiểu sao tôi bỗng rưng nước mắt
Mặt trời thật giản dị trên cao
Quân phục đẫm mồ hôi bụi đất
Chiếc bi - đông chuyền tay cứu khát
Những vòm sao cao vút trên đầu
Cụm mây trắng tinh di động về đâu
Đồng đội của tôi, đồng đội của tôi
Nói gì được nữa đây trong buổi mai toàn thắng
Bỗng thấm thía hơi ấm bàn tay bạn
Đất dịu mát dưới chân không sao thốt lên lời
Khoảnh khắc thành phố đường lặng yên
Lặng yên hàng cây
Lặng yên vòm trời
Lặng yên những căn nhà
Lặng yên những lá cờ trong nắng
Lặng yên nét cười thẳm sâu mắt bạn
Khoảnh khắc thành phố như mặt biển
Rồi tất cả trào lên cuồn cuộn thủy triều.
viết đoạn văn khoảng 1,5 trang A4 nêu cảm nghĩ của em về bài thơ KHOẢNG LẶNG YÊN THÁNG TƯ của Ngô Thế Oanh
Quảng cáo
1 câu trả lời 24
Bài thơ Khoảng lặng yên tháng Tư của nhà thơ Ngô Thế Oanh gợi lên một khoảnh khắc thiêng liêng trong ngày thống nhất đất nước. Qua các hình ảnh bình dị như bầu trời trong cao, hàng me thay lá, và sự lặng yên kỳ diệu trước khi lòng người trào dâng niềm vui lớn, tác phẩm khắc họa sâu sắc âm hưởng hào hùng mà lắng đọng của lịch sử.
Cảm nhận về không gian và chuyển động của cảm xúc
Bài thơ mở ra bằng một ngạc nhiên tột cùng của nhân vật trữ tình trước một khung cảnh rất đỗi thanh bình nhưng cũng vô cùng mới mẻ: "Tôi chưa bao giờ gặp đâu một bầu trời như thế / Bầu trời trong cao rộng khác thường". Bầu trời ấy không chỉ mang vẻ đẹp tự nhiên của thời tiết tháng Tư sau cơn mưa mà còn phản chiếu tâm trạng hân hoan, rạng rỡ của con người trong ngày vui giải phóng. Những hình ảnh như "hàng me vừa mùa thay lá", "sắc xanh non tuôn sáng", hay "thành phố như gương" tạo nên một không gian trong trẻo, tinh khôi. Sắc đỏ tươi của những lá cờ bay trên ô cửa sổ không chỉ tô điểm cho phố phường mà còn chạm đến góc khuất sâu thẳm trong tâm hồn nhà thơ, khiến nhân vật trữ tình "bỗng rưng nước mắt". Đó là giọt nước mắt hạnh phúc, giọt nước mắt của sự vỡ oà sau bao năm tháng chiến tranh gian khổ, đau thương.
Vẻ đẹp của tình đồng đội và khoảng lặng thiêng liêng
Tác giả kéo người đọc về với hiện thực hào hùng nhưng giản dị qua hình ảnh người lính: "Mặt trời thật giản dị trên cao / Quân phục đẫm mồ hôi bụi đất / Chiếc bi-đông chuyền tay cứu khát". Những chi tiết ấy gợi nhắc cả một chặng đường hành quân dài đằng đẵng, nơi tình đồng chí đồng đội gắn bó keo sơn, cùng nhau đi qua lằn ranh sinh tử. Trong buổi sáng toàn thắng ấy, mọi lời nói dường như trở nên thừa thãi trước sự vĩ đại của thời gian và không gian. Cái chạm tay hay hơi ấm bàn tay của người bạn chiến đấu chính là thứ ngôn ngữ chân thật nhất, sâu lắng nhất.
Đỉnh cao của bài thơ nằm ở chuỗi điệp từ "Lặng yên" được dồn nén liên tiếp:
"Lặng yên hàng cây / Lặng yên vòm trời / Lặng yên những căn nhà / Lặng yên những lá cờ trong nắng / Lặng yên nét cười thẳm sâu mắt bạn".
Sự lặng yên này không phải sự im lặng của hư vô hay tang tóc, mà là khoảng lặng của sự lắng đọng, nghẹn ngào, nơi vạn vật như ngừng trôi để cảm nhận trọn vẹn sự bình yên vừa giành lại được bằng máu xương.
Sức mạnh bùng nổ của niềm vui toàn thắng
Khép lại bài thơ là một sự chuyển biến nhịp điệu mãnh liệt: "Khoảnh khắc thành phố như mặt biển / Rồi tất cả trào lên cuồn cuộn thủy triều". Sau khoảnh khắc lắng sâu, nén lại của tâm hồn là sức mạnh bùng nổ của niềm vui sướng vô biên. Hình ảnh so sánh "như mặt biển" rồi "cuồn cuộn thủy triều" diễn tả rất chuẩn xác tâm trạng của cả một dân tộc sau ngày sum họp. Bài thơ khép lại mà dư âm vẫn ngân vang, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hoà bình, độc lập và lòng biết ơn vô hạn đối với thế hệ đi trước.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
28920
-
16943
-
10781
-
9102
-
8234
