Mn ơi hãy đọc và cho em xin ý kiến.
Sách
Thấu thị thư
Tổng lưu
Trên đời này làm gì có thứ gọi là thông tuệ, lại có gì gọi là thấu thị. Bất quá cũng chỉ có chính ta coi đó là thấu tuệ.
Nếu trên đời này có người thấu được vạn vật tại sao còn khổ nếu trên đời có người thông tuệ được cổ kim vị lai tại sao còn bị tham, sân si vây khốn. Nếu trên đời có người hiểu được chữ thấu, chữ tuệ thì tại sao chính ta còn ngu dốt, chính ta lại còn mờ mịt.
“Ta gọi một người phàm là thánh. Chỉ vì họ thuộc được kinh thư, thấu được những cái ta chưa thấu, ta tôn thờ họ vì chính ta thấy mình thua kém họ”
Con người chúng ta sống trong tam khốn, sống trong sự sợ hãi ba chữ
Ngu dốt, Bầy đàn, Ý tâm
Tuệ, Tâm, Tính
Ta bị khốn, ta sợ hãi nó vì nó là một phần chân ngã của ta. Ta ngu dốt vì ta chưa hiểu tại sao mình bị khốn, ta bầy đàn vì ta luôn chỉ sử dụng những thứ của người đi trước dù nó lỗi thời, ta sợ chính Tâm ta vì nó phản chiếu ta muốn thay đổi nhưng lại sợ ánh mắt của kẻ khác. Đến cuối cùng cả ba chung quy lại dẫn ta đến cảnh gia súc của chính nó, luôn chạy theo đến phía trước dù trong lòng vẫn mãi một màu xám xịt.
Đến cuối cùng đâm ra sợ hãy chính ba con đường khai sáng kia.
“Cả đời bị khốn nhưng không biết thoát. Cuối lại dẫn đến cái khốn cho hậu nhân”
“Cả đời chưa từng thoát khỏi nỗi sợ, cuối dẫn đến sự sợ hãi tiếp nói của hậu thế”
Đến cùng thì chính ta tại sao lại mãi không chịu thoát khốn ?
Ta cả đời sống trong khốn cảnh mãi không có lời giải về nó. Hay vì chính ta đã thấy được lời giải nhưng lại sợ phải cắt bỏ phần thối rữa đó.
Suy cho cùng chung quy vẫn chỉ có mình ta biết.
Quảng cáo
3 câu trả lời 74
Đoạn này có màu sắc triết lý khá mạnh, tạo cảm giác u tối, nội tâm và nhiều suy ngẫm. Ý tưởng “con người tự giam mình trong nỗi sợ và sự ngu dốt” khá hay, có chiều sâu. Một số câu viết rất cuốn, ví dụ:
“Ta gọi một người phàm là thánh. Chỉ vì họ thuộc được kinh thư…”
Câu này có tính phản biện và khiến người đọc phải nghĩ.
Tuy nhiên, nếu góp ý để đoạn văn mượt và dễ chạm tới người đọc hơn thì mình thấy có vài điểm:
Ý đang khá dồn và trừu tượng nên đôi lúc người đọc khó nắm “trục chính” mà bạn muốn nói.
Một số khái niệm như “tam khốn”, “ý tâm”, “thấu tuệ” còn hơi mơ hồ, nếu giải thích rõ hơn hoặc dẫn dắt mềm hơn thì sẽ mạnh hơn.
Có vài chỗ lặp ý “sợ hãi – khốn cảnh – ngu dốt”, nên đọc về sau hơi nặng và mất nhịp.
Văn phong hợp kiểu độc thoại nội tâm hoặc tản triết học, nhưng nếu muốn thành một tác phẩm có sức hút rộng hơn thì nên thêm hình ảnh, ví dụ hoặc câu chuyển ý để người đọc dễ cảm hơn.
Ví dụ đoạn này có thể gọn và sắc hơn:
“Ta ngu dốt vì không hiểu vì sao mình bị khốn. Ta bầy đàn vì chỉ dám bước trên dấu chân cũ. Ta sợ chính tâm mình vì muốn thay đổi nhưng lại sợ ánh nhìn của kẻ khác.”
Đọc sẽ chắc nhịp hơn và dễ thấm hơn.
Tổng thể, mình thấy bạn có chất suy tưởng và cách viết mang hơi hướng triết luận/phật tính khá riêng. Nếu tiếp tục viết, bạn nên:
giảm bớt sự “mịt mờ cố ý”,
làm rõ khái niệm,
tiết chế lặp từ,
và chia đoạn rõ hơn.
Như vậy bài sẽ vừa giữ được chiều sâu vừa dễ chạm người đọc hơn.
sách hay đấy, cảm ơn bn nhiều
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
26338
-
14816
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
14504 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
13138 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
12740 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
9972 -
9536
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
8604
