Quảng cáo
4 câu trả lời 59
Nhà thơ Lò Ngân Sủn được gọi là “người con của núi” vì ông sinh ra, lớn lên và gắn bó sâu sắc với vùng núi Tây Bắc. Thơ của ông mang đậm hơi thở núi rừng, phản ánh đời sống, con người và văn hóa của đồng bào dân tộc miền núi. Những hình ảnh thiên nhiên hùng vĩ, tình cảm chân thành, mộc mạc trong thơ đã thể hiện tình yêu tha thiết của ông với quê hương. Vì vậy, cách gọi này vừa nói về nguồn gốc, vừa tôn vinh tâm hồn và sáng tác của ông gắn liền với núi rừng.
1. Nguồn gốc và bản sắc dân tộc
Quê hương: Lò Ngân Sủn sinh ra và lớn lên tại bản Phìn Ngan, huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai. Ông là người dân tộc Giáy – một dân tộc sống gắn liền với núi rừng Tây Bắc.
Tâm hồn: Cuộc đời ông thấm đẫm văn hóa, phong tục và vẻ đẹp của vùng cao. Núi rừng không chỉ là nơi sinh sống mà đã trở thành một phần máu thịt, hình thành nên bản sắc con người ông.
2. Đề tài chủ đạo trong sáng tác
Toàn bộ sự nghiệp văn chương của Lò Ngân Sủn hầu như đều dành để viết về núi rừng và con người vùng cao.
Hình ảnh "núi" xuất hiện dày đặc trong thơ ông với nhiều dáng vẻ: khi thì hùng vĩ, uy nghiêm, khi thì hiền hòa, thơ mộng. Ông viết về núi bằng tất cả sự thấu hiểu và tình yêu mãnh liệt.
3. Phong cách nghệ thuật độc đáo
Ngôn ngữ: Thơ của ông mang vẻ đẹp mộc mạc, khỏe khoắn, tự nhiên như cây cỏ, đá núi. Cách tư duy, so sánh của ông rất đặc trưng cho người miền núi (ví dụ: ví con người như ngọn núi, dòng suối).
Cảm xúc: Tác giả bài viết nhận thấy trong thơ Lò Ngân Sủn có cái "chất" hoang sơ, mãnh liệt của thiên nhiên vùng cao. Ông không chỉ viết về núi mà dường như chính là "tiếng lòng" của núi rừng phát ngôn qua thơ ca.
4. Vai trò "sứ giả" văn hóa
Ông được coi là người con ưu tú của núi rừng khi đã mang vẻ đẹp, tâm hồn của người vùng cao giới thiệu với độc giả cả nước. Ông giúp thu hẹp khoảng cách giữa miền xuôi và miền ngược thông qua những vần thơ thấm đẫm tình yêu quê hương.
Quê hương: Lò Ngân Sủn sinh ra và lớn lên tại bản Phìn Ngan, huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai. Ông là người dân tộc Giáy – một dân tộc sống gắn liền với núi rừng Tây Bắc.
Tâm hồn: Cuộc đời ông thấm đẫm văn hóa, phong tục và vẻ đẹp của vùng cao. Núi rừng không chỉ là nơi sinh sống mà đã trở thành một phần máu thịt, hình thành nên bản sắc con người ông.
2. Đề tài chủ đạo trong sáng tác
Toàn bộ sự nghiệp văn chương của Lò Ngân Sủn hầu như đều dành để viết về núi rừng và con người vùng cao.
Hình ảnh "núi" xuất hiện dày đặc trong thơ ông với nhiều dáng vẻ: khi thì hùng vĩ, uy nghiêm, khi thì hiền hòa, thơ mộng. Ông viết về núi bằng tất cả sự thấu hiểu và tình yêu mãnh liệt.
3. Phong cách nghệ thuật độc đáo
Ngôn ngữ: Thơ của ông mang vẻ đẹp mộc mạc, khỏe khoắn, tự nhiên như cây cỏ, đá núi. Cách tư duy, so sánh của ông rất đặc trưng cho người miền núi (ví dụ: ví con người như ngọn núi, dòng suối).
Cảm xúc: Tác giả bài viết nhận thấy trong thơ Lò Ngân Sủn có cái "chất" hoang sơ, mãnh liệt của thiên nhiên vùng cao. Ông không chỉ viết về núi mà dường như chính là "tiếng lòng" của núi rừng phát ngôn qua thơ ca.
4. Vai trò "sứ giả" văn hóa
Ông được coi là người con ưu tú của núi rừng khi đã mang vẻ đẹp, tâm hồn của người vùng cao giới thiệu với độc giả cả nước. Ông giúp thu hẹp khoảng cách giữa miền xuôi và miền ngược thông qua những vần thơ thấm đẫm tình yêu quê hương.
Nhà thơ Lò Ngân Sủn được gọi là "người con của núi" vì ông sinh ra, lớn lên tại vùng núi Bản Qua, Bát Xát, Lào Cai, và tâm hồn, thơ ca của ông thấm đẫm hơi thở, vẻ đẹp hùng vĩ cùng tình yêu sâu sắc đối với núi rừng biên cương. Thơ ông miêu tả chân thực, mãnh liệt cảnh sắc thiên nhiên và con người miền núi.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
71860 -
56664
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51830 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48425 -
Hỏi từ APP VIETJACK45398
Gửi báo cáo thành công!
