Viết bài văn + dàn ý phân tích nhân vật Chương trong truyện Hạ Đỏ của Nguyễn Nhật Ánh
Mùa hè năm đó là mùa hè quê ngoại.
Cuối năm lớp chín, tôi học bù đầu, người xanh như tàu lá. Ngày nào mẹ tôi cũng mua bí đỏ về nấu canh cho tôi ăn. Mẹ bảo bí đỏ bổ óc, ăn vào học bài sẽ mau thuộc. Trước nay, tôi vốn thích món này. Bí đỏ nấu với đậu phộng thêm vài cọng rau om, ngon hết biết. Nhưng ngày nào cũng phải buộc ăn món đó, tôi đâm ngán. Hơn nữa, dù dạ dày tôi bấy giờ tuyền một màu đỏ, trí nhớ tôi vẫn chẳng khá lên chút nào. Tôi học trước quên sau, học sau quên trước. Vì vậy tôi phải học gấp đôi những đứa khác.
Tối, tôi thức khuya lơ khuya lắc. Sáng, tôi dậy từ lúc trời còn tờ mờ. Mắt tôi lúc nào cũng đỏ kè. Ba tôi bảo:
- Nhất định đầu thằng Chương bị hở một chỗ nào đó. Chữ nghĩa đổ vô bao nhiêu rớt ra bấy nhiêu. Thế nào sang năm cũng phải hàn lại.
Mẹ tôi khác ba tôi. Mẹ không phải là đàn ông. Mẹ không nỡ bông phèng trước thân hình còm nhom của tôi. Mẹ xích lại gần tôi, đưa tay nắn nắn khớp xương đang lồi ra trên vai tôi, bùi ngùi nói:
- Mày học hành cách sao mà càng ngày mày càng giống con mắm vậy Chương ơi!
Giọng mẹ tôi như một lời than. Tôi mỉm cười trấn an mẹ:
- Mẹ đừng lo! Qua kỳ thi này, con lại mập lên cho mẹ coi!
Không hiểu mẹ có tin lời tôi không mà tôi thấy mắt mẹ rưng rưng. Thấy mẹ buồn, tôi cũng buồn lây. Nhưng tôi chẳng biết cách nào an ủi mẹ. Tôi đành phải nín thở nuốt trọn một tô canh bí đỏ cho mẹ vui lòng.
Dù sao, công của tôi không phải là công cốc. Những ngày thức khuya dậy sớm đã không phản bội lại tôi. Kỳ thi cuối năm, tôi xếp hạng khá cao.
Ba tôi hào hứng thông báo:
- Sang năm ba sẽ mua cho con một chiếc xe đạp.
Mẹ tôi chẳng hứa hẹn gì. Mẹ chỉ “thưởng” tôi một cái cốc trên trán:
- Cha mày! Từ nay lo mà ăn ngủ cho lại sức nghe chưa!
Ba tôi vui. Mẹ tôi vui. Nhưng tôi mới là người vui nhất. Tôi đàng hoàng chia tay với những tô canh bí đỏ mà không sợ mẹ tôi thở dài. Dù sao thì cũng cảm ơn mày, cơn ác mộng của tao, nhưng bây giờ xin tạm biệt nhé! Tôi cúi đầu nói thầm với trái bí cuối cùng đang nằm lăn lóc trong góc bếp trước khi vung tay cốc cho nó một phát.
Quảng cáo
4 câu trả lời 88
I. DÀN Ý PHÂN TÍCH NHÂN VẬT CHƯƠNG
1. Mở bài
Giới thiệu tác giả Nguyễn Nhật Ánh – cây bút quen thuộc viết về tuổi học trò.
Giới thiệu tác phẩm Hạ đỏ.
Giới thiệu nhân vật Chương – hình ảnh tiêu biểu của tuổi học trò chân thật, gần gũi.
2. Thân bài
a. Hoàn cảnh và tình trạng của Chương
Là học sinh lớp 9, chuẩn bị thi nên học hành rất vất vả.
Học nhiều nhưng tiếp thu chậm, phải học gấp đôi người khác.
Ngoại hình:Gầy gò, “xanh như tàu lá”
Mắt đỏ vì thiếu ngủ
→ Cho thấy áp lực học tập và sự cố gắng.
b. Tính cách của Chương
1. Chăm chỉ, có ý chí
Thức khuya, dậy sớm để học.
Không bỏ cuộc dù học khó nhớ.
Kết quả: thi đạt thứ hạng cao.
→ Thể hiện tinh thần nỗ lực đáng quý.
2. Hiếu thảo, yêu thương mẹ
Dù ngán canh bí đỏ vẫn cố ăn để mẹ vui.
Nhận ra mẹ lo lắng → cảm thấy buồn theo.
Không muốn mẹ thất vọng.
→ Tình cảm gia đình ấm áp, cảm động.
3. Hồn nhiên, hài hước
Tự trêu mình: “đầu bị hở”, “cơn ác mộng bí đỏ”
Có suy nghĩ dí dỏm, trẻ con:Nói chuyện với trái bí
Vui vẻ khi “chia tay” món canh
→ Đúng chất học trò, ngây thơ và đáng yêu.
c. Ý nghĩa nhân vật
Đại diện cho:Học sinh bình thường, không quá xuất sắc nhưng biết cố gắng
Gợi thông điệp:Thành công đến từ nỗ lực
Gia đình là động lực lớn
3. Kết bài
Khẳng định lại vẻ đẹp của nhân vật Chương.
Nêu cảm nhận: gần gũi, chân thật, để lại nhiều cảm xúc.
II. BÀI VĂN HOÀN CHỈNH
Trong nền văn học thiếu nhi Việt Nam, Nguyễn Nhật Ánh là cái tên quen thuộc với những câu chuyện nhẹ nhàng, trong trẻo về tuổi học trò. Hạ đỏ là một tác phẩm tiêu biểu của ông, trong đó nhân vật Chương hiện lên như một hình ảnh chân thực, gần gũi và đầy cảm xúc về một cậu học sinh đang trải qua những ngày tháng học hành vất vả.
Chương là học sinh lớp 9, đang bước vào kỳ thi quan trọng nên phải học tập rất căng thẳng. Cậu học ngày học đêm, “thức khuya lơ khuya lắc”, “dậy từ lúc trời còn tờ mờ”, khiến cơ thể trở nên gầy gò, “xanh như tàu lá”, đôi mắt lúc nào cũng đỏ. Không chỉ vậy, Chương còn gặp khó khăn trong việc ghi nhớ kiến thức, “học trước quên sau, học sau quên trước”, nên phải cố gắng gấp đôi người khác. Qua đó, ta thấy rõ áp lực học tập đè nặng lên vai một cậu học trò nhỏ.
Dù gặp nhiều khó khăn, Chương vẫn là một cậu bé rất chăm chỉ và có ý chí. Cậu không nản lòng trước việc học khó nhớ, vẫn kiên trì ngày đêm học tập. Những nỗ lực ấy cuối cùng cũng được đền đáp khi cậu đạt kết quả khá cao trong kỳ thi. Điều này cho thấy một thông điệp ý nghĩa: thành công không chỉ dành cho người thông minh mà còn thuộc về những người biết cố gắng.
Không chỉ chăm chỉ, Chương còn là một người con hiếu thảo, giàu tình cảm. Mẹ cậu vì lo lắng nên ngày nào cũng nấu canh bí đỏ cho con ăn để “bổ óc”. Dù rất ngán món này, Chương vẫn cố gắng ăn hết để mẹ vui lòng. Khi thấy mẹ buồn, cậu cũng buồn theo, nhưng lại không biết cách an ủi. Chi tiết Chương “nín thở nuốt trọn một tô canh bí đỏ” khiến người đọc vừa cảm động vừa thấy được tình cảm gia đình ấm áp, giản dị.
Bên cạnh đó, Chương còn mang nét hồn nhiên, hài hước rất đặc trưng của tuổi học trò. Cậu tự trêu mình, gọi canh bí đỏ là “cơn ác mộng”, thậm chí còn tưởng tượng nói chuyện với trái bí trước khi “chia tay”. Những chi tiết này tạo nên tiếng cười nhẹ nhàng, làm cho nhân vật trở nên sống động, gần gũi hơn.
Nhân vật Chương không phải là một học sinh xuất sắc ngay từ đầu, mà là hình ảnh của một người bình thường, phải nỗ lực từng chút một để đạt kết quả. Chính điều đó khiến nhân vật trở nên chân thực và dễ đồng cảm. Qua Chương, tác giả gửi gắm thông điệp rằng: chỉ cần kiên trì và có sự yêu thương từ gia đình, mỗi người đều có thể vượt qua khó khăn.
Tóm lại, Chương là một nhân vật tiêu biểu cho tuổi học trò với những nét đẹp đáng quý: chăm chỉ, hiếu thảo và hồn nhiên. Hình ảnh cậu bé gầy gò nhưng đầy nghị lực ấy chắc chắn sẽ để lại trong lòng người đọc nhiều cảm xúc sâu sắc.
Trước hết, Chương hiện lên là một cậu học trò đầy nghị lực, biểu tượng cho tinh thần "cần cù bù thông minh". Đối mặt với kỳ thi chuyển cấp lớp chín đầy cam go, Chương không hề có ưu thế về tư chất. Cậu tự nhận mình "học trước quên sau", thậm chí bị ba trêu là "đầu bị hở một chỗ nào đó". Thế nhưng, thay vì nản chí, Chương đã chọn con đường nỗ lực bền bỉ. Hình ảnh cậu học trò thức khuya lơ khuya lắc, dậy từ lúc trời còn tờ mờ sáng với đôi mắt "đỏ kè" và thân hình "còm nhom" đã để lại ấn tượng mạnh mẽ. Sự "xanh như tàu lá" của Chương không phải là sự yếu đuối, mà là minh chứng cho một tinh thần quyết tâm cao độ. Cậu chấp nhận trả giá bằng sức khỏe và sở thích cá nhân để đạt được thứ hạng cao, chứng minh rằng sự kiên trì chính là chìa khóa của thành công.
Tuy nhiên, điều làm nên sức hấp dẫn nhất ở nhân vật Chương không phải là điểm số, mà chính là trái tim giàu lòng trắc ẩn và sự hiếu thảo. Tình cảm của Chương dành cho mẹ được thể hiện qua một chi tiết vừa hài hước vừa cảm động: món canh bí đỏ. Đối với Chương, việc ngày nào cũng phải ăn bí đỏ để "bổ óc" đã trở thành một nỗi ám ảnh kinh hoàng. Thế nhưng, khi nhìn thấy đôi bàn tay mẹ nắn nắn khớp xương vai lồi ra của mình, khi thấy đôi mắt mẹ "rưng rưng" vì thương con vất vả, Chương đã không nỡ từ chối. Hành động "nín thở nuốt trọn một tô canh" dù đã quá ngán cho thấy sự tinh tế và chín chắn trong suy nghĩ của cậu. Chương thấu hiểu rằng đằng sau tô canh ấy là tình yêu thương vô bờ bến và sự kỳ vọng của mẹ. Cậu ăn không phải vì ngon, mà ăn để mẹ được yên lòng. Sự hiếu thảo ấy hiện lên thật giản dị, không cần những lời nói đao to búa lớn.
Bên cạnh đó, Chương còn là một nhân vật có tâm hồn vô cùng hồn nhiên và hóm hỉnh. Cách cậu miêu tả về gia đình, về "cơn ác mộng" bí đỏ hay hành động "cốc đầu" trái bí cuối cùng trong góc bếp sau khi thi xong đã bộc lộ rõ nét tính cách tinh nghịch của tuổi học trò. Chương không hề biến áp lực thi cử thành sự u uất; trái lại, cậu đón nhận nó bằng một thái độ lạc quan. Niềm vui của Chương khi đạt kết quả cao không chỉ dừng lại ở chiếc xe đạp ba hứa mua, mà lớn lao hơn cả là cảm giác "đàng hoàng" khi đem lại niềm vui cho cả nhà. Đó là niềm hạnh phúc của một người đã hoàn thành trách nhiệm và trưởng thành hơn sau những thử thách.
Bằng nghệ thuật kể chuyện tự nhiên ở ngôi thứ nhất, Nguyễn Nhật Ánh đã cho độc giả thâm nhập vào thế giới nội tâm đầy sống động của Chương. Những dòng tự sự vừa như lời tâm sự, vừa như những dòng nhật ký đã khiến nhân vật trở nên gần gũi, như một người bạn đang ngồi bên cạnh chúng ta.
Tóm lại, nhân vật Chương trong đoạn trích là một hình tượng đẹp về tuổi học trò. Qua Chương, chúng ta không chỉ thấy bóng dáng của chính mình trong những mùa thi căng thẳng mà còn học được bài học quý giá về sự nỗ lực và tình yêu thương gia đình. Chương chính là nhịp cầu dẫn dắt độc giả bước vào một mùa "Hạ Đỏ" đầy hoài niệm và những cung bậc cảm xúc trong trẻo nhất của tuổi thanh xuân.
🌟 I. DÀN Ý
🔹 1. Mở bài
Giới thiệu tác giả Nguyễn Nhật Ánh – nhà văn viết về tuổi học trò
Giới thiệu nhân vật Chương trong Hạ Đỏ
Nêu khái quát: Chương là một cậu học sinh chăm chỉ, hồn nhiên, giàu tình cảm
🔹 2. Thân bài
✨ a) Hoàn cảnh và tính cách
Học lớp 9, chuẩn bị thi → áp lực học tập lớn
Học “bù đầu”, thức khuya dậy sớm
👉 Thể hiện sự chăm chỉ, cố gắng
✨ b) Sự vất vả trong học tập
“người xanh như tàu lá”, “mắt đỏ kè”
Học trước quên sau → phải học gấp đôi
👉 Thể hiện:
Sự nỗ lực không ngừng
Dù không giỏi bẩm sinh nhưng rất kiên trì
✨ c) Tình cảm với gia đình
Hiểu nỗi lo của mẹ
Cố ăn canh bí đỏ dù ngán → làm mẹ vui
👉 Thể hiện:
Hiếu thảo, yêu thương mẹ
Biết nghĩ cho người khác
✨ d) Tâm hồn hồn nhiên, đáng yêu
Than thở vui vẻ với “bí đỏ”
Cách nói chuyện dí dỏm
👉 Thể hiện:
Tính cách trẻ con, trong sáng
Mang nét đặc trưng của tuổi học trò
✨ e) Kết quả
Thi đạt kết quả cao
👉 Thành quả xứng đáng cho sự cố gắng
✨ f) Nghệ thuật
Giọng văn hài hước, gần gũi
Miêu tả tâm lí tự nhiên
Ngôn ngữ sinh động, đời thường
🔹 3. Kết bài
Khẳng định vẻ đẹp của nhân vật Chương
Nêu cảm nghĩ: đáng yêu, đáng trân trọng
Liên hệ bản thân
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
28660 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
21180 -
16045
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
11363 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
10316 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
8505 -
8077
