Đề bài:Sáng tác một truyện ngắn nói về gia đình hoặc bạn bè.
Quảng cáo
4 câu trả lời 33
CHIẾC GHẾ TRỐNG TRONG BỮA CƠM
Ngày nhỏ, tôi luôn nghĩ bữa cơm gia đình là điều hiển nhiên. Ngày nào cũng vậy, đúng 6 giờ tối, mẹ gọi:
“Về ăn cơm đi con!”
Tôi chạy ù vào nhà, thấy ba đã ngồi sẵn, tay cầm tờ báo, mẹ bưng canh ra, còn em gái thì loay hoay xếp chén. Cái bàn ăn cũ kỹ nhưng lúc nào cũng ấm áp tiếng cười.
Nhưng rồi tôi lớn lên.
Lịch học thêm dày đặc, bạn bè rủ rê, điện thoại luôn cầm trên tay. Có hôm mẹ gọi 3–4 lần, tôi vẫn đáp lại qua loa:
“Con ăn ngoài rồi!”
Dần dần, những bữa cơm đủ mặt trở nên thưa thớt. Chiếc ghế của tôi đôi khi trống. Nhưng lúc đó, tôi chẳng hề để ý.
Cho đến một ngày…
Tôi đi học về, thấy nhà im ắng lạ thường. Mẹ không đứng trong bếp, ba không ngồi đọc báo. Trên bàn chỉ có mâm cơm đã nguội và một mảnh giấy nhỏ:
“Ba nhập viện rồi, mẹ ở đó chăm. Con ăn cơm trước nhé.”
Tôi đứng lặng. Lần đầu tiên, tôi nhận ra… chiếc ghế trống không còn là của tôi nữa.
Tối hôm đó, tôi mang cơm vào bệnh viện. Ba nằm trên giường, gầy đi thấy rõ. Mẹ ngồi bên cạnh, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố cười khi thấy tôi.
Ba nói yếu ớt:
“Lâu rồi… mới ăn cơm đủ mặt ha con…”
Tôi không trả lời được. Cổ họng nghẹn lại.
Từ hôm đó, tôi bắt đầu về nhà sớm hơn. Không phải vì mẹ gọi… mà vì tôi tự muốn.
Tôi nhận ra, bữa cơm gia đình không chỉ là ăn uống.
Đó là nơi có người chờ mình, có người hỏi han, có người luôn ở đó… dù mình có vô tâm đến đâu.
Và chiếc ghế trống…
không phải lúc nào cũng chờ mình mãi.
Thông điệp:
Đừng đợi đến khi mất đi mới biết trân trọng những điều giản dị nhất – như một bữa cơm gia đình.
Căn nhà nhỏ của nội luôn thoang thoảng mùi gỗ mục và trà quế. Với Thành, một cậu thiếu niên đang tuổi lớn, những ngày nghỉ hè ở quê cùng nội thật tẻ nhạt. Trong mắt cậu, nội là người "cũ kỹ" như chính chiếc đồng hồ quả lắc treo giữa nhà – thứ cứ cách một tiếng lại đánh chuông "boong, boong" nặng nề.
Một buổi chiều mưa tầm tã, Thành mải mê chơi game trên điện thoại thì mất điện. Cậu bực bội quăng máy xuống bàn. Đúng lúc ấy, tiếng chuông đồng hồ lại vang lên. Nội chậm rãi bước đến, tay cầm theo một chiếc hộp nhỏ bằng thiếc đã gỉ màu.
"Lại đây, nội cho xem cái này," nội cười hiền hậu.
Bên trong hộp là những mẩu giấy khen ố vàng của ba Thành ngày xưa, vài chiếc huy chương bằng đồng đen xỉn và một tấm ảnh đen trắng. Trong ảnh, nội còn trẻ, đứng cạnh một người đàn ông mặc quân phục. Nội kể về những ngày gian khó, về việc nội đã phải bán đi cả chỉ vàng duy nhất – kỷ vật của ông nội – để mua bộ sách giáo khoa cho ba Thành đi học. Chiếc đồng hồ quả lắc kia chính là món quà đầu tiên ba mua tặng nội bằng tháng lương đầu đời.
Thành im lặng. Cậu chợt nhận ra mình đã quá vô tâm. Những thứ cậu cho là "cũ kỹ", "lỗi thời" thực chất lại là cả một kho tàng ký ức và sự hy sinh thầm lặng. Mỗi tiếng "boong" vang lên không phải là sự ồn ào, mà là nhịp đập của thời gian, của tình yêu thương mà nội và ba đã gìn giữ bấy lâu.
Tối đó, lần đầu tiên sau nhiều năm, Thành không dán mắt vào điện thoại. Cậu ngồi bên hiên nhà, cùng nội nghe tiếng mưa rơi và học cách lên dây thiều cho chiếc đồng hồ cũ. Cậu hiểu rằng, có những giá trị gia đình sẽ chẳng bao giờ mất đi, miễn là ta biết dừng lại để lắng nghe.
Tan học, trời bỗng đổ mưa rào. Những hạt mưa bong bóng phập phồng trên mặt sân trường xi măng đại học, khiến đám sinh viên cuống cuồng tìm chỗ trú. Lam đứng nép dưới mái hiên hành lang, nhìn dòng người hối hả. Cô quên mang ô, mà xe buýt thì sắp đến chuyến cuối.
"Cầm lấy này."
Một chiếc ô màu vàng chanh rực rỡ chìa ra trước mặt Lam. Là Thành – cậu bạn cùng bàn thầm lặng, ít nói đến mức đôi khi Lam quên mất sự hiện diện của cậu trong lớp.
"Còn cậu thì sao?" Lam ngạc nhiên hỏi.
Thành chỉ vào chiếc áo khoác gió dày cộm: "Tớ chạy ra trạm xe buýt vèo cái là tới, áo này chống nước." Nói rồi, cậu ấn cán ô vào tay Lam rồi chạy biến vào màn mưa xám xịt.
Suốt cả tuần sau đó, Thành nghỉ học. Lam giữ chiếc ô vàng chanh trong ngăn bàn, lòng bồn chồn khó tả. Cô nhận ra mình chẳng biết gì về Thành ngoài cái tên và mái tóc luôn bù xù. Hóa ra, sự quan tâm đôi khi lại đến từ những người ta ít để tâm nhất.
Ngày thứ tám, Thành xuất hiện với gương mặt hơi nhợt nhạt. Lam vội vàng đưa lại chiếc ô, định bụng sẽ nói lời cảm ơn thật trịnh trọng. Nhưng khi mở ô ra để kiểm tra lần cuối, cô thấy một dòng chữ nhỏ xíu dán ở mặt trong cán ô: "Tặng Lam. Đừng để bị ướt nhé, vì cậu cười đẹp nhất là khi trời nắng."
Lam khựng lại, tim hẫng một nhịp. Cô nhìn sang bên cạnh, Thành đang giả vờ chăm chú vào cuốn giáo trình, nhưng vành tai cậu đã đỏ ửng lên từ lúc nào.
Hóa ra, chiếc ô không chỉ che mưa, nó còn che chở cho một tình bạn thầm lặng đang bắt đầu nảy mầm. Lam không trả lại ô nữa. Cô xé một mẩu giấy nhỏ, ghi vào đó: "Chiều nay cùng che ô ra trạm xe buýt nhé?" rồi đẩy sang phía Thành.
Bên ngoài, trời bắt đầu hửng nắng.
Tạ Duy Anh là một trong những nhà văn nổi tiếng của thế hệ nhà văn trước đây. Văn của ông giàu cảm xúc và làm lay động lòng người bằng tính chân thực, bằng những trải nghiệm và cảm xúc thật sự của con người. Và một trong những tác phẩm nổi tiếng của ông chính là “Bức tranh của em gái tôi”. Tác phẩm đã làm lay động người đọc bởi sự ngây thơ, hồn nhiên trong sáng của một đứa trẻ đã khơi gợi lên tình thương trong lòng của người anh trai.
Câu chuyện bắt đầu với hình ảnh của Kiều Phương, một cô bé có năng khiếu về hội họa nhưng lại rất thích lục lọi đồ và làm bôi bẩn lên mặt nên đã được người anh trai đặt biệt danh là Mèo. Qua những lời bộc bạch, tâm sự đó, chúng ta có thể cảm nhận được những suy nghĩ, những cách đánh giá và những tâm sự thầm kín trong lòng của người anh trai.
Khi thấy em tự sáng tạo ra màu vẽ thì người anh cho rằng đó là những việc làm rất bình thường, trò chơi của những đứa trẻ con vẫn hay làm. Vậy nên sẽ không có gì là ngạc nhiên nếu em mình làm như vậy. Tuy nhiên, khi người họa sĩ Lê Tiến phát hiện được tài năng thực sự của đứa em gái thì người anh trai bắt đầu cảm nhận được sự mặc cảm, tự ti và có chút ghen tị, thua thiệt hơn so với chính đứa em gái thân thiết của mình. Những lời bộc bạch của người anh hay việc xem lén những bức tranh của em gái đều thể hiện được điều đó. Người anh cảm thấy bản thân bị lãng quên, khi mà mọi sự chú ý đều tập trung vào người em gái, mọi sự quan tâm và mọi lời ngợi khen luôn được dành cho em gái. Điều đó khiến người anh trở nên mặc cảm, tự ti và ngày càng xa lánh em của mình hơn.
Đến khi người anh nhận ra nhân vật chính trong bức ảnh đạt giải nhất của Kiều Phương chính là mình, người anh đã đi từ ngỡ ngàng đến hãnh diện và sau cùng là xấu hổ. Đó là cái ngỡ ngàng vì không nghĩ rằng trong mắt em gái mình lại toàn mỹ đến thế. Hãnh diện vì tài năng của em mình, vì sự hoàn hảo của mình trong bức tranh. Bức tranh “Anh trai tôi” là hình ảnh một cậu bé đang nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời trong xanh. Mặt chú bé như tỏa ra một thứ ánh sáng rất lạ, toát lên ở tư thế ngồi là sự mộng mơ của một tâm hồn thơ bé. Đó là một người anh trong những suy nghĩ và có cả sự tưởng tượng của người em gái. Chính điều đó đã làm cho niềm vui, niềm hạnh phúc của người anh chuyển thành xấu hổ. Dưới con mắt của em gái, người anh thật hoàn hảo, nhưng thực tế người anh chưa làm được những gì xứng đáng với suy nghĩ của người em. Trước bức tranh của em gái, người anh đã nhận ra những khuyết điểm của mình đồng thời cũng hiểu được tình cảm của em.
Bức tranh của em gái tôi là một câu chuyện cảm động về tình cảm anh em sâu đậm. Truyện đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng những độc giả yêu thích tác phẩm của Tạ Duy Anh.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
71297 -
56203
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48582 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
47612 -
Hỏi từ APP VIETJACK44888
