các bạn ơi viết giúp mình một bài văn ghi lại cảm xúc của em sau khi đọc bài thơ dáng đứng việt nam
viết giúp mình vớiii!!!
Quảng cáo
4 câu trả lời 53
Có những tác phẩm văn học không chỉ để đọc, mà để chúng ta soi mình vào đó và cảm thấy tự hào. Bài thơ "Dáng đứng Việt Nam" của nhà thơ – chiến sĩ Lê Anh Xuân chính là một tác phẩm như thế. Sau khi đọc xong những vần thơ đầy hào hùng này, trong lòng em trào dâng một cảm xúc khó tả: đó là sự khâm phục, lòng biết ơn sâu sắc và niềm tự hào mãnh liệt về con người Việt Nam.
Hình ảnh trung tâm của bài thơ – anh giải phóng quân trên sân bay Tân Sơn Nhất – đã tạc vào tâm trí em một ấn tượng cực kỳ mạnh mẽ. Giữa làn mưa bom bão đạn, anh ngã xuống trong tư thế "đang đứng bắn", tay vẫn tì trên xác xe tăng địch. Đó không chỉ là một tư thế chiến đấu, mà là một bức tượng đài bất tử về lòng dũng cảm. Đọc đến câu thơ "Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhất / Nhưng Anh gượng đứng lên tì súng trên xác trực thăng", em cảm thấy nghẹn ngào. Cái chết của anh không hề bi lụy, mà rực rỡ và kiêu hãnh đến lạ kỳ.
Điều khiến em xúc động nhất chính là sự khiêm nhường của người anh hùng. Anh ra đi mà không để lại tên tuổi, địa chỉ, không một tấm ảnh chân dung. Anh hòa mình vào dáng hình đất nước, trở thành "anh giải phóng quân" chung của cả dân tộc. Tác giả đã rất khéo léo khi so sánh dáng đứng của anh với dáng đứng của Tổ quốc. Anh chính là hiện thân của một Việt Nam kiên cường, bất khuất, "rũ bùn đứng dậy sáng lòa".
Khép cuốn sách lại, âm hưởng của bài thơ vẫn như còn vang vọng. Em hiểu rằng, để có được cuộc sống bình yên hôm nay, biết bao người anh hùng vô danh đã ngã xuống với tư thế hiên ngang như thế. Bài thơ không chỉ giúp em thêm yêu lịch sử dân tộc mà còn nhắc nhở em phải sống sao cho xứng đáng với "dáng đứng" mà các thế hệ cha anh đã để lại.
Bài văn biểu cảm: Cảm xúc sau khi đọc bài thơ "Dáng đứng Việt Nam"
Trong dòng chảy của thơ ca kháng chiến, có những hình tượng đã tạc vào lịch sử như một bức tượng đài vĩnh cửu. Sau khi đọc bài thơ "Dáng đứng Việt Nam" của Lê Anh Xuân, lòng em trào dâng một niềm xúc động khó tả và sự ngưỡng mộ sâu sắc trước vẻ đẹp bi tráng của người chiến sĩ giải phóng quân.
Ngay từ những dòng thơ đầu tiên, em đã bị ám ảnh bởi một khung cảnh chiến trường khốc liệt trên đường băng Tân Sơn Nhất. Giữa làn mưa bom bão đạn, người chiến sĩ ấy hiện lên không phải trong một tư thế nghỉ ngơi mà là một "Dáng đứng Việt Nam" tạc vào thế kỷ. Hình ảnh "Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhất / Nhưng Anh gượng đứng lên tì súng trên xác trực thăng" đã khiến em lặng người. Đó là một sức sống mãnh liệt, một ý chí sắt đá vượt lên trên cái chết. Dù hơi thở đã trút xuống, nhưng tư thế tiến công của anh vẫn còn đó, hiên ngang và lẫm liệt.
Điều khiến em xúc động nhất chính là sự khiêm nhường và vô danh của người anh hùng. Anh ra đi mà không để lại tên tuổi, không một tấm hình, không một địa chỉ. Anh hòa mình vào đất mẹ, vào dáng hình xứ sở. Nhà thơ đã viết: "Không một tấm hình, không một dòng địa chỉ / Anh chẳng để lại gì cho riêng Anh trước lúc lên đường". Câu thơ như một nốt trầm đau xót nhưng cũng đầy tự hào. Anh không cần sự vinh danh cho cá nhân, bởi anh chính là hiện thân của hàng triệu người con đất Việt đã ngã xuống vì độc lập tự do.
Tác giả đã dùng những hình ảnh so sánh rất đẹp: "Anh là chiến sĩ hay triết học?". Đúng vậy, dáng đứng của anh không chỉ là một tư thế chiến đấu, mà là một thông điệp về lẽ sống, về sự hy sinh cao cả. Tư thế "tì súng trên xác trực thăng" của anh đã biến cái chết trở nên bất tử, biến sự đau thương thành sức mạnh. Anh ngã xuống để đất nước đứng lên, để màu áo xanh của anh hòa vào màu xanh của hòa bình, của hy vọng.
Khép lại bài thơ, hình ảnh "Dáng đứng Việt Nam" vẫn còn in đậm trong tâm trí em. Đọc bài thơ, em thầm hứa với bản thân sẽ học tập thật tốt để xứng đáng với những hy sinh thầm lặng của các thế hệ cha anh. Cảm ơn nhà thơ Lê Anh Xuân đã tạc nên một bức tượng đài bằng ngôn từ tuyệt đẹp, để thế hệ trẻ chúng em hôm nay luôn biết ơn và trân trọng giá trị của độc lập, tự do.
Dưới đây là một bài văn mẫu ghi lại cảm xúc sau khi đọc bài thơ “Dáng đứng Việt Nam”:
Sau khi đọc bài thơ “Dáng đứng Việt Nam”, em cảm thấy một niềm tự hào sâu sắc về đất nước và con người Việt Nam. Qua từng câu chữ, hình ảnh những con người Việt Nam kiên cường, bất khuất hiện lên rõ nét, từ những chiến sĩ bảo vệ Tổ quốc cho đến những người dân bình thường trong đời sống hằng ngày. Bài thơ không chỉ tả dáng đứng mạnh mẽ, dứt khoát mà còn gửi gắm một thông điệp về ý chí, tinh thần bất khuất và lòng yêu nước nồng nàn.
Em đặc biệt ấn tượng với cách tác giả khắc họa dáng đứng kiên cường giữa thử thách và gian lao, khiến em cảm nhận được sức sống bền bỉ và niềm tự hào dân tộc. Những hình ảnh ấy khiến em suy ngẫm về chính bản thân mình, về trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay trong việc học tập, rèn luyện và góp phần xây dựng đất nước.
Đọc xong bài thơ, em thấy trong lòng mình vừa xúc động, vừa hăng hái. Em nhận ra rằng mỗi người Việt Nam đều có thể giữ cho mình một “dáng đứng” kiên cường trong mọi hoàn cảnh, không chỉ trong chiến tranh mà cả trong đời sống hằng ngày. Bài thơ là lời nhắc nhở em về ý chí, niềm tự hào dân tộc và tinh thần vượt khó, những giá trị vô cùng quý báu mà mỗi người cần học tập và giữ gìn.
Sau khi đọc bài thơ Dáng đứng Việt Nam, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Bài thơ không chỉ khắc họa hình ảnh một người lính đã hi sinh mà còn làm hiện lên vẻ đẹp kiên cường, bất khuất của con người Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh gian khổ.
Hình ảnh người lính ngã xuống nhưng vẫn giữ nguyên tư thế đứng khiến em ấn tượng sâu sắc. Đó không chỉ là dáng đứng của một con người cụ thể mà còn là biểu tượng cho tinh thần bất khuất, không chịu khuất phục trước kẻ thù. Dù phải đối mặt với hiểm nguy, người lính vẫn hiên ngang, vững vàng, như một bức tượng đài sống động giữa chiến trường khốc liệt.
Đọc bài thơ, em càng thấm thía hơn những hi sinh to lớn của các thế hệ cha anh đi trước. Họ đã không tiếc tuổi xuân, sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống để bảo vệ độc lập, tự do cho Tổ quốc. Nhờ có họ mà hôm nay chúng em được sống trong hòa bình, được học tập và vui chơi dưới mái trường thân yêu.
Bài thơ cũng khiến em nhận ra trách nhiệm của bản thân. Là một học sinh, em cần cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức và sống có ích để xứng đáng với sự hi sinh ấy. Em tự hứa sẽ luôn ghi nhớ công lao của các anh hùng liệt sĩ và góp phần nhỏ bé của mình vào việc xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.
Dáng đứng Việt Nam đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc và khó quên. Đó không chỉ là một bài thơ hay mà còn là lời nhắc nhở về lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc và ý chí vươn lên của con người Việt Nam.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
28577 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
20640 -
15668
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
11215 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
10158 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
8411 -
8024
