viết bài văn về một người thân trong gia đình
Quảng cáo
5 câu trả lời 53
Trong gia đình em, người mà em yêu quý và kính trọng nhất là mẹ. Mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người luôn âm thầm hi sinh vì gia đình.
Mẹ em năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi. Dáng người mẹ nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn. Mái tóc mẹ đen dài, đôi khi đã lấm tấm vài sợi bạc vì những vất vả lo toan. Khuôn mặt mẹ hiền hậu, luôn ánh lên sự dịu dàng. Đôi mắt mẹ lúc nào cũng ấm áp, chan chứa yêu thương. Em ấn tượng nhất là đôi bàn tay mẹ – đôi bàn tay đã chai sạn vì làm việc nhiều, nhưng luôn nhẹ nhàng khi chăm sóc em.
Mẹ em rất chăm chỉ. Hằng ngày, mẹ dậy từ sớm để chuẩn bị bữa sáng cho cả gia đình rồi mới đi làm. Dù công việc bận rộn, mẹ vẫn luôn quan tâm đến việc học hành của em. Mỗi khi em gặp bài khó, mẹ luôn kiên nhẫn giảng giải. Có những lúc em mắc lỗi, mẹ không la mắng mà nhẹ nhàng khuyên bảo để em hiểu ra.
Em nhớ có lần em bị ốm, mẹ đã thức suốt đêm để chăm sóc. Mẹ lo lắng từng chút một, từ việc đo nhiệt độ đến nấu cháo cho em ăn. Nhìn mẹ mệt mỏi mà vẫn cố gắng, em cảm thấy rất thương mẹ.
Đối với em, mẹ là người tuyệt vời nhất. Mẹ không chỉ là chỗ dựa vững chắc mà còn là nguồn động lực giúp em cố gắng mỗi ngày. Em luôn tự nhủ sẽ chăm ngoan, học giỏi để không phụ lòng mẹ và sau này có thể đền đáp công ơn của mẹ.
Bài văn tả người thân trong gia đình (Người mẹ)
Trong gia đình, ai cũng yêu thương em hết mực, nhưng người gần gũi và chăm sóc em nhiều nhất chính là mẹ. Đối với em, mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất trên đời.
Mẹ em năm nay ngoài ba mươi tuổi. Mẹ có dáng người mảnh khảnh và nụ cười rất hiền hậu. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan với nước da trắng hồng. Điểm em yêu nhất trên khuôn mặt mẹ chính là đôi mắt. Đôi mắt ấy luôn nhìn em với sự trìu mến, khích lệ mỗi khi em làm được việc tốt, nhưng cũng có lúc nghiêm khắc khi em mắc lỗi. Đôi bàn tay mẹ tuy đã có những vết chai sần vì vất vả lo toan cho gia đình, nhưng đối với em, đó là đôi bàn tay ấm áp nhất.
Mẹ không chỉ là một người phụ nữ đảm đang mà còn là người thấu hiểu tâm lý. Sáng nào mẹ cũng thức dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng thơm ngon cho cả nhà. Mẹ nấu ăn rất ngon, nhất là món mì Ý mẹ làm luôn có hương vị đặc biệt mà không nơi nào sánh bằng. Mỗi buổi chiều sau khi đi học về, em thường cùng mẹ vào bếp, vừa phụ giúp mẹ nhặt rau, vừa kể cho mẹ nghe những chuyện vui buồn ở trường lớp. Mẹ luôn lắng nghe và đưa ra cho em những lời khuyên bổ ích.
Không chỉ chăm lo cho em từng bữa ăn giấc ngủ, mẹ còn là người bạn đồng hành trong việc học tập. Dù công việc bận rộn, tối nào mẹ cũng dành thời gian ngồi bên cạnh để nhắc nhở em làm bài tập. Những lúc em gặp bài toán khó hay cảm thấy nản lòng, mẹ luôn nhẹ nhàng động viên: "Cố gắng lên con gái, mẹ tin con sẽ làm được". Chính nhờ sự cổ vũ của mẹ mà em luôn có động lực để hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ.
Em rất yêu quý mẹ của mình. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật giỏi, chăm chỉ rèn luyện và giúp đỡ mẹ việc nhà nhiều hơn để mẹ luôn cảm thấy hạnh phúc và tự hào về em.
Mẹ em năm nay ngoài bốn mươi tuổi. Dáng người mẹ nhỏ nhắn, thanh mảnh với phong cách ăn mặc giản dị nhưng rất gọn gàng. Ấn tượng sâu đậm nhất với em chính là khuôn mặt trái xoan phúc hậu và làn da đã bắt đầu xuất hiện những nếp nhăn nơi khóe mắt – dấu ấn của những năm tháng lo toan, vất vả vì chồng con. Đôi mắt mẹ đen láy, luôn nhìn em bằng ánh mắt dịu dàng, khích lệ. Mỗi khi em làm sai, đôi mắt ấy thoáng buồn nhưng không hề trách mắng, mà chỉ lặng lẽ chỉ bảo để em tự nhận ra lỗi lầm.
Đôi bàn tay mẹ không được thon dài, mịn màng mà hơi thô ráp vì công việc đồng áng và nội trợ. Thế nhưng, đó lại là đôi bàn tay kỳ diệu nhất thế giới. Đôi tay ấy có thể biến những nguyên liệu đơn giản thành những bữa cơm nóng hổi, thơm phức; có thể vỗ về em giấc ngủ mỗi đêm và chăm sóc em tận tình mỗi khi ốm đau. Giọng nói của mẹ trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng ru, khiến mọi mệt mỏi trong em đều tan biến.
Điều em ngưỡng mộ nhất ở mẹ là đức tính kiên trì và lòng bao dung. Dù công việc có bận rộn đến đâu, mẹ vẫn luôn dành thời gian lắng nghe những câu chuyện nhỏ ở trường của em. Mẹ dạy em cách đối nhân xử thế, dạy em biết sẻ chia với những người khó khăn hơn mình. Có một kỷ niệm em nhớ mãi là lần em bị điểm kém môn Toán, em đã rất sợ hãi và bật khóc. Nhưng mẹ không quát mắng, mẹ chỉ ngồi xuống cạnh bên, cùng em xem lại bài và nhẹ nhàng bảo: "Thất bại không đáng sợ, đáng sợ là con không dám bắt đầu lại". Lời nói ấy của mẹ đã trở thành động lực giúp em nỗ lực hơn trong học tập.
Em yêu mẹ rất nhiều. Với em, mẹ không chỉ là người phụ nữ đảm đang mà còn là ngọn lửa ấm áp thắp sáng mái ấm gia đình. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt và giúp đỡ mẹ việc nhà nhiều hơn để nụ cười luôn rạng rỡ trên môi mẹ.
Dưới đây là một bài văn mẫu về một người thân trong gia đình, viết cảm xúc, mạch lạc, dễ nhớ và phù hợp học sinh:
Bài văn: Người thân yêu trong gia đình
Trong mỗi chúng ta, gia đình luôn là nơi chở che, yêu thương và lưu giữ những kỷ niệm đẹp nhất. Trong gia đình của em, người để lại ấn tượng sâu sắc nhất và mà em yêu quý nhất chính là bà ngoại – người đã nuôi nấng, chăm sóc và dạy dỗ em từ những ngày thơ bé.
Bà ngoại em đã ngoài sáu mươi tuổi nhưng vẫn rất khỏe mạnh và minh mẫn. Dáng người nhỏ nhắn, mái tóc bạc phơ, gương mặt lúc nào cũng rạng rỡ nụ cười hiền hậu. Em nhớ nhất là những buổi sáng bà thức dậy từ rất sớm, chuẩn bị bữa sáng đầy đủ dinh dưỡng cho cả nhà. Bà luôn cẩn thận, tỉ mỉ, từng món ăn đều chan chứa tình yêu thương, khiến mỗi bữa cơm gia đình trở nên ấm áp và trọn vẹn hơn.
Không chỉ chăm sóc, bà còn là người thầy đầu tiên trong cuộc đời em. Bà thường kể cho em nghe những câu chuyện về đạo đức, về sự chăm chỉ, kiên nhẫn và lòng hiếu thảo. Mỗi câu chuyện của bà đều khiến em suy ngẫm, dạy em biết trân trọng mọi người xung quanh và yêu thương cuộc sống. Những lúc em gặp khó khăn hay thất bại trong học tập, bà luôn động viên, khích lệ em cố gắng hơn, giúp em vững tin và không nản lòng.
Bên cạnh đó, bà cũng rất gần gũi và vui tính. Những buổi chiều hè, em thường ngồi bên bà, cùng nhau nhặt rau, tưới cây hay chơi những trò chơi dân gian. Tiếng cười của bà như một liều thuốc xua tan mọi mệt mỏi, áp lực học tập của em. Em cảm nhận được rằng, tình thương của bà không chỉ là sự chăm sóc vật chất mà còn là sự dạy dỗ, sự đồng hành và sự sẻ chia vô giá.
Em yêu quý bà không chỉ vì bà chăm sóc, dạy dỗ mà còn vì bà là tấm gương về đạo đức và lối sống. Bà sống giản dị, tiết kiệm, luôn quan tâm đến mọi người xung quanh. Từ bà, em học được cách yêu thương, biết chia sẻ và trân trọng giá trị của cuộc sống. Em hiểu rằng, những hành động nhỏ của bà, dù chỉ là nấu một bữa cơm hay nhắc nhở em chăm học, đều chứa đựng tình cảm sâu sắc, là nền tảng để em lớn lên với tâm hồn trong sáng và biết yêu thương.
Cuộc sống hiện đại đôi khi khiến chúng ta bận rộn, ít có thời gian quan tâm người thân, nhưng mỗi lần nhìn thấy bà, em lại nhận ra rằng gia đình là nơi xuất phát của yêu thương, nơi ta tìm thấy sự bình yên và động lực để sống tốt hơn. Bà ngoại không chỉ là người chăm sóc, mà còn là người bạn, người thầy, người dẫn đường cho em trong những bước đầu đời.
Kết luận, bà ngoại là người thân mà em yêu quý nhất trong gia đình. Bà đã dạy em biết yêu thương, biết sống chân thành và biết quý trọng những điều giản dị quanh mình. Em sẽ luôn ghi nhớ những kỷ niệm bên bà, học tập và noi theo tấm gương của bà để trở thành một người tốt, có ích cho gia đình và xã hội.
💡 Đặc điểm bài văn:
Cảm xúc chân thật, sinh động.
Có mở bài, thân bài, kết bài đầy đủ.
Dễ học, dễ áp dụng cho bài kiểm tra hay bài tập làm văn.
Nếu bạn muốn, mình có thể viết phiên bản ngắn gọn 1 trang giấy để dễ học thuộc và nộp bài nhanh, mà vẫn đầy đủ cảm xúc.
Bạn có muốn mình làm không?
Trong gia đình, người mà em luôn yêu quý và kính trọng nhất chính là bà nội. Bà không chỉ là người chăm sóc em từ thuở lọt lòng mà còn là "người bạn lớn" luôn lắng nghe mọi tâm sự của em.
Năm nay bà nội em đã ngoài bảy mươi tuổi. Dáng người bà nhỏ nhắn, hơi còng xuống vì những năm tháng lao động vất vả để nuôi nấng ba mẹ em nên người. Khuôn mặt bà hằn in những nếp nhăn của thời gian, nhưng ánh mắt vẫn luôn toát lên vẻ hiền từ, ấm áp. Mỗi khi bà cười, những nếp nhăn ở khóe mắt nheo lại, trông bà hiền hậu như một bà tiên trong truyện cổ tích.
Mái tóc của bà đã bạc phơ như cước, thường được búi gọn gàng sau gáy bằng một chiếc kẹp nhung đen. Đôi bàn tay bà gầy gộc, nổi rõ những đường gân xanh và lớp da mồi chằng chịt. Chính đôi bàn tay ấy đã nấu cho em những bát cháo hành thơm phức mỗi khi em ốm, và cũng chính đôi bàn tay ấy đã quạt mát cho em trong những đêm hè nóng nực.
Bà nội em rất đảm đang và khéo léo. Sáng nào bà cũng dậy sớm để quét dọn sân vườn và tưới nước cho mấy khóm hoa cúc trước hiên nhà. Bà thường bảo: "Làm việc chân tay cho khỏe người con ạ!". Buổi tối, sau bữa cơm, em thường sà vào lòng bà để nghe bà kể những câu chuyện cổ xưa. Giọng bà trầm ấm, đưa em vào giấc ngủ ngon lành.
Có một lần, em vô tình làm vỡ chiếc bình hoa mà bà rất quý. Em sợ hãi đứng nép vào góc tường, nhưng bà không hề trách mắng. Bà nhẹ nhàng dọn dẹp mảnh vỡ rồi xoa đầu em bảo: "Lần sau con nhớ cẩn thận hơn nhé, đừng để bị đứt tay". Sự bao dung của bà khiến em tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ để bà phải buồn phiền nữa.
Em yêu bà nội rất nhiều. Em chỉ mong sao bà luôn mạnh khỏe, sống thật lâu bên con cháu. Đối với em, bà chính là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất, là ngọn lửa ấm áp sưởi ấm tâm hồn em mỗi ngày.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
10974 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4889 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4597 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
3950 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
3857 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
2926


