viết bài văn tả người
Quảng cáo
2 câu trả lời 186
$\color{blue}{\text{Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có một hình bóng thân thương để nhớ về, để làm điểm tựa tinh thần vững chắc. Với em, người để lại ấn tượng sâu đậm và chiếm giữ vị trí quan trọng nhất trong trái tim chính là mẹ — người phụ nữ tần tảo, giàu đức hy sinh và có tấm lòng bao dung vô hạn.}}$
$\color{blue}{\text{Mẹ em năm nay ngoài bốn mươi tuổi, cái tuổi mà thời gian đã bắt đầu để lại những dấu vết trên gương mặt. Dáng người mẹ mảnh khảnh, hơi gầy vì bao năm tháng lo toan cho gia đình. Mẹ không có làn da trắng trẻo như những quý bà thành thị, mà thay vào đó là làn da hơi rám nắng vì sương gió. Gương mặt mẹ hiền hậu với vầng trán cao, nơi ấy đôi khi thoáng hiện những nếp nhăn mỗi khi mẹ lo lắng cho việc học hành của anh em em. Thế nhưng, điểm đẹp nhất trên khuôn mặt mẹ chính là đôi mắt. Đôi mắt mẹ đen láy, luôn nhìn em bằng cái nhìn ấm áp, khích lệ, nhưng cũng rất nghiêm khắc mỗi khi em làm điều sai trái.}}$
$\color{blue}{\text{Ấn tượng sâu đậm nhất về mẹ trong em là đôi bàn tay. Đó không phải là đôi bàn tay mềm mại mà là đôi bàn tay gầy gầy, xương xương với những vết chai sạn. Chính đôi bàn tay ấy đã thức khuya dậy sớm, chăm chút cho em từng bữa cơm ngon, giặt giũ từng chiếc áo thơm tho. Mỗi khi em bị ốm, bàn tay mẹ lại nhẹ nhàng đặt lên trán, vỗ về giấc ngủ, mang lại cho em cảm giác an tâm lạ kỳ. Mẹ không chỉ là người mẹ hiền mà còn là một người thợ đảm đang, một người bạn lớn luôn lắng nghe những tâm sự nhỏ to của em sau mỗi giờ học.}}$
$\color{blue}{\text{Mẹ là người đã dạy cho em những bài học đầu đời về sự tử tế và lòng kiên trì. Mẹ luôn bảo: "Sống ở đời, điều quan trọng nhất là phải có lòng nhân hậu và biết vươn lên từ đôi chân của chính mình." Cách mẹ đối đãi với hàng xóm láng giềng, sự tận tụy của mẹ trong công việc đã trở thành tấm gương sáng để em noi theo. Những lúc em nản chí trước bài toán khó hay gặp chuyện buồn bè bạn, nụ cười hiền từ và lời động viên của mẹ lại thắp sáng niềm tin, giúp em vững bước đi tiếp.}}$
$\color{blue}{\text{Mẹ chính là vầng trăng dịu hiền, là ngọn lửa ấm áp trong ngôi nhà nhỏ của em. Tình yêu của mẹ dành cho em bao la như biển thái bình, không gì có thể đong đếm được. Em tự hứa với lòng mình sẽ học tập thật chăm chỉ, ngoan ngoãn để đền đáp công ơn sinh thành dưỡng dục của mẹ, để nụ cười mãi luôn rạng rỡ trên môi người phụ nữ tuyệt vời nhất đời em.}}$
#$\color{red}{\text{u}}\color{orange}{\text{y}}\color{yellow}{\text{e}}\color{green}{\text{n}}\color{blue}{\text{c}}\color{indigo}{\text{u}}\color{violet}{\text{t}}\color{red}{\text{e}}\color{orange}{\text{c}}\color{yellow}{\text{o}}\color{green}{\text{r}}\color{blue}{\text{e}}$
Trong gia đình, người mà em yêu quý và gần gũi nhất chính là bà nội. Bà năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, cái tuổi "xưa nay hiếm", nhưng trong mắt em, bà vẫn luôn là người phụ nữ đẹp nhất và hiền từ nhất.
Bà nội có dáng người nhỏ nhắn, hơi còng xuống vì những năm tháng lao động vất vả nuôi con, nuôi cháu. Mái tóc bà trắng cước như bà tiên trong truyện cổ tích, mỗi khi bà búi tóc gọn gàng đằng sau gáy bằng một chiếc kẹp nhung, trông bà thật đĩnh đạc và phúc hậu. Gương mặt bà hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, đặc biệt là mỗi khi bà cười, những vết chân chim nơi khóe mắt lại hiện rõ, toát lên sự bao dung và hiền từ. Đôi mắt bà không còn tinh anh như trước, đôi khi phải nhờ đến chiếc kính lão để khâu vá hay đọc báo, nhưng mỗi khi nhìn em, ánh mắt ấy vẫn luôn lấp lánh sự chở che.
Điểm khiến em nhớ nhất về bà chính là đôi bàn tay. Đôi bàn tay bà gầy guộc, nổi những sợi gân xanh và thô ráp vì sương gió. Thế nhưng, đôi bàn tay ấy lại vô cùng khéo léo. Bà nấu canh cua rất ngon, và những đường kim mũi chỉ của bà luôn giúp em lành lại những chiếc áo rách một cách kỳ diệu. Mỗi tối, khi em nằm bên cạnh, đôi bàn tay ấy lại nhẹ nhàng xoa lưng, đưa em vào giấc ngủ bằng những câu chuyện cổ tích và những lời ru ngọt ngào.
Bà là người rất giản dị và tiết kiệm. Bà luôn dạy em phải biết trân trọng hạt gạo, biết yêu thương và giúp đỡ những người khó khăn hơn mình. Tính cách bà hiền lành, hiếm khi thấy bà nặng lời với ai. Cả xóm ai cũng yêu quý bà bởi lối sống tình nghĩa, sớm lửa tối đèn có nhau.
Đối với em, bà không chỉ là người thân mà còn là một điểm tựa tinh thần vững chắc. Mỗi khi đi xa, em chỉ mong nhanh chóng được trở về nhà để được sà vào lòng bà, ngửi mùi trầu không quen thuộc và nghe giọng nói ấm áp của bà. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt và chăm ngoan để bà luôn vui lòng, cầu mong sao cho bà luôn khỏe mạnh để sống đời cùng con cháu.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
10754 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4589 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4460 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
3576 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
2777 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
2612


