Bảo kính cảnh giới
Rồi hóng mát thuở ngày trường,
Hoè lục đùn đùn tán rợp trương.
Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ,
Hồng liên trì đã tịn mùi hương.
Lao xao chợ cá làng ngư phủ,
Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương.
Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng,
Dân giàu đủ khắp đòi phương.
--------------------------
Phân tích vẻ đẹp tâm hồn và nêu ra tâm tư nguyện vọng của tác giả Nguyễn Trãi
Quảng cáo
5 câu trả lời 329
Phân tích vẻ đẹp tâm hồn và tâm tư nguyện vọng của Nguyễn Trãi qua bài Bảo kính cảnh giới
1. Vẻ đẹp tâm hồn yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống
Mở đầu bài thơ là hình ảnh Nguyễn Trãi trong tư thế ung dung, thư thái:
Rồi hóng mát thuở ngày trường,
Câu thơ gợi nên một con người đã rời xa chốn quan trường, sống giữa thiên nhiên, tận hưởng khoảng thời gian dài yên bình của ngày hè. Từ “rồi” mang sắc thái nhàn nhã, cho thấy tâm thế thảnh thơi, an nhiên, không vướng bận danh lợi.
Thiên nhiên hiện lên đầy sức sống, rực rỡ và căng tràn:
Hoè lục đùn đùn tán rợp trương.
Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ,
Hồng liên trì đã tịn mùi hương.
Màu sắc xanh của hòe, đỏ của lựu, hồng của sen hòa quyện tạo nên bức tranh mùa hè sống động. Các động từ “đùn đùn”, “phun” cho thấy thiên nhiên không tĩnh lặng mà tràn đầy sinh khí. Qua đó, ta thấy tâm hồn Nguyễn Trãi tinh tế, nhạy cảm, có khả năng cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống bằng cả thị giác lẫn khứu giác.
2. Tấm lòng gắn bó sâu nặng với đời sống nhân dân
Không chỉ dừng lại ở cảnh thiên nhiên, Nguyễn Trãi còn hướng cái nhìn về cuộc sống con người:
Lao xao chợ cá làng ngư phủ,
Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương.
Âm thanh “lao xao” của chợ cá, “dắng dỏi” của tiếng ve gợi nên một làng quê đông vui, bình dị. Đó không phải cảnh xa hoa quyền quý, mà là cuộc sống đời thường của nhân dân lao động.
Điều này cho thấy dù đã lui về ở ẩn, Nguyễn Trãi vẫn luôn hướng lòng về dân, hòa mình với nhịp sống thôn quê. Ông không đứng ngoài cuộc đời mà luôn quan sát, thấu hiểu và trân trọng cuộc sống của người dân.
3. Tâm tư, nguyện vọng cao đẹp: mong dân giàu, nước mạnh
Hai câu thơ cuối là điểm kết tinh tư tưởng của toàn bài:
Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng,
Dân giàu đủ khắp đòi phương.
“Ngu cầm” gợi điển tích về vua Nghiêu – Thuấn, biểu tượng cho thời đại thái bình, nhân dân ấm no. Nguyễn Trãi ước được gảy một tiếng đàn để mang lại cuộc sống no đủ cho muôn dân.
Ước mơ ấy cho thấy:
Tấm lòng nhân nghĩa, vì dân sâu sắc
Lý tưởng chính trị cao đẹp: lấy hạnh phúc của nhân dân làm mục tiêu tối thượng
Dù không còn giữ chức vụ, Nguyễn Trãi vẫn đau đáu một nỗi niềm: lo cho dân, nghĩ cho nước. Đây chính là vẻ đẹp lớn nhất trong tâm hồn ông.
4. Đánh giá chung
Qua bài Bảo kính cảnh giới, Nguyễn Trãi hiện lên là:
Một con người có tâm hồn thanh cao, yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống
Một nhà tư tưởng lớn với tấm lòng vì dân vì nước
Một nhân cách cao đẹp, kết hợp hài hòa giữa chất nghệ sĩ và khí phách của bậc đại nhân
Bảo kính cảnh giới không chỉ là bức tranh mùa hè tươi đẹp mà còn là bức chân dung tinh thần của Nguyễn Trãi – người suốt đời sống vì nhân dân, vì đất nước. Vẻ đẹp tâm hồn và nguyện vọng cao cả ấy đã làm nên giá trị bền vững cho thơ văn Nguyễn Trãi và cho cả nền văn học dân tộc.
Tình yêu thiên nhiên tha thiết: Nguyễn Trãi hiện lên là một thi nhân có tâm hồn rộng mở, giao hòa tuyệt đối với thiên nhiên. Khung cảnh ngày hè được ông cảm nhận bằng nhiều giác quan, từ màu xanh "đùn đùn" (như nén chặt lại rồi bật ra) của cây hòe, sắc đỏ "phun" rực rỡ của thạch lựu, đến hương sen thơm ngát. Tất cả cho thấy một tâm hồn nhạy cảm, tinh tế, luôn say đắm trước vẻ đẹp bình dị, mộc mạc của cuộc sống làng quê.
Tâm hồn thanh cao, ung dung tự tại: Dù từng trải qua nhiều thăng trầm chốn quan trường, khi về ở ẩn, Nguyễn Trãi tìm thấy sự an nhiên, tự tại trong cuộc sống đời thường. Hình ảnh "hóng mát thuở ngày trường" gợi lên phong thái ung dung, tự tại của một bậc hiền triết rời xa danh lợi, hòa mình vào cảnh vật.
Gần gũi với đời sống nhân dân: Ông không chỉ đắm chìm trong cảnh đẹp mà còn lắng nghe những âm thanh sống động của cuộc sống con người: "Lao xao chợ cá làng ngư phủ", "dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương". Điều này cho thấy tâm hồn ông luôn hướng về cuộc sống lao động bình yên, dân dã của nhân dân, không hề xa cách hay thoát tục.
Tâm tư, nguyện vọng
Tâm tư, nguyện vọng lớn nhất và xuyên suốt trong con người Nguyễn Trãi là tấm lòng ưu dân ái quốc (yêu nước thương dân) sâu sắc, mãnh liệt.
Ước mong đất nước thái bình, thịnh trị: Câu thơ kết "Dẽ có Ngu cầm đàn một tiếng, Dân giàu đủ khắp đòi phương" đã bộc lộ trực tiếp và mãnh liệt khát vọng này.
Tư tưởng nhân nghĩa: Ông mong muốn có được cây đàn Ngu cầm (cây đàn tương truyền của vua Thuấn ngày xưa, khi gảy lên thì dân chúng được ấm no, thái bình) để tấu lên khúc ca làm cho "dân giàu đủ khắp đòi phương" (mọi nơi, mọi người dân đều giàu có, no đủ).
Hòa quyện giữa thi sĩ và chiến sĩ: Dù ở ẩn, trái tim người chiến sĩ, nhà chính trị vẫn luôn thổn thức vì dân, vì nước. Khát vọng này vượt lên trên cả niềm vui cá nhân trước thiên nhiên, cho thấy tư tưởng nhân nghĩa cao cả, vĩ đại, là mục đích sống và lẽ sống của Nguyễn Trãi.
Bài làm :
Bảo kính cảnh giới là một trong những bài thơ tiêu biểu cho hồn thơ Nguyễn Trãi ở giai đoạn lui về ở ẩn. Qua bức tranh ngày hè rực rỡ sắc màu và âm thanh, bài thơ không chỉ thể hiện tâm hồn nghệ sĩ tinh tế, giàu cảm xúc mà còn bộc lộ sâu sắc tâm tư, nguyện vọng nhân đạo cao cả của một con người suốt đời lo trước nỗi lo của dân, vui sau niềm vui của dân.
Trước hết, bài thơ cho thấy vẻ đẹp của một tâm hồn yêu thiên nhiên tha thiết, nhạy cảm trước vẻ đẹp của cuộc sống. Ngay từ hai câu đầu, Nguyễn Trãi đã mở ra một không gian mùa hè đầy sức sống: “Rồi hóng mát thuở ngày trường, / Hoè lục đùn đùn tán rợp trương.” Tư thế “rồi hóng mát” gợi một con người thư thái, hòa mình vào thiên nhiên sau những bận rộn, biến động của đời người. Cây hòe hiện lên với sắc “lục” dày đặc, tán lá “đùn đùn” vươn lên mạnh mẽ, gợi cảm giác sinh sôi, tràn trề nhựa sống. Không gian ấy tiếp tục được mở rộng bằng những hình ảnh giàu màu sắc và hương vị: thạch lựu đỏ rực như “phun thức đỏ”, hồng liên trong ao đã “tịn mùi hương”. Cách dùng động từ mạnh và cảm giác đa chiều cho thấy Nguyễn Trãi không chỉ ngắm cảnh bằng thị giác mà còn cảm nhận bằng cả tâm hồn tinh tế, yêu đời, yêu sự sống đến tận cùng.
Không dừng lại ở thiên nhiên, vẻ đẹp tâm hồn Nguyễn Trãi còn thể hiện ở sự gắn bó sâu sắc với cuộc sống đời thường của nhân dân. Hai câu thơ “Lao xao chợ cá làng ngư phủ, / Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương” đưa người đọc từ không gian thiên nhiên sang không gian sinh hoạt con người. Âm thanh “lao xao” của chợ cá gợi cảnh mua bán nhộn nhịp, ấm no; tiếng ve “dắng dỏi” vang lên trong buổi chiều tà càng làm cho bức tranh đời sống trở nên gần gũi, chân thực. Nguyễn Trãi không tìm niềm vui nơi cung điện xa hoa hay chốn quyền quý, mà lắng nghe nhịp sống bình dị của nhân dân. Điều đó cho thấy ở ông là một tâm hồn nhân hậu, luôn hướng về cuộc sống dân sinh, dù đang ở ẩn vẫn không tách mình khỏi đời sống cộng đồng.
Từ vẻ đẹp tâm hồn ấy, bài thơ bộc lộ rõ tâm tư và nguyện vọng sâu xa của Nguyễn Trãi. Hai câu kết là điểm hội tụ tư tưởng của toàn bài: “Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng, / Dân giàu đủ khắp đòi phương.” Hình ảnh “Ngu cầm” gợi đến cây đàn của vua Ngu Thuấn – biểu tượng cho thời đại thái bình, nhân dân ấm no. Ước muốn “dân giàu đủ khắp đòi phương” cho thấy khát vọng lớn lao của Nguyễn Trãi không phải cho riêng mình, mà cho toàn dân, cho muôn nơi trong thiên hạ. Dù đã rời xa chốn quan trường, lý tưởng nhân nghĩa và trách nhiệm với đất nước, nhân dân vẫn luôn thường trực trong tâm hồn ông. Đây chính là vẻ đẹp cao cả của một bậc đại nhân, đại trí, suốt đời lấy dân làm gốc, lấy hạnh phúc của muôn dân làm mục tiêu sống.
Khép lại bài thơ, dư âm còn đọng lại không chỉ là vẻ đẹp rực rỡ của một ngày hè mà là hình ảnh một Nguyễn Trãi tuy sống trong cảnh nhàn nhưng tâm hồn chưa từng an nhàn. Giữa thiên nhiên tràn đầy sức sống và nhịp sinh hoạt yên bình của làng quê, nhà thơ vẫn đau đáu một ước vọng giản dị mà lớn lao: mong cho dân được no đủ, cho muôn nơi trong cõi đời đều hưởng cảnh thái bình. Chính điều ấy khiến Bảo kính cảnh giới không chỉ là bài thơ tả cảnh, mà trở thành nơi kết tinh vẻ đẹp nhân cách Nguyễn Trãi – một con người lấy niềm vui của nhân dân làm niềm vui của chính mình. Bài thơ vì thế vượt qua giới hạn của một khoảnh khắc thiên nhiên, để trở thành tiếng nói bền bỉ của lòng yêu nước, thương dân, vẫn còn nguyên giá trị lay động cho đến hôm nay.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK211875
-
Hỏi từ APP VIETJACK160136
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
136502 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
72275 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
49295 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
39036 -
Hỏi từ APP VIETJACK35120
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
34777
