Mùa hè năm đó là mùa hè quê ngoại.
Cuối năm lớp chín, tôi học bù đầu, người xanh như tàu lá.
Ngày nào mẹ tôi cũng mua bí đỏ về nấu canh cho tôi ăn. Mẹ bảo bí đỏ bổ óc, ăn vào học bài sẽ mau thuộc. Trước nay, tôi vốn thích món này. Bí đỏ nấu với đậu phộng thêm vài cọng rau om, ngon hết biết. Nhưng ngày nào cũng phải buộc ăn món đó, tôi đâm ngán. Hơn nữa, dù dạ dày tôi bấy giờ tuyền một màu đỏ, trí nhớ tôi vẫn chẳng khá lên chút nào. Tôi học trước quên sau, học sau quên trước. Vì vậy tôi phải học gấp đôi những đứa khác. Tối, tôi thức khuya lơ khuya lắc. Sáng, tôi dậy từ lúc trời còn tờ mờ. Mắt tôi lúc nào cũng đỏ kè. Ba tôi bảo:
- Nhất định đầu thằng Chương bị hở một chỗ nào đó. Chữ nghĩa đổ vô bao nhiêu rớt ra bấy nhiêu. Thế nào sang năm cũng phải hàn lại.
Mẹ tôi khác ba tôi. Mẹ không phải là đàn ông. Mẹ không nỡ bông phòng trước thân hình còm nhom của tôi. Mẹ xích lại gần tôi, đưa tay nắn nắn khớp xương đang lồi ra trên vai tôi, bùi ngùi nói:
- Mày học hành cách sao mà càng ngày mày càng giống con mắm vậy Chương ơi!
Giọng mẹ tôi như một lời than. Tôi mỉm cười trấn an mẹ:
- Mẹ đừng lo! Qua kỳ thi này, con lại mập lên cho mẹ coi!
Không hiểu mẹ có tin lời tôi không mà tôi thấy mắt mẹ rưng rưng. Thấy mẹ buồn, tôi cũng buồn lây. Nhưng tôi chẳng biết cách nào an ủi mẹ. Tôi đành phải nín thở nuốt trọn một tô canh bí đỏ cho mẹ vui lòng.
Dù sao, công của tôi không phải là công cốc. Những ngày thức khuya dậy sớm đã không phản bội lại tôi. Kỳ thi cuối năm, tôi xếp hạng khá cao. Ba tôi hào hứng thông báo:
- Sang năm ba sẽ mua cho con một chiếc xe đạp.
Mẹ tôi chẳng hứa hẹn gì. Mẹ chỉ" thưởng "tôi một cái cốc trên trán:
- Cha mày! Từ nay lo mà ăn ngủ cho lại sức nghe chưa!
Ba tôi vui. Mẹ tôi vui. Nhưng tôi mới là người vui nhất. Tôi đàng hoàng chia tay với những tô canh bí đỏ mà không sợ mẹ tôi thở dài. Dù sao thì cũng cảm ơn mày, cơn ác mộng của tao, nhưng bây giờ xin tạm biệt nhé! Tôi cúi đầu nói thầm với trái bi cuối cùng đang nằm lăn lóc trong góc bếp trước khi cung tay cốc cho nó một phát."
(Trích "Hạ đỏ" - Nguyễn Nhật Ánh)
Quảng cáo
1 câu trả lời 111
Câu trả lời số 1:
Câu 1
Ngôi kể – điểm nhìn:
Câu chuyện được kể theo ngôi thứ nhất, qua điểm nhìn của nhân vật “tôi” (Chương).
Tác dụng:
Cách kể này giúp câu chuyện trở nên chân thực, gần gũi, dễ bộc lộ tâm trạng, cảm xúc, qua đó làm nổi bật tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẹ con – chủ đề chính của tác phẩm.
Câu 2
Nhân vật “tôi” là một cậu học trò chăm chỉ, giàu tình cảm, biết thương cha mẹ, dù mệt mỏi vẫn cố gắng học tập và sẵn sàng chịu thiệt thòi để mẹ vui lòng.
Câu 3
Biện pháp tu từ so sánh “người xanh như tàu lá” làm nổi bật tình trạng ốm yếu, gầy gò, mệt mỏi của nhân vật “tôi”, qua đó thể hiện áp lực học tập và gợi sự xót xa của người đọc.
Câu 4
Chi tiết này cho thấy nhân vật “tôi” rất yêu thương và thấu hiểu mẹ, sẵn sàng nuốt mệt mỏi, khó chịu của bản thân để mẹ yên lòng, thể hiện tình cảm con cái chân thành, sâu sắc.
Câu 5
Nguyễn Nhật Ánh có nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật tinh tế, tự nhiên, thông qua những suy nghĩ, cảm xúc rất đời thường, lời kể hóm hỉnh mà vẫn giàu xúc động.
Câu 6
Đoạn trích cho thấy tình cảm cha mẹ dành cho con là vô điều kiện, luôn lo lắng, quan tâm từ miếng ăn, giấc ngủ đến tương lai của con, dù cách thể hiện của cha và mẹ có khác nhau.
Câu 7
Từ nhân vật “tôi”, em rút ra bài học: cần biết cố gắng trong học tập, đồng thời trân trọng và thấu hiểu tình yêu thương của cha mẹ, không nên xem đó là điều hiển nhiên.
Câu 8
Thông điệp em tâm đắc nhất:
Tình yêu thương của cha mẹ luôn âm thầm nhưng sâu nặng.
Vì sao:
Bởi câu chuyện cho thấy cha mẹ luôn hy sinh, lo lắng cho con bằng những điều giản dị nhất, đôi khi con cái chỉ nhận ra khi đã trải qua.
Câu 1
Câu chuyện được kể theo ngôi thứ nhất, qua điểm nhìn của nhân vật “tôi”, giúp câu chuyện mang tính tự sự – hồi tưởng, tạo sự chân thành và làm nổi bật tình cảm gia đình gần gũi, ấm áp.
Câu 2
Nhân vật “tôi” là một học sinh hiền lành, có ý thức học tập, biết quan tâm đến cảm xúc của cha mẹ, dù còn vô tư, trẻ con.
Câu 3
So sánh “người xanh như tàu lá” làm tăng sức gợi hình, gợi cảm, nhấn mạnh vẻ gầy yếu, thiếu sức sống của nhân vật, đồng thời bộc lộ sự lo lắng của gia đình.
Câu 4
Chi tiết này cho thấy “tôi” thương mẹ, sống tình cảm, sẵn sàng chịu thiệt để mẹ yên lòng, thể hiện tình mẹ con sâu nặng.
Câu 5
Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh miêu tả tâm lí nhân vật nhẹ nhàng, tự nhiên, kết hợp hài hước và cảm xúc, khiến nhân vật gần gũi với người đọc.
Câu 6
Đoạn trích cho thấy cha mẹ luôn yêu thương, hy sinh thầm lặng, chăm lo cho con từ những điều nhỏ bé nhất.
Câu 7
Từ nhân vật “tôi”, em rút ra bài học cần cố gắng học tập và biết trân trọng tình cảm của cha mẹ.
Câu 8
Thông điệp: Tình yêu thương gia đình là nguồn động viên lớn nhất giúp con người vượt qua khó khăn.
Vì sao: Vì chính tình cảm ấy đã tiếp thêm nghị lực cho nhân vật “tôi” trong học tập và cuộc sống.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
105051
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
81021 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
76645 -
Hỏi từ APP VIETJACK61790
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48380 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
38179
