viết đoạn văn ghi cảm nhận về bài thơ NHÀN của tác giả Nguyễn Bỉnh Khiêm ( 200 chữ )
Quảng cáo
5 câu trả lời 285
Đoạn tham khảo 1:
Bài thơ "Nhàn" của Nguyễn Bỉnh Khiêm là một bản tuyên ngôn về lối sống thanh cao, lánh đục tìm trong giữa một xã hội đầy rẫy những toan tính. Mở đầu bài thơ, hình ảnh "Một mai, một cuốc, một cần câu" hiện lên đầy giản dị, tự tại, cho thấy sự chuẩn bị sẵn sàng để hòa mình vào cuộc sống thuần hậu của một "lão nông" thực thụ. Giữa dòng đời tấp nập, trong khi thiên hạ mải mê đuổi theo "vinh hoa phú quý" tại nơi cửa quyền sang trọng, Trạng Trình lại chọn cho mình một lối đi riêng: "Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ / Người khôn, người đến chốn lao xao". Cái "dại" ở đây thực chất là cái trí tuệ bậc thầy, là sự thức tỉnh trước những bả lợi danh phù phiếm. Cuộc sống của ông không hề khắc khổ mà hiện lên đầy thi vị qua những sản vật dân dã của bốn mùa: "Thu ăn măng trúc, đông ăn giá / Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao". Đó là sự giao hòa tuyệt đối giữa con người và thiên nhiên. Đoạn kết bài thơ mượn điển tích về giấc mộng để khẳng định triết lý nhân sinh: xem cái giàu sang chỉ như một giấc chiêm bao. Qua ngôn ngữ mộc mạc mà thâm trầm, "Nhàn" không chỉ là sự nghỉ ngơi về thể xác, mà là sự thanh thản trong tâm hồn và bản lĩnh giữ mình khiết tịnh trước những cám dỗ cuộc đời.
Đoạn tham khảo 2:
Bài thơ "Nhàn" không chỉ là bức tranh sinh hoạt của một ẩn sĩ, mà còn là một tọa độ triết học thâm trầm của bậc đại trí Nguyễn Bỉnh Khiêm. Ngôn ngữ thơ mộc mạc nhưng ẩn chứa sức công phá mạnh mẽ vào thói đời danh lợi. Tác giả sử dụng nghệ thuật đối lập triệt để giữa "ta" và "người", giữa "dại" và "khôn". Cái "dại" của Trạng Trình thực chất là sự đắc đạo, là cái nhìn thấu thị bản chất của cuộc đời: nơi "vắng vẻ" không phải là sự cô độc, mà là nơi tâm hồn được tự do; còn "chốn lao xao" chính là cái bẫy của bụi trần, nơi con người dễ đánh mất bản ngã nhất. Chiều sâu của bài thơ nằm ở triết lý "thuận thiên" (thuận theo tự nhiên). Chế độ ăn uống "măng trúc", "giá" hay thói quen "tắm hồ", "tắm ao" không đơn thuần là sự nghèo khó, mà là sự hưởng thụ một cách sang trọng nhất những tinh hoa của đất trời bốn mùa. Đỉnh cao của bài thơ là cái nhìn tỉnh táo về phú quý qua điển tích "giấc mộng đêm hòe". Bằng cách nhìn nhận danh lợi như một giấc mơ tan biến, Nguyễn Bỉnh Khiêm đã xác lập một phong thái tự tại, đứng ngoài vòng xoáy của quyền lực. Qua đó, "Nhàn" trở thành một bài học về bản lĩnh cá nhân: giữ cho nhân cách trong sạch giữa một thời đại đầy biến động, khẳng định giá trị vĩnh cửu của tâm hồn vượt lên trên những giá trị vật chất nhất thời.
$\color{blue}{\text{Cảm nhận về bài thơ "Nhàn"}}$
$\color{blue}{\text{Bài thơ "Nhàn" của Nguyễn Bỉnh Khiêm không chỉ là lời tâm sự về một lối sống mà còn là một bản tuyên ngôn về nhân cách của người trí thức trong xã hội xưa. Trước hết, cái "Nhàn" ở đây hiện lên qua sự ung dung, tự tại giữa cuộc sống thôn dã với những vật dụng chân chất như }}$ $\color{blue}{\text{"mai", "cuốc", "cần câu"}}$$\color{blue}{\text{. Tác giả đã khẳng định một sự lựa chọn dứt khoát: rời xa chốn quan trường hiểm hóc để tìm về với "nơi vắng vẻ", sống thuận theo tự nhiên. Đặc biệt, vẻ đẹp của bài thơ nằm ở triết lý }}$ $\color{blue}{\text{"Dại - Khôn"}}$$\color{blue}{\text{. Cái "dại" của ông thực chất là một cái khôn ngoan bậc thầy, cái khôn của một người đã thấu triệt lẽ hằng của vũ trụ, từ chối danh lợi phù du để bảo vệ sự thanh cao trong tâm hồn. Hình ảnh bữa ăn đạm bạc với "thu ăn măng trúc, đông ăn giá", "xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao" không hề gợi sự thiếu thốn mà ngược lại, nó toát lên sự sang trọng của một tâm hồn giàu có, hòa điệu tuyệt đối với nhịp sống của tạo hóa. Qua ngôn ngữ mộc mạc nhưng giàu tính triết luận, Nguyễn Bỉnh Khiêm đã xây dựng nên một bức chân dung tự họa tuyệt đẹp về vị cư sĩ có bản lĩnh kiên cường, coi khinh tiền tài, danh vọng như một "giấc chiêm bao". Tóm lại, "Nhàn" là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về việc gìn giữ thiên lương và tìm cầu hạnh phúc đích thực trong sự giản đơn giữa dòng đời vạn biến.}}$
Đoạn tham khảo 2:
Bài thơ "Nhàn" không chỉ là bức tranh sinh hoạt của một ẩn sĩ, mà còn là một tọa độ triết học thâm trầm của bậc đại trí Nguyễn Bỉnh Khiêm. Ngôn ngữ thơ mộc mạc nhưng ẩn chứa sức công phá mạnh mẽ vào thói đời danh lợi. Tác giả sử dụng nghệ thuật đối lập triệt để giữa "ta" và "người", giữa "dại" và "khôn". Cái "dại" của Trạng Trình thực chất là sự đắc đạo, là cái nhìn thấu thị bản chất của cuộc đời: nơi "vắng vẻ" không phải là sự cô độc, mà là nơi tâm hồn được tự do; còn "chốn lao xao" chính là cái bẫy của bụi trần, nơi con người dễ đánh mất bản ngã nhất. Chiều sâu của bài thơ nằm ở triết lý "thuận thiên" (thuận theo tự nhiên). Chế độ ăn uống "măng trúc", "giá" hay thói quen "tắm hồ", "tắm ao" không đơn thuần là sự nghèo khó, mà là sự hưởng thụ một cách sang trọng nhất những tinh hoa của đất trời bốn mùa. Đỉnh cao của bài thơ là cái nhìn tỉnh táo về phú quý qua điển tích "giấc mộng đêm hòe". Bằng cách nhìn nhận danh lợi như một giấc mơ tan biến, Nguyễn Bỉnh Khiêm đã xác lập một phong thái tự tại, đứng ngoài vòng xoáy của quyền lực. Qua đó, "Nhàn" trở thành một bài học về bản lĩnh cá nhân: giữ cho nhân cách trong sạch giữa một thời đại đầy biến động, khẳng định giá trị vĩnh cửu của tâm hồn vượt lên trên những giá trị vật chất nhất thời.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
105051
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
81021 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
76645 -
Hỏi từ APP VIETJACK61790
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48380 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
38179
