Quảng cáo
2 câu trả lời 64
Trong quãng đời học sinh của em, có rất nhiều kỉ niệm gắn liền với thầy cô giáo. Nhưng kỉ niệm khiến em nhớ mãi cho đến bây giờ là một lần em được cô giáo chủ nhiệm lớp 4 quan tâm và giúp đỡ khi em mắc lỗi.
Hôm đó là một buổi kiểm tra Toán giữa kì. Vì chủ quan không ôn bài kĩ, em làm bài không tốt và bị điểm rất thấp. Khi cô trả bài, nhìn thấy con số đỏ chót trên tờ giấy, em vô cùng buồn bã và xấu hổ. Em cúi gằm mặt xuống bàn, không dám nhìn cô và các bạn. Em sợ cô sẽ trách mắng mình trước lớp.
Giờ ra chơi hôm ấy, cô gọi em lên bàn giáo viên. Em bước lên với tâm trạng lo lắng, tim đập thình thịch. Nhưng trái với suy nghĩ của em, cô không la mắng mà nhẹ nhàng hỏi: “Dạo này em học có gặp khó khăn gì không?”. Nghe cô hỏi, em không kìm được nước mắt và kể cho cô nghe rằng em chưa hiểu bài nhưng ngại hỏi. Cô xoa đầu em, mỉm cười hiền hậu rồi bảo: “Không sao cả, quan trọng là con biết cố gắng. Từ mai, cô sẽ giảng lại cho con”.
Từ hôm đó, sau mỗi buổi học, cô thường dành thời gian ở lại giảng thêm cho em và một vài bạn khác. Nhờ sự tận tình của cô, em dần hiểu bài hơn và kết quả học tập cũng tiến bộ rõ rệt. Lần kiểm tra sau, em đã đạt điểm cao và được cô khen trước lớp. Lúc ấy, em cảm thấy vô cùng vui sướng và biết ơn cô.
Kỉ niệm ấy tuy nhỏ nhưng đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc. Cô không chỉ dạy em kiến thức mà còn dạy em bài học về sự cố gắng và lòng yêu thương. Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại những năm tháng Tiểu học, hình ảnh cô giáo với nụ cười hiền hậu ấy vẫn luôn hiện lên trong tâm trí em. Em sẽ mãi trân trọng và ghi nhớ công ơn của cô – người lái đò thầm lặng đã dìu dắt em những bước đầu tiên trên con đường học tập.
Mẫu bài văn: Kỷ niệm khó quên về cô giáo dạy Toán
(Bạn có thể thay thế "cô giáo dạy Toán" bằng tên thầy/cô và môn học cụ thể của mình, và điều chỉnh câu chuyện cho phù hợp.)
Mở bài:
Ký ức tuổi thơ luôn gắn liền với những gương mặt thân thương của thầy cô, những người đã chắp cánh cho chúng em bay cao. Trong số đó, em luôn nhớ về cô giáo dạy Toán - cô Lan, người đã để lại trong em một kỷ niệm thật sâu sắc, không chỉ là kiến thức mà còn là tình yêu thương vô bờ bến.
Thân bài:
Năm em học lớp 4, em là một cô bé nhút nhát, luôn sợ hãi môn Toán. Những con số nhảy múa trên bảng khiến em đau đầu, bài tập về nhà luôn là nỗi ám ảnh. Em thường bị điểm kém, và mỗi lần như thế, em lại thấy mình thật vô dụng. Cô Lan thấy vậy, không những không trách mắng, mà còn kiên nhẫn hơn.
Em nhớ nhất là buổi chiều hôm ấy. Em làm sai một bài toán nhân khó. Cô gọi em lên bảng, không phải để phạt, mà để hỏi han. Cô nhẹ nhàng hỏi em có hiểu bài không, có vướng mắc ở đâu. Rồi cô ngồi xuống bên cạnh, dùng một chiếc thước kẻ làm ví dụ, chậm rãi chỉ cho em từng bước tính. Giọng cô êm dịu như ru, ánh mắt cô ánh lên sự trìu mến. Cô không chỉ giảng bài, cô còn kể những câu chuyện về sự kiên trì, về việc "không có bài toán nào là không giải được".
Buổi học hôm đó, em đã hiểu bài. Quan trọng hơn, em đã cảm nhận được sự quan tâm và tin tưởng của cô. Từ đó, em không còn sợ Toán nữa. Em chăm học hơn, mạnh dạn giơ tay phát biểu. Có lần, em bị cảm sốt phải nghỉ học 2 ngày. Khi đi học lại, em hoang mang vì không theo kịp bài. Cô Lan đã đến tận nhà em, giảng lại toàn bộ bài giảng trong hai ngày đó. Tình cảm của cô khiến em xúc động đến rơi nước mắt.
Kết bài:
Giờ đây, em đã lớn, không còn là cô học trò rụt rè ngày nào. Nhưng mỗi khi nghĩ về những con số, em lại nhớ đến cô Lan. Kỷ niệm ngày nào đã dạy em bài học quý giá: tình yêu thương và sự kiên nhẫn của thầy cô có sức mạnh lớn lao đến thế nào. Em sẽ mãi mãi ghi nhớ công ơn cô, người đã thắp lên ngọn lửa đam mê và niềm tin trong em, và luôn cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của cô.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
69958 -
55252
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
46226 -
Hỏi từ APP VIETJACK44265
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
43684
