Quảng cáo
2 câu trả lời 597
Trong cuộc đời học sinh, tôi đã được tham gia nhiều hoạt động ngoại khóa bổ ích. Nhưng có lẽ, hoạt động xã hội để lại trong tôi suy nghĩ và tình cảm sâu sắc nhất chính là buổi quyên góp ủng hộ đồng bào miền Trung bị lũ lụt vào tháng 10 năm ngoái, do trường tôi phát động. Đó là một trải nghiệm mà tôi sẽ không bao giờ quên.
Sáng hôm ấy, sân trường tôi khác hẳn mọi ngày. Không khí không ồn ào vội vã, thay vào đó là sự trầm lắng, khẩn trương và đầy ắp tình người. Một tấm băng rôn lớn với dòng chữ "Chung tay vì đồng bào miền Trung ruột thịt" được treo trang trọng ngay cổng trường. Các thầy cô giáo và các anh chị đoàn thanh niên lập nhiều bàn quyên góp, với những thùng carton lớn đặt sẵn, chờ đón những tấm lòng hảo tâm.
Hình ảnh trên các phương tiện truyền thông về miền Trung lúc ấy vẫn còn ám ảnh trong tâm trí tôi: những ngôi nhà chìm trong biển nước đục ngầu, tài sản trôi theo dòng lũ, và những khuôn mặt thất thần, khắc khổ của người dân mất tất cả chỉ sau một đêm. Chứng kiến những hình ảnh ấy, lòng tôi trào dâng niềm cảm thương vô hạn. Tôi quyết định mang hết số tiền tiết kiệm từ việc nhịn ăn sáng bấy lâu của mình để đóng góp.
Khi tôi đến bàn quyên góp, rất nhiều bạn học sinh khác cũng đã có mặt. Có bạn đóng góp tiền, có bạn mang theo quần áo cũ đã được giặt sạch sẽ, gấp gọn gàng. Tôi thấy một bạn nhỏ lớp Một, tay vẫn còn cầm hộp sữa, hồn nhiên bỏ vào thùng quyên góp tờ năm mươi nghìn đồng, nét mặt em sáng bừng niềm vui. Một bà cụ bán vé số gần trường cũng chầm chậm bước đến, run run đặt vào thùng một nắm tiền lẻ nhàu nát. Những hành động tuy nhỏ bé nhưng có sức lay động mãnh liệt, khiến tôi nhận ra lòng nhân ái luôn hiện hữu xung quanh chúng ta.
Tôi bước đến bên thùng, nhẹ nhàng thả số tiền của mình vào. Một cảm giác ấm áp, lâng lâng khó tả lan tỏa khắp cơ thể tôi. Đó là cảm giác của sự sẻ chia, của việc mình đã làm được một điều gì đó dù rất nhỏ bé để giúp đỡ những người kém may mắn hơn. Những lời động viên, cảm ơn chân thành từ các thầy cô trực bàn quyên góp càng khiến tôi thấy việc làm của mình thêm ý nghĩa.
Buổi quyên góp đã kết thúc tốt đẹp với số tiền và hiện vật lớn hơn dự kiến. Hoạt động xã hội này đã để lại trong tôi những suy nghĩ và tình cảm sâu sắc. Tôi hiểu rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng bằng phẳng, và mỗi chúng ta cần phải biết yêu thương, đùm bọc lẫn nhau.
Thông qua hoạt động "Chung tay vì đồng bào miền Trung", tôi học được bài học quý giá về tinh thần đoàn kết, về trách nhiệm của bản thân đối với cộng đồng. Tôi nhận ra hạnh phúc không chỉ nằm ở việc nhận về mà còn nằm ở việc cho đi. Tôi tự hứa sẽ tích cực tham gia nhiều hơn nữa các hoạt động thiện nguyện trong tương lai, để góp một phần công sức nhỏ bé của mình vào việc xây dựng một xã hội nhân ái, tốt đẹp hơn.
Sáng hôm ấy, sân trường tôi khác hẳn mọi ngày. Không khí không ồn ào vội vã, thay vào đó là sự trầm lắng, khẩn trương và đầy ắp tình người. Một tấm băng rôn lớn với dòng chữ "Chung tay vì đồng bào miền Trung ruột thịt" được treo trang trọng ngay cổng trường. Các thầy cô giáo và các anh chị đoàn thanh niên lập nhiều bàn quyên góp, với những thùng carton lớn đặt sẵn, chờ đón những tấm lòng hảo tâm.
Hình ảnh trên các phương tiện truyền thông về miền Trung lúc ấy vẫn còn ám ảnh trong tâm trí tôi: những ngôi nhà chìm trong biển nước đục ngầu, tài sản trôi theo dòng lũ, và những khuôn mặt thất thần, khắc khổ của người dân mất tất cả chỉ sau một đêm. Chứng kiến những hình ảnh ấy, lòng tôi trào dâng niềm cảm thương vô hạn. Tôi quyết định mang hết số tiền tiết kiệm từ việc nhịn ăn sáng bấy lâu của mình để đóng góp.
Khi tôi đến bàn quyên góp, rất nhiều bạn học sinh khác cũng đã có mặt. Có bạn đóng góp tiền, có bạn mang theo quần áo cũ đã được giặt sạch sẽ, gấp gọn gàng. Tôi thấy một bạn nhỏ lớp Một, tay vẫn còn cầm hộp sữa, hồn nhiên bỏ vào thùng quyên góp tờ năm mươi nghìn đồng, nét mặt em sáng bừng niềm vui. Một bà cụ bán vé số gần trường cũng chầm chậm bước đến, run run đặt vào thùng một nắm tiền lẻ nhàu nát. Những hành động tuy nhỏ bé nhưng có sức lay động mãnh liệt, khiến tôi nhận ra lòng nhân ái luôn hiện hữu xung quanh chúng ta.
Tôi bước đến bên thùng, nhẹ nhàng thả số tiền của mình vào. Một cảm giác ấm áp, lâng lâng khó tả lan tỏa khắp cơ thể tôi. Đó là cảm giác của sự sẻ chia, của việc mình đã làm được một điều gì đó dù rất nhỏ bé để giúp đỡ những người kém may mắn hơn. Những lời động viên, cảm ơn chân thành từ các thầy cô trực bàn quyên góp càng khiến tôi thấy việc làm của mình thêm ý nghĩa.
Buổi quyên góp đã kết thúc tốt đẹp với số tiền và hiện vật lớn hơn dự kiến. Hoạt động xã hội này đã để lại trong tôi những suy nghĩ và tình cảm sâu sắc. Tôi hiểu rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng bằng phẳng, và mỗi chúng ta cần phải biết yêu thương, đùm bọc lẫn nhau.
Thông qua hoạt động "Chung tay vì đồng bào miền Trung", tôi học được bài học quý giá về tinh thần đoàn kết, về trách nhiệm của bản thân đối với cộng đồng. Tôi nhận ra hạnh phúc không chỉ nằm ở việc nhận về mà còn nằm ở việc cho đi. Tôi tự hứa sẽ tích cực tham gia nhiều hơn nữa các hoạt động thiện nguyện trong tương lai, để góp một phần công sức nhỏ bé của mình vào việc xây dựng một xã hội nhân ái, tốt đẹp hơn.
I miss you
· 4 tháng trước
hello
I miss you
· 4 tháng trước
cả ba lun
I miss you
· 4 tháng trước
lm j
I miss you
· 4 tháng trước
quên rồi
I miss you
· 4 tháng trước
hả
I miss you
· 4 tháng trước
bt rồi
I miss you
· 4 tháng trước
khánh
I miss you
· 4 tháng trước
ko bt
I miss you
· 4 tháng trước
ko phải
I miss you
· 4 tháng trước
ê nha
I miss you
· 4 tháng trước
dell đùa đâu đừng có nói khánh như vậy
I miss you
· 4 tháng trước
bt để lm j cu
I miss you
· 4 tháng trước
đấy là quyền riêng tư của khánhh
I miss you
· 4 tháng trước
uk
I miss you
· 4 tháng trước
vậy nói sao
I miss you
· 4 tháng trước
ừ
I miss you
· 4 tháng trước
dạ hiểu
I miss you
· 4 tháng trước
ko
I miss you
· 4 tháng trước
ko nốt
.
· 4 tháng trước
大概
I miss you
· 4 tháng trước
Thế thì mày fan khánh thối não à ?=> cx fan khánh nhưng là khánh bá vcl nhé
I miss you
· 4 tháng trước
thối não cái rớt lồng
I miss you
· 4 tháng trước
m ms thối não á
I miss you
· 4 tháng trước
có
I miss you
· 4 tháng trước
là mấy đứa đần não teo chậm phát triển
I miss you
· 4 tháng trước
à dạ em xloi em ko bt
I miss you
· 4 tháng trước
uk
I miss you
· 4 tháng trước
uk
I miss you
· 4 tháng trước
uk
I miss you
· 4 tháng trước
uk
Trong cuộc đời học sinh, tôi đã được tham gia nhiều hoạt động ngoại khóa bổ ích. Nhưng có lẽ, hoạt động xã hội để lại trong tôi suy nghĩ và tình cảm sâu sắc nhất chính là buổi quyên góp ủng hộ đồng bào miền Trung bị lũ lụt vào tháng 10 năm ngoái, do trường tôi phát động. Đó là một trải nghiệm mà tôi sẽ không bao giờ quên.
Sáng hôm ấy, sân trường tôi khác hẳn mọi ngày. Không khí không ồn ào vội vã, thay vào đó là sự trầm lắng, khẩn trương và đầy ắp tình người. Một tấm băng rôn lớn với dòng chữ "Chung tay vì đồng bào miền Trung ruột thịt" được treo trang trọng ngay cổng trường. Các thầy cô giáo và các anh chị đoàn thanh niên lập nhiều bàn quyên góp, với những thùng carton lớn đặt sẵn, chờ đón những tấm lòng hảo tâm.
Hình ảnh trên các phương tiện truyền thông về miền Trung lúc ấy vẫn còn ám ảnh trong tâm trí tôi: những ngôi nhà chìm trong biển nước đục ngầu, tài sản trôi theo dòng lũ, và những khuôn mặt thất thần, khắc khổ của người dân mất tất cả chỉ sau một đêm. Chứng kiến những hình ảnh ấy, lòng tôi trào dâng niềm cảm thương vô hạn. Tôi quyết định mang hết số tiền tiết kiệm từ việc nhịn ăn sáng bấy lâu của mình để đóng góp.
Khi tôi đến bàn quyên góp, rất nhiều bạn học sinh khác cũng đã có mặt. Có bạn đóng góp tiền, có bạn mang theo quần áo cũ đã được giặt sạch sẽ, gấp gọn gàng. Tôi thấy một bạn nhỏ lớp Một, tay vẫn còn cầm hộp sữa, hồn nhiên bỏ vào thùng quyên góp tờ năm mươi nghìn đồng, nét mặt em sáng bừng niềm vui. Một bà cụ bán vé số gần trường cũng chầm chậm bước đến, run run đặt vào thùng một nắm tiền lẻ nhàu nát. Những hành động tuy nhỏ bé nhưng có sức lay động mãnh liệt, khiến tôi nhận ra lòng nhân ái luôn hiện hữu xung quanh chúng ta.
Tôi bước đến bên thùng, nhẹ nhàng thả số tiền của mình vào. Một cảm giác ấm áp, lâng lâng khó tả lan tỏa khắp cơ thể tôi. Đó là cảm giác của sự sẻ chia, của việc mình đã làm được một điều gì đó dù rất nhỏ bé để giúp đỡ những người kém may mắn hơn. Những lời động viên, cảm ơn chân thành từ các thầy cô trực bàn quyên góp càng khiến tôi thấy việc làm của mình thêm ý nghĩa.
Buổi quyên góp đã kết thúc tốt đẹp với số tiền và hiện vật lớn hơn dự kiến. Hoạt động xã hội này đã để lại trong tôi những suy nghĩ và tình cảm sâu sắc. Tôi hiểu rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng bằng phẳng, và mỗi chúng ta cần phải biết yêu thương, đùm bọc lẫn nhau.
Thông qua hoạt động "Chung tay vì đồng bào miền Trung", tôi học được bài học quý giá về tinh thần đoàn kết, về trách nhiệm của bản thân đối với cộng đồng. Tôi nhận ra hạnh phúc không chỉ nằm ở việc nhận về mà còn nằm ở việc cho đi. Tôi tự hứa sẽ tích cực tham gia nhiều hơn nữa các hoạt động thiện nguyện trong tương lai, để góp một phần công sức nhỏ bé của mình vào việc xây dựng một xã hội nhân ái, tốt đẹp hơn.
Sáng hôm ấy, sân trường tôi khác hẳn mọi ngày. Không khí không ồn ào vội vã, thay vào đó là sự trầm lắng, khẩn trương và đầy ắp tình người. Một tấm băng rôn lớn với dòng chữ "Chung tay vì đồng bào miền Trung ruột thịt" được treo trang trọng ngay cổng trường. Các thầy cô giáo và các anh chị đoàn thanh niên lập nhiều bàn quyên góp, với những thùng carton lớn đặt sẵn, chờ đón những tấm lòng hảo tâm.
Hình ảnh trên các phương tiện truyền thông về miền Trung lúc ấy vẫn còn ám ảnh trong tâm trí tôi: những ngôi nhà chìm trong biển nước đục ngầu, tài sản trôi theo dòng lũ, và những khuôn mặt thất thần, khắc khổ của người dân mất tất cả chỉ sau một đêm. Chứng kiến những hình ảnh ấy, lòng tôi trào dâng niềm cảm thương vô hạn. Tôi quyết định mang hết số tiền tiết kiệm từ việc nhịn ăn sáng bấy lâu của mình để đóng góp.
Khi tôi đến bàn quyên góp, rất nhiều bạn học sinh khác cũng đã có mặt. Có bạn đóng góp tiền, có bạn mang theo quần áo cũ đã được giặt sạch sẽ, gấp gọn gàng. Tôi thấy một bạn nhỏ lớp Một, tay vẫn còn cầm hộp sữa, hồn nhiên bỏ vào thùng quyên góp tờ năm mươi nghìn đồng, nét mặt em sáng bừng niềm vui. Một bà cụ bán vé số gần trường cũng chầm chậm bước đến, run run đặt vào thùng một nắm tiền lẻ nhàu nát. Những hành động tuy nhỏ bé nhưng có sức lay động mãnh liệt, khiến tôi nhận ra lòng nhân ái luôn hiện hữu xung quanh chúng ta.
Tôi bước đến bên thùng, nhẹ nhàng thả số tiền của mình vào. Một cảm giác ấm áp, lâng lâng khó tả lan tỏa khắp cơ thể tôi. Đó là cảm giác của sự sẻ chia, của việc mình đã làm được một điều gì đó dù rất nhỏ bé để giúp đỡ những người kém may mắn hơn. Những lời động viên, cảm ơn chân thành từ các thầy cô trực bàn quyên góp càng khiến tôi thấy việc làm của mình thêm ý nghĩa.
Buổi quyên góp đã kết thúc tốt đẹp với số tiền và hiện vật lớn hơn dự kiến. Hoạt động xã hội này đã để lại trong tôi những suy nghĩ và tình cảm sâu sắc. Tôi hiểu rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng bằng phẳng, và mỗi chúng ta cần phải biết yêu thương, đùm bọc lẫn nhau.
Thông qua hoạt động "Chung tay vì đồng bào miền Trung", tôi học được bài học quý giá về tinh thần đoàn kết, về trách nhiệm của bản thân đối với cộng đồng. Tôi nhận ra hạnh phúc không chỉ nằm ở việc nhận về mà còn nằm ở việc cho đi. Tôi tự hứa sẽ tích cực tham gia nhiều hơn nữa các hoạt động thiện nguyện trong tương lai, để góp một phần công sức nhỏ bé của mình vào việc xây dựng một xã hội nhân ái, tốt đẹp hơn.
.
· 4 tháng trước
ai hỏiiiii
.
· 4 tháng trước
`tổ sư thk điên `
.
· 4 tháng trước
vừa điên vừa tự kỉ
.
· 4 tháng trước
`nhục cả một tổ nha m `
.
· 4 tháng trước
`你好 `
.
· 4 tháng trước
谁问
.
· 4 tháng trước
` 谁问`
I miss you
· 4 tháng trước
tht vậy sao
.
· 4 tháng trước
đ ai hỏi m cả Vietjack ak
.
· 4 tháng trước
nứng vừa th
I miss you
· 4 tháng trước
tưởng mik ngầu
I miss you
· 4 tháng trước
não ko bt teo hay phẳng mà bảo mik thông minh
.
· 4 tháng trước
hóa ra như cái bồn cầu
I miss you
· 4 tháng trước
mắc bệnh ảo tưởng giai đoạn cuối hả
.
· 4 tháng trước
chó còn thông minh hơn ns
I miss you
· 4 tháng trước
hóa ra như cái bồn cầu=> bồn cầu ít nhất còn sạch hơn cái đầu đầy cứt của nó
.
· 4 tháng trước
Trc khi phán xét t hãy xem lại chính mìh.
.
· 4 tháng trước
有些人戴头盔是为了保护大脑。 但那些没有大脑的人可能不需要头盔。
I miss you
· 4 tháng trước
súc vật sủa tiếng j vậy
I miss you
· 4 tháng trước
愚蠢的
I miss you
· 4 tháng trước
乏味的
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
105232
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
81232 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
77002 -
Hỏi từ APP VIETJACK61946
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48575 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
38304
Gửi báo cáo thành công!
