Bài văn kể lại câu chuyện ba lưỡi rìu bằng những chi tiết sáng tạo
Quảng cáo
4 câu trả lời 679
Một buổi sáng mùa hạ, mặt hồ dưới chân núi Lung Linh phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ. Trên bờ hồ, bác tiều phu nghèo – người nổi tiếng thật thà trong vùng – đang vác chiếc rìu cũ kĩ đi đốn củi. Chiếc rìu ấy là vật gia truyền của cha để lại, cán đã sờn, lưỡi đã mòn, nhưng với bác, nó quý hơn mọi thứ vàng bạc.
Hôm ấy, trời bỗng đổ gió mạnh. Khi bác tiều vừa vung rìu chặt một thân cây lớn, cán rìu bất ngờ trượt khỏi tay. “Tõm!” – tiếng rơi xuống nước nghe như ai đánh vào tim bác. Bác tiều hoảng hốt, chạy sát mép hồ ngó xuống. Mặt nước đục ngầu, sâu hun hút như nuốt luôn hy vọng của bác. Bác ngồi thụp xuống, thở dài não nề.
Đúng lúc ấy, mặt hồ bỗng sáng lên kì lạ. Từng vòng sóng xoáy xuất hiện, và từ dưới nước, Thần Hồ từ từ nổi lên. Ngài có mái tóc xanh như rong biển và đôi mắt sáng như sao đêm. Thấy bác tiều buồn bã, Thần Hồ nhẹ nhàng hỏi:
— “Vì sao ngươi khóc?”
Bác tiều thật thà kể chuyện mất rìu. Nghe xong, Thần Hồ mỉm cười rồi lặn xuống. Một lát sau, ngài xuất hiện trở lại, tay cầm một lưỡi rìu bằng vàng sáng rực, sáng đến mức làm cả mặt hồ phản chiếu thành một dải vàng óng.
— “Đây có phải rìu của ngươi không?”
— “Thưa thần, không phải ạ,” bác tiều vội lắc đầu.
Thần Hồ lại lặn xuống lần nữa. Lần này, ngài mang lên một lưỡi rìu bằng bạc, đẹp tinh xảo như ánh trăng đêm rằm.
— “Thế còn lưỡi rìu này?”
— “Dạ thưa thần, vẫn không phải ạ,” bác tiều đáp, giọng kiên quyết dù ánh bạc khiến bác hơi choáng ngợp.
Cuối cùng, Thần Hồ mang lên chiếc rìu sắt cũ kĩ, còn dính chút rêu xanh do nằm dưới hồ. Vừa nhìn thấy, bác tiều mừng rỡ như gặp người thân:
— “Đúng rồi, đây là rìu của con!”
Thần Hồ nhìn bác hồi lâu, rồi mỉm cười hiền hậu.
— “Ngươi thật thà và không tham lam. Vậy ta ban cho ngươi cả ba lưỡi rìu.”
Bác tiều sững người. Ba lưỡi rìu nằm trên mặt nước, phát sáng ba màu: vàng rực, bạc lạnh và sắt đen mộc mạc. Bác cảm ơn rối rít. Từ hôm đó, cuộc sống bác đổi thay: bác bán vàng, sửa lại nhà cửa, sắm rìu mới, cuộc sống đủ đầy nhưng bác vẫn giữ thói quen giúp đỡ người nghèo trong làng. Ai hỏi chuyện, bác chỉ cười:
— “Của cải quý nhất vẫn là lòng trung thực.”
Và câu chuyện về bác tiều thật thà cùng ba lưỡi rìu thần kì cứ thế được truyền đi, sáng lấp lánh như mặt hồ Lung Linh trong buổi sớm mai.
Một buổi sáng mùa hạ, mặt hồ dưới chân núi Lung Linh phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ. Trên bờ hồ, bác tiều phu nghèo – người nổi tiếng thật thà trong vùng – đang vác chiếc rìu cũ kĩ đi đốn củi. Chiếc rìu ấy là vật gia truyền của cha để lại, cán đã sờn, lưỡi đã mòn, nhưng với bác, nó quý hơn mọi thứ vàng bạc.
Hôm ấy, trời bỗng đổ gió mạnh. Khi bác tiều vừa vung rìu chặt một thân cây lớn, cán rìu bất ngờ trượt khỏi tay. “Tõm!” – tiếng rơi xuống nước nghe như ai đánh vào tim bác. Bác tiều hoảng hốt, chạy sát mép hồ ngó xuống. Mặt nước đục ngầu, sâu hun hút như nuốt luôn hy vọng của bác. Bác ngồi thụp xuống, thở dài não nề.
Đúng lúc ấy, mặt hồ bỗng sáng lên kì lạ. Từng vòng sóng xoáy xuất hiện, và từ dưới nước, Thần Hồ từ từ nổi lên. Ngài có mái tóc xanh như rong biển và đôi mắt sáng như sao đêm. Thấy bác tiều buồn bã, Thần Hồ nhẹ nhàng hỏi:
— “Vì sao ngươi khóc?”
Bác tiều thật thà kể chuyện mất rìu. Nghe xong, Thần Hồ mỉm cười rồi lặn xuống. Một lát sau, ngài xuất hiện trở lại, tay cầm một lưỡi rìu bằng vàng sáng rực, sáng đến mức làm cả mặt hồ phản chiếu thành một dải vàng óng.
— “Đây có phải rìu của ngươi không?”
— “Thưa thần, không phải ạ,” bác tiều vội lắc đầu.
Thần Hồ lại lặn xuống lần nữa. Lần này, ngài mang lên một lưỡi rìu bằng bạc, đẹp tinh xảo như ánh trăng đêm rằm.
— “Thế còn lưỡi rìu này?”
— “Dạ thưa thần, vẫn không phải ạ,” bác tiều đáp, giọng kiên quyết dù ánh bạc khiến bác hơi choáng ngợp.
Cuối cùng, Thần Hồ mang lên chiếc rìu sắt cũ kĩ, còn dính chút rêu xanh do nằm dưới hồ. Vừa nhìn thấy, bác tiều mừng rỡ như gặp người thân:
— “Đúng rồi, đây là rìu của con!”
Thần Hồ nhìn bác hồi lâu, rồi mỉm cười hiền hậu.
— “Ngươi thật thà và không tham lam. Vậy ta ban cho ngươi cả ba lưỡi rìu.”
Bác tiều sững người. Ba lưỡi rìu nằm trên mặt nước, phát sáng ba màu: vàng rực, bạc lạnh và sắt đen mộc mạc. Bác cảm ơn rối rít. Từ hôm đó, cuộc sống bác đổi thay: bác bán vàng, sửa lại nhà cửa, sắm rìu mới, cuộc sống đủ đầy nhưng bác vẫn giữ thói quen giúp đỡ người nghèo trong làng. Ai hỏi chuyện, bác chỉ cười:
— “Của cải quý nhất vẫn là lòng trung thực.”
Và câu chuyện về bác tiều thật thà cùng ba lưỡi rìu thần kì cứ thế được truyền đi, sáng lấp lánh như mặt hồ Lung Linh trong buổi sớm mai.
Trong một khu rừng xanh rì, bên cạnh con sông trong veo như dải lụa bạc, có một bác tiều phu hiền lành, chất phác. Hằng ngày, bác luôn mang theo chiếc rìu gỗ cũ – món đồ quý nhất mà cha bác để lại. Với bác, chiếc rìu không chỉ là dụng cụ lao động mà còn là người bạn thân giúp bác nuôi sống gia đình.
Một buổi chiều, mặt trời đỏ như quả cầu lửa đang khuất dần sau rặng tre, bác tiều phu ra bờ sông chặt củi. Không may, tay bác trượt, “tõm!” – chiếc rìu rơi thẳng xuống dòng nước sâu. Bác tái mặt, bàn tay run lên vì lo lắng. Bác ngồi phịch xuống, thở dài: “Trời ơi, làm sao mình kiếm được cái rìu khác để sống đây?”
Đúng lúc ấy, mặt nước bỗng lóe sáng. Một vị thần hiền hậu với bộ áo choàng trắng xuất hiện. Giọng thần vang lên ấm áp như gió sớm:
– Người tiều phu kia, sao con buồn vậy?
Bác thật thà kể lại chuyện mất rìu. Thần gật đầu rồi lặn xuống sông. Khi nổi lên, thần đưa cho bác một lưỡi rìu bằng vàng, sáng chói đến mức bác phải nheo mắt.
– Có phải rìu của con không? – Thần hỏi.
Bác lắc đầu ngay:
– Dạ không, rìu của con cũ lắm, không đẹp như vậy ạ.
Thần lại lặn xuống và mang lên lưỡi rìu bằng bạc, ánh sáng lạnh lấp lánh như trăng rằm.
– Còn cái này?
Bác vẫn thành thật:
– Dạ cũng không phải ạ.
Cuối cùng, thần đưa lên chiếc rìu gỗ cũ kỹ. Vừa nhìn thấy, mắt bác sáng lên như trẻ nhỏ gặp quà.
– Đúng rồi! Đây chính là rìu của con! – Bác vui mừng kêu lên.
Thần mỉm cười hiền hậu. Vì cảm động trước tấm lòng trung thực của bác, thần tặng luôn cả ba lưỡi rìu. Bác xúc động đến mức hai mắt long lanh như sắp rơi nước. Bác cúi đầu cảm ơn liên tục.
Từ hôm ấy, bác tiều phu sống vui vẻ và khỏe mạnh hơn. Mọi người trong làng ai cũng quý mến bác vì lòng thật thà của bác. Câu chuyện về ba lưỡi rìu lan truyền khắp nơi, nhắc nhở mọi người rằng trung thực luôn mang lại niềm vui và phần thưởng xứng đáng.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
11108 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
5020 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4858 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4700 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
4079 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
3029


