Quảng cáo
3 câu trả lời 286
BÀI VĂN: KỂ LẠI MỘT TRẢI NGHIỆM ĐÁNG NHỚ CỦA BẢN THÂN
Trong cuộc sống, ai cũng có những trải nghiệm để khi nhớ lại đều thấy vừa bồi hồi vừa trân quý. Với tôi, kỉ niệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên tự đi xe đạp đến trường – một trải nghiệm nhỏ nhưng để lại trong tôi nhiều cảm xúc sâu sắc.
Hôm ấy là đầu năm học mới lớp 6. Tôi năn nỉ ba mẹ mãi để được tự đạp xe đến trường thay vì được chở như mọi ngày. Sau một hồi cân nhắc, ba tôi đồng ý, nhưng dặn đi dặn lại phải cẩn thận, đi chậm thôi. Nhận chiếc chìa khóa xe, tôi hồi hộp đến mức bàn tay run run. Lần đầu tự đi một mình, con đường quen thuộc bỗng trở nên lạ lẫm và dài hơn rất nhiều.
Ban đầu, tôi đạp rất chậm, mắt nhìn thẳng, tai nghe ngóng từng tiếng xe phía sau. Có lúc, tôi suýt ngã khi gặp phải một ổ gà lớn nhưng may mắn giữ được thăng bằng. Trái tim đập thình thịch, nhưng tôi vẫn cố bình tĩnh để tiếp tục. Càng đi, tôi càng cảm thấy tự tin và thích thú hơn. Gió mát buổi sáng thổi vào mặt, tiếng lá cây xào xạc bên đường khiến tôi cảm thấy vô cùng tự do và trưởng thành. Tôi không còn là đứa trẻ chỉ biết ngồi sau xe ba nữa, tôi đang tự điều khiển hành trình của mình.
Khi dừng trước cổng trường, tôi vui đến mức không giấu nổi nụ cười. Cảm giác tự mình vượt qua nỗi lo sợ thật tuyệt. Lúc tan học về, tôi đạp xe nhanh hơn, vững vàng hơn và thấy con đường quen thuộc thật đẹp.
Trải nghiệm lần đầu đi xe đạp một mình khiến tôi hiểu rằng: chỉ cần dám bước ra khỏi vùng an toàn, dám thử và dám làm, chúng ta sẽ trưởng thành hơn từng chút một. Đó là kỉ niệm nhỏ nhưng là bài học lớn mà tôi luôn ghi nhớ.
BÀI VĂN: KỂ LẠI MỘT TRẢI NGHIỆM ĐÁNG NHỚ CỦA BẢN THÂN
Trong cuộc sống, ai cũng có những trải nghiệm để khi nhớ lại đều thấy vừa bồi hồi vừa trân quý. Với tôi, kỉ niệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên tự đi xe đạp đến trường – một trải nghiệm nhỏ nhưng để lại trong tôi nhiều cảm xúc sâu sắc.
Hôm ấy là đầu năm học mới lớp 6. Tôi năn nỉ ba mẹ mãi để được tự đạp xe đến trường thay vì được chở như mọi ngày. Sau một hồi cân nhắc, ba tôi đồng ý, nhưng dặn đi dặn lại phải cẩn thận, đi chậm thôi. Nhận chiếc chìa khóa xe, tôi hồi hộp đến mức bàn tay run run. Lần đầu tự đi một mình, con đường quen thuộc bỗng trở nên lạ lẫm và dài hơn rất nhiều.
Ban đầu, tôi đạp rất chậm, mắt nhìn thẳng, tai nghe ngóng từng tiếng xe phía sau. Có lúc, tôi suýt ngã khi gặp phải một ổ gà lớn nhưng may mắn giữ được thăng bằng. Trái tim đập thình thịch, nhưng tôi vẫn cố bình tĩnh để tiếp tục. Càng đi, tôi càng cảm thấy tự tin và thích thú hơn. Gió mát buổi sáng thổi vào mặt, tiếng lá cây xào xạc bên đường khiến tôi cảm thấy vô cùng tự do và trưởng thành. Tôi không còn là đứa trẻ chỉ biết ngồi sau xe ba nữa, tôi đang tự điều khiển hành trình của mình.
Khi dừng trước cổng trường, tôi vui đến mức không giấu nổi nụ cười. Cảm giác tự mình vượt qua nỗi lo sợ thật tuyệt. Lúc tan học về, tôi đạp xe nhanh hơn, vững vàng hơn và thấy con đường quen thuộc thật đẹp.
Trải nghiệm lần đầu đi xe đạp một mình khiến tôi hiểu rằng: chỉ cần dám bước ra khỏi vùng an toàn, dám thử và dám làm, chúng ta sẽ trưởng thành hơn từng chút một. Đó là kỉ niệm nhỏ nhưng là bài học lớn mà tôi luôn ghi nhớ.
Đối với mỗi đứa trẻ chúng em, quê hương chính là nơi gắn bó nhất. Từng con đường, căn nhà hay góc làng đều đầy ắp những kỉ niệm. Nhưng cánh đồng mới là nơi em cảm thấy yêu thích nhất.
Những ngày hè được về quê thăm ông bà ngoại. Em thường dậy rất sớm và cùng ông ngoại đi dạo trên con đường ven cánh đồng. Khi ấy, ánh mặt trời của ngày mới chỉ vừa bắt đầu ló rạng cũng đủ khiến mọi vật dường như bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Ánh nắng ấm áp làm tan những giọt sương sớm còn đọng trên những chiếc lá. Những ruộng lúa xanh mướt trải dài mênh mông. Gió từ xa thổi vào khiến cho những hàng lúa đung đưa như nhảy múa trước gió. Từ phía đường làng đi lại, một vài bác nông dân vừa đi vừa trò chuyện thật vui vẻ. Không khí buổi sáng ở cánh đồng thật trong lành mát mẻ làm sao.
Vì là mùa hè nên chẳng mất bao lâu sau, ánh nắng đã lên cao. Những giọt sương cũng tan dần. Bầu trời trở nên xanh hơn và cao hơn, không có một gợn mây nào cả. Tiếng chim gọi nhau ríu rít nghe thật vui tai. Lúc này, cánh đồng như được bao phủ bởi một màu vàng thật ấm áp của nắng. Và của cả những bông lúa vàng ươm, trĩu nặng nữa. Mùi lúa thơm theo những cơn gió lan tỏa khắp cánh đồng. Em thầm nghĩ rằng vụ mùa này chắc hẳn sẽ lại là một vụ mùa bội thu của các bác nông dân đây.
Cũng vào lúc này, các bác nông dân ra đồng làm việc nhiều hơn. Những chú trâu được thả đang thung thăng gặm cỏ ở phía đồi cỏ. Đàn cò trắng chao lượn vài vòng trên không rồi đáp xuống nghỉ ngơi. Mỗi người một công việc của mình, ai cũng thật bận rộn. Sau đó, em còn được thử xuống đồng thu hoạch cùng các bác nông dân. Công việc thật vất vả, nhất là việc sử dụng liềm - một dụng cụ chuyên dùng để cắt lúa. Vậy mà giữa cái nắng nóng của mùa hè, các bác nông dân vẫn cần mẫn làm việc. Thế mới thấy rằng, việc làm nông không hề đơn giản chút nào.
Chuyến về thăm quê đã đem đến cho em một trải nghiệm vô cùng thú vị. Em cảm thấy vô cùng yêu mến làng quê mình.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
71596 -
56447
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51395 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
47965 -
Hỏi từ APP VIETJACK45143
