Quảng cáo
5 câu trả lời 518
tham khảo


Cảm nghĩ về bài thơ "Về quê hương Ninh Bình"
Trong muôn vàn thể thơ, lục bát luôn chiếm một vị trí đặc biệt trong lòng người Việt Nam bởi nhịp điệu hài hòa, du dương, dễ đi vào lòng người. Bài thơ "Về quê hương Ninh Bình" đã khơi dậy trong tôi những cảm xúc dạt dào về một vùng đất địa linh nhân kiệt, nơi non nước giao hòa tạo nên bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ.
Mở đầu bài thơ là hình ảnh "Trong veo hạt nắng ban mai", một nét vẽ đầy chất thơ, gợi lên sự khởi đầu trong trẻo, bình yên của một ngày mới trên quê hương. Câu thơ ngắn gọn nhưng đủ sức lay động trái tim người đọc, dẫn dắt họ vào một không gian ngập tràn ánh sáng và hy vọng. Tình cảm của tác giả dành cho quê hương được bộc lộ rõ nét qua câu "Quê hương Ninh Bình đẹp mãi trong tôi", khẳng định một tình yêu son sắt, bền chặt với mảnh đất chôn nhau cắt rốn này.
Tiếp đến, bài thơ đưa ta trở về với những dấu tích lịch sử hào hùng qua hình ảnh "Cố đô xưa, dấu vàng son". Ninh Bình không chỉ nổi tiếng với thiên nhiên mà còn là cái nôi của văn hóa, là kinh đô đầu tiên của nước Đại Cồ Việt. Hình ảnh "Tràng An non nước, lòng còn vấn vương" khắc họa một cách tài tình vẻ đẹp kỳ vĩ, độc đáo của di sản thiên nhiên thế giới, khiến bất kỳ ai từng đặt chân đến cũng phải xao xuyến, nhớ mãi không quên.
Tác giả tiếp tục dẫn dắt người đọc khám phá những địa danh nổi tiếng khác: "Tam Cốc, Bích Động nên thơ", "đường mây Yên Ngựa", "sông Ngô Đồng chảy". Những địa danh này được miêu tả bằng ngôn từ giản dị, mộc mạc nhưng giàu sức gợi, tái hiện khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ mà trữ tình, khiến người đọc như có thể chạm vào từng phiến đá, cảm nhận từng dòng nước mát lành. Mỗi hình ảnh, mỗi câu thơ đều chứa đựng tình yêu tha thiết của tác giả dành cho mảnh đất này.
Qua bài thơ, tôi cảm nhận được một tình yêu quê hương sâu đậm, một sự tự hào mãnh liệt của người con Ninh Bình. Bài thơ không chỉ là một lời ca ngợi cảnh đẹp mà còn là lời nhắc nhở về cội nguồn, về truyền thống lịch sử vẻ vang.
Kết thúc bài thơ, tác giả khẳng định lại tình cảm thủy chung: "Dù đi muôn dặm đường xa / Lòng tôi vẫn nhớ quê nhà Ninh Bình". Hai câu thơ gói ghém tất cả tâm tình của người con xa xứ, luôn hướng về quê mẹ với một trái tim trọn vẹn yêu thương.
Bài thơ "Về quê hương Ninh Bình" là một tác phẩm lục bát thành công, sử dụng ngôn ngữ bình dị, hình ảnh gần gũi, đã chạm đến những cảm xúc chân thành nhất trong lòng tôi về tình yêu quê hương, đất nước. Đó là một bài thơ đẹp, giúp tôi càng thêm trân trọng và yêu mến những giá trị văn hóa, lịch sử và thiên nhiên tươi đẹp của Việt Nam.
“Đường lên xứ Lạng bao xa?
Cách một trái núi với ba quãng đồng.
Ai ơi đứng lại mà trông:
Kìa núi thành Lạng, kìa sông Tam Cờ”
Mở đầu bài ca dao là một câu hỏi tu từ, sau đó là câu trả lời đầy dí dỏm. Từ đó, vẻ của quê hương Lạng Sơn đã được khắc họa với những nét đẹp tiêu biểu nhất. Câu hỏi tu từ “Đường lên xứ Lạng bao xa?” lúc đầu cho thấy con đường thật dễ dàng thuận lợi vì chẳng hề xa xôi. Nhưng đọc đến câu trả lời mới biết rằng quả là có đầy ngụ ý. Cách nói “cách một trái núi với ba quãng đồng” thể hiện đó là quãng đường dài thăm thẳm với trùng điệp núi non rừng thẳm. Trên cái nền thiên nhiên hùng vĩ đó, con người có thể bao quát được những núi thành Lạng, những sông Tam Cờ. Vẻ đẹp sơn thủy hữu tình tựa như một bức tranh khiến mỗi người thêm tự hào về quê hương, đất nước.
Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải là một trong những tác phẩm để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. Bằng thể thơ lục bát quen thuộc, tác giả đã thể hiện tình yêu thiên nhiên, quê hương, con người và khát vọng cống hiến cho đời, dù cuộc sống ngắn ngủi.
Điều đầu tiên khiến em cảm nhận rõ ràng là ngôn từ giản dị, trong sáng và giàu hình ảnh. Các câu thơ như “Dẫu xuân nho nhỏ, tôi làm con chim hót” hay “Tôi muốn hoá thành con đường, tôi muốn hoá thành dòng sông nhỏ” khiến người đọc thấy được ước nguyện sống có ích, hòa vào dòng đời của tác giả. Thể thơ lục bát với câu 6 chữ – 8 chữ xen kẽ, nhịp điệu mềm mại, vừa kể vừa bộc lộ cảm xúc, làm bài thơ dễ thuộc, dễ cảm nhận.
Thứ hai, bài thơ chứa đựng thông điệp sâu sắc về cống hiến và yêu đời. Dù chỉ là những điều “nho nhỏ”, nhưng mỗi hành động đều góp phần làm cuộc sống đẹp hơn, phản ánh tinh thần lạc quan, yêu đời và tinh thần trách nhiệm với cộng đồng. Điều này khiến em suy ngẫm và muốn sống tích cực hơn mỗi ngày.
Cuối cùng, bài thơ còn để lại trong em cảm giác ấm áp và trân trọng cuộc sống. Thanh Hải đã dùng hình ảnh mùa xuân vừa là thiên nhiên, vừa là tâm hồn con người, để nhắc nhở rằng mỗi người đều có thể làm được điều tốt đẹp, dù nhỏ bé nhưng ý nghĩa lớn.
Đọc “Mùa xuân nho nhỏ”, em hiểu rằng sống có ích, biết yêu đời và cống hiến cho xã hội là cách làm cuộc sống trở nên tươi đẹp hơn. Thể thơ lục bát truyền thống kết hợp với ý nghĩa nhân văn đã khiến bài thơ trở thành một trong những tác phẩm đáng nhớ, để lại nhiều cảm xúc cho em.
Trong muôn vàn thể thơ, lục bát luôn chiếm một vị trí đặc biệt trong lòng người Việt Nam bởi nhịp điệu hài hòa, du dương, dễ đi vào lòng người. Bài thơ "Về quê hương Ninh Bình" đã khơi dậy trong tôi những cảm xúc dạt dào về một vùng đất địa linh nhân kiệt, nơi non nước giao hòa tạo nên bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ.
Mở đầu bài thơ là hình ảnh "Trong veo hạt nắng ban mai", một nét vẽ đầy chất thơ, gợi lên sự khởi đầu trong trẻo, bình yên của một ngày mới trên quê hương. Câu thơ ngắn gọn nhưng đủ sức lay động trái tim người đọc, dẫn dắt họ vào một không gian ngập tràn ánh sáng và hy vọng. Tình cảm của tác giả dành cho quê hương được bộc lộ rõ nét qua câu "Quê hương Ninh Bình đẹp mãi trong tôi", khẳng định một tình yêu son sắt, bền chặt với mảnh đất chôn nhau cắt rốn này.
Tiếp đến, bài thơ đưa ta trở về với những dấu tích lịch sử hào hùng qua hình ảnh "Cố đô xưa, dấu vàng son". Ninh Bình không chỉ nổi tiếng với thiên nhiên mà còn là cái nôi của văn hóa, là kinh đô đầu tiên của nước Đại Cồ Việt. Hình ảnh "Tràng An non nước, lòng còn vấn vương" khắc họa một cách tài tình vẻ đẹp kỳ vĩ, độc đáo của di sản thiên nhiên thế giới, khiến bất kỳ ai từng đặt chân đến cũng phải xao xuyến, nhớ mãi không quên.
Tác giả tiếp tục dẫn dắt người đọc khám phá những địa danh nổi tiếng khác: "Tam Cốc, Bích Động nên thơ", "đường mây Yên Ngựa", "sông Ngô Đồng chảy". Những địa danh này được miêu tả bằng ngôn từ giản dị, mộc mạc nhưng giàu sức gợi, tái hiện khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ mà trữ tình, khiến người đọc như có thể chạm vào từng phiến đá, cảm nhận từng dòng nước mát lành. Mỗi hình ảnh, mỗi câu thơ đều chứa đựng tình yêu tha thiết của tác giả dành cho mảnh đất này.
Qua bài thơ, tôi cảm nhận được một tình yêu quê hương sâu đậm, một sự tự hào mãnh liệt của người con Ninh Bình. Bài thơ không chỉ là một lời ca ngợi cảnh đẹp mà còn là lời nhắc nhở về cội nguồn, về truyền thống lịch sử vẻ vang.
Kết thúc bài thơ, tác giả khẳng định lại tình cảm thủy chung: "Dù đi muôn dặm đường xa / Lòng tôi vẫn nhớ quê nhà Ninh Bình". Hai câu thơ gói ghém tất cả tâm tình của người con xa xứ, luôn hướng về quê mẹ với một trái tim trọn vẹn yêu thương.
Bài thơ "Về quê hương Ninh Bình" là một tác phẩm lục bát thành công, sử dụng ngôn ngữ bình dị, hình ảnh gần gũi, đã chạm đến những cảm xúc chân thành nhất trong lòng tôi về tình yêu quê hương, đất nước. Đó là một bài thơ đẹp, giúp tôi càng thêm trân trọng và yêu mến những giá trị văn hóa, lịch sử và thiên nhiên tươi đẹp của Việt Nam.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
72031 -
56804
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51996 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48734 -
Hỏi từ APP VIETJACK45498
