Quảng cáo
4 câu trả lời 440
BÀI VĂN: KỂ LẠI TRẢI NGHIỆM EM BỊ ĐUỐI NƯỚC VÀ ĐƯỢC THẦY GIÁO CỨU
Trong cuộc đời mỗi người, có những khoảnh khắc dù đã trôi qua rất lâu nhưng mỗi khi nhớ lại vẫn khiến tim tôi run lên vì sợ hãi. Trải nghiệm suýt bị đuối nước và được thầy giáo cứu chính là một kỉ niệm như thế – một kỉ niệm mà tôi tin rằng sẽ theo mình suốt đời.
Hôm ấy là một buổi chiều cuối tuần. Sau giờ học thêm, tôi cùng vài bạn rủ nhau ra bờ ao gần trường chơi. Trời nắng nhẹ, gió mát nên ai cũng vui vẻ. Vì ao nước rất quen thuộc với chúng tôi từ nhỏ nên chẳng ai nghĩ nơi ấy lại tiềm ẩn nguy hiểm. Trong lúc đuổi theo chiếc dép bị bạn tôi ném đùa, tôi bị trượt chân. Chỉ trong tích tắc, tôi rơi “tõm” xuống ao nước sâu.
Cơ thể tôi chìm nhanh hơn tôi kịp nhận ra điều gì đang xảy ra. Tôi vùng vẫy, nước tràn vào miệng, tai ù đi, mắt cay xè. Tiếng bạn bè gọi tôi từ trên bờ nghe xa xăm như ở một nơi rất khác. Tôi cố đạp chân nhưng càng cố thì lại càng chìm sâu hơn. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy sợ hãi tột độ, nghĩ rằng có lẽ mình sẽ không thể sống được nữa.
Đúng lúc tôi gần như buông xuôi, một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy cổ tay tôi kéo lên. Qua lớp nước mờ đục, tôi thấy bóng người lao xuống rất nhanh – đó là thầy Hùng, giáo viên thể dục của trường. Thầy quàng tay ôm lấy tôi, dùng lực đôi chân đạp nước thật mạnh để đẩy cả hai lên mặt ao. Khi đầu tôi chạm được vào không khí, tôi ho sặc sụa nhưng cảm giác được thở thật quý giá.
Thầy dìu tôi vào bờ, vừa vỗ lưng vừa gọi các bạn đi lấy khăn và báo cho nhà trường. Khi tôi tỉnh táo hơn, thầy chỉ nhẹ nhàng hỏi: “Có đau ở đâu không con?”. Giọng thầy lúc ấy không nghiêm khắc như mỗi khi dạy thể dục, mà vô cùng ấm áp, khiến tôi bật khóc nức nở vì quá sợ và quá biết ơn.
Sau hôm đó, thầy Hùng dặn chúng tôi phải tuyệt đối tránh xa khu vực ao hồ khi không có người lớn. Thầy còn kể nhiều trường hợp đáng tiếc để cảnh báo chúng tôi. Nhờ sự chăm sóc và lời nhắc nhở của thầy, tôi dần bình tĩnh lại và ý thức hơn về sự nguy hiểm của nước sâu.
Trải nghiệm ấy vừa đáng sợ vừa đáng nhớ. Nó không chỉ giúp tôi hiểu rằng cuộc sống quý giá đến nhường nào, mà còn khiến tôi biết ơn sâu sắc thầy giáo của mình. Nếu hôm đó thầy không kịp chạy đến, có lẽ tôi đã không còn cơ hội để ngồi đây và viết lại kỉ niệm này. Tôi sẽ luôn ghi nhớ ân nghĩa ấy và tự hứa sẽ cẩn thận hơn, trưởng thành hơn sau bài học bằng chính trải nghiệm của mình.
Trải nghiệm đáng nhớ: Bị đuối nước và được thầy cứu
Hồi hè năm ngoái, em có một trải nghiệm mà chắc chắn không bao giờ quên. Hôm ấy, trời nắng đẹp, em cùng mấy bạn rủ nhau ra hồ gần nhà tắm. Ban đầu, mọi thứ đều vui vẻ, nước mát và tiếng cười vang lên rộn rã.
Nhưng không may, khi em bơi ra chỗ nước sâu hơn, bất ngờ chân bị vướng vào một tảng đá dưới đáy hồ. Em vùng vẫy mãi mà không thể nổi lên. Cảm giác hoảng sợ lan tỏa khắp cơ thể, nước tràn vào miệng, khiến em gần như muốn ngạt thở. Em la hét, nhưng tiếng kêu của em bị nước nhấn chìm.
May mắn thay, thầy giáo của em, đang đi dạy thể dục gần hồ, nghe thấy tiếng kêu. Thầy lao xuống nước, nhank chóng bơi tới và giữ em trên tay. Thầy dìu em vào bờ, vừa trấn an vừa lau nước khỏi mặt em. Khi đứng trên bờ, tim em vẫn đập nhanh, nhưng cảm giác ấm áp và an toàn khi thấy thầy bên cạnh thật sự làm em nhẹ nhõm.
Qua trải nghiệm ấy, em nhận ra mình may mắn đến nhường nào khi được cứu kịp thời. Đồng thời, em cũng học được bài học quan trọng: không nên chủ quan khi chơi dưới nước và phải luôn cẩn thận. Em sẽ không bao giờ quên ánh mắt lo lắng và nụ cười trấn an của thầy, cảm giác biết ơn ấy sẽ theo em suốt đời.
Trải nghiệm đáng nhớ: Bị đuối nước và được thầy cứu
Hồi hè năm ngoái, em có một trải nghiệm mà chắc chắn không bao giờ quên. Hôm ấy, trời nắng đẹp, em cùng mấy bạn rủ nhau ra hồ gần nhà tắm. Ban đầu, mọi thứ đều vui vẻ, nước mát và tiếng cười vang lên rộn rã.
Nhưng không may, khi em bơi ra chỗ nước sâu hơn, bất ngờ chân bị vướng vào một tảng đá dưới đáy hồ. Em vùng vẫy mãi mà không thể nổi lên. Cảm giác hoảng sợ lan tỏa khắp cơ thể, nước tràn vào miệng, khiến em gần như muốn ngạt thở. Em la hét, nhưng tiếng kêu của em bị nước nhấn chìm.
May mắn thay, thầy giáo của em, đang đi dạy thể dục gần hồ, nghe thấy tiếng kêu. Thầy lao xuống nước, nhank chóng bơi tới và giữ em trên tay. Thầy dìu em vào bờ, vừa trấn an vừa lau nước khỏi mặt em. Khi đứng trên bờ, tim em vẫn đập nhanh, nhưng cảm giác ấm áp và an toàn khi thấy thầy bên cạnh thật sự làm em nhẹ nhõm.
Qua trải nghiệm ấy, em nhận ra mình may mắn đến nhường nào khi được cứu kịp thời. Đồng thời, em cũng học được bài học quan trọng: không nên chủ quan khi chơi dưới nước và phải luôn cẩn thận. Em sẽ không bao giờ quên ánh mắt lo lắng và nụ cười trấn an của thầy, cảm giác biết ơn ấy sẽ theo em suốt đời
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
69732 -
55139
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
46084 -
Hỏi từ APP VIETJACK44210
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
43570
