Quảng cáo
5 câu trả lời 499
KỂ LẠI MỘT TRẢI NGHIỆM ĐÁNG NHỚ CỦA BẢN THÂN VỚI BẠN BÈ, THẦY CÔ
Một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất của em là chuyến đi tham quan cuối năm cùng thầy cô và các bạn trong lớp. Hôm đó, chúng em được thầy cô dẫn đến tham quan khu di tích lịch sử ở ngoại ô thành phố. Ai cũng háo hức, chuẩn bị thật kỹ cho chuyến đi.
Trên đường đi, thầy chủ nhiệm kể cho chúng em nghe nhiều câu chuyện lịch sử thú vị, giúp chúng em hiểu thêm về công lao của cha ông. Đến nơi, cả lớp cùng nhau dọn dẹp rác, trồng cây lưu niệm và chụp thật nhiều ảnh kỷ niệm. Buổi trưa, thầy cô cùng chúng em ăn cơm hộp, vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ.
Điều khiến em nhớ mãi là khi một bạn trong lớp bị say nắng, thầy cô đã nhanh chóng giúp bạn nghỉ ngơi và dặn dò cả lớp phải biết quan tâm, giúp đỡ nhau. Chính khoảnh khắc đó, em cảm nhận được tình thầy trò và tình bạn thật ấm áp.
Chuyến đi ấy không chỉ mang lại cho em niềm vui mà còn dạy em biết trân trọng những người xung quanh, biết yêu quý thầy cô và bạn bè hơn. Đó thật sự là một kỷ niệm đáng nhớ trong đời học sinh của em.
Chắc hẳn, mỗi người đều đã từng mắc phải những lỗi lầm. Nhưng nhờ có vậy, chúng ta sẽ học được bài học quý giá trong cuộc sống. Bản thân tôi cũng đã từng mắc phải một lỗi lầm vẫn còn nhớ mãi.
Chuyện xảy ra vào đầu năm học lớp sáu. Hôm đó, lớp tôi có giờ kiểm tra môn Ngữ văn. Do tối hôm trước, tôi mải xem bộ mình mà mình rất yêu thích, nên đã không học bài. Sáng hôm sau đến lớp, tôi chỉ kịp đọc qua tài liệu ôn tập. Tôi liền quay sang hỏi Lan, bạn cùng bàn của mình:
- Lan ơi, cậu đã học bài chưa?
Lan mỉm cười nhìn tôi:
- Hôm qua, tớ đã ôn tập rất kĩ rồi!
Giọng nói của Lan vô cùng kiên quyết. Tôi liền nói với bạn:
- Chết rồi, mình quên mất chưa học bài. Lát cậu có thể giúp mình được không?
Lan vui vẻ đáp:
- Được thôi!
Đến giờ kiểm tra, cô giáo đã yêu cầu chúng tôi cất toàn bộ sách vở vào trong cặp. Khi đọc đề bài, tôi vô cùng lo lắng. Những câu hỏi mà tôi mới chỉ đọc qua, chưa kịp nhớ câu trả lời. Cô giáo bắt đầu tính thời gian làm bài. Lúc này, lớp học thật yên tĩnh. Xung quanh, các bạn đều đang tập trung làm bài. Cô giáo đang ngồi trên bàn giáo viên làm viết gì đó.
Thấy vậy, tôi quay sang gọi nhỏ Lan để bạn cho chép bài. Lan để bài gần về phía tôi ngồi. Bạn làm bài còn tôi thì chép. Một lúc sau, cô giáo đi xuống dưới lớp. Vậy nên, tôi không thể chép bài Lan được nữa. Nhưng câu hỏi tiếp theo, tôi đều phải tự làm. Tiết kiểm tra kết thúc. Tôi thầm nghĩ chắc chắn bài kiểm tra này mình sẽ bị điểm thấp.
Đúng như vậy, khi trả bài kiểm tra, tôi chỉ được ba điểm. Lúc đó, tôi rất buồn và ân hận. Cô giáo đã phê bình các bạn bị điểm kém. Cô nói rằng để kiểm tra không khó. Chỉ cần bạn nào chịu khó ôn tập sẽ được điểm cao. Lời nói của cô khiến tôi cảm thấy bản thân thật đáng trách. Tôi đã lười học. Không chỉ vậy, tôi còn chép bài của bạn nữa. Mặc dù, bạn Lan cũng một phần có lỗi khi đã đồng ý cho tôi chép bài. Nhưng hành động gian lận trong thi cử mới đáng phê bình hơn cả.
Lỗi lầm này giúp tôi nhận ra được bài học lớn. Tôi cần chăm chỉ trong học tập, cũng như trung thực trong thi cử. Từ đó, tôi sẽ biết hoàn thiện bản thân nhiều hơn.
Chiều hôm đó, khi vừa tan học về nhà, tôi thấy mẹ đang tất bật dọn dẹp và chuẩn bị nấu ăn. Nhìn mẹ mệt mỏi sau một ngày dài, tôi quyết định giúp mẹ nấu bữa cơm tối. Đây là lần đầu tiên tôi chủ động tham gia công việc bếp núc, nên cảm giác vừa hào hứng, vừa lo lắng. Mẹ giao cho tôi nhiệm vụ rửa rau và gọt củ quả. Tôi làm từng bước một cách cẩn thận, nhưng khi cầm con dao lên, tay tôi lại hơi run vì sợ cắt phải tay. May mắn là mẹ luôn ở bên chỉ dẫn, động viên tôi kiên nhẫn. Đến khi thái hành, tôi không ngờ nước mắt mình chảy ròng ròng, khiến mẹ bật cười và bảo: “Nấu ăn cũng là cách học chịu khó và kiên nhẫn đấy con!”
Công đoạn khó nhất là khi mẹ bảo tôi cùng kho cá. Mùi thơm của hành, tỏi phi dậy lên làm tôi vô cùng thích thú, nhưng khi phải nêm nếm gia vị, tôi lại lúng túng không biết cho bao nhiêu là đủ. Chỉ cần một chút sai sót cũng có thể làm món ăn mất ngon, nên tôi chăm chú nghe lời mẹ hướng dẫn. Sau đó, tôi thử đảo cá trong chảo, nhưng vì chưa quen tay, tôi vô tình làm một miếng cá bị nát. Lúc đó, tôi cảm thấy rất áy náy, nhưng mẹ vẫn nhẹ nhàng trấn an: “Không sao đâu, lần đầu ai cũng thế mà.”
Khi bữa cơm hoàn thành, cả nhà cùng ngồi quây quần bên bàn ăn. Dù món cá kho của tôi chưa hoàn hảo, nhưng bố và em trai đều khen ngợi: “Cá hôm nay ngon hơn mọi khi!” Tôi nhìn mẹ, cảm nhận được sự tự hào trong ánh mắt của bà. Khoảnh khắc đó, tôi chợt hiểu rằng không chỉ là nấu một bữa cơm, mà tôi đang dần học cách chia sẻ gánh nặng và yêu thương gia đình.
Từ hôm ấy, tôi đã biết trân trọng hơn những công việc nhỏ bé mà mẹ vẫn làm mỗi ngày. Trải nghiệm này không chỉ giúp tôi tự tin hơn trong việc bếp núc, mà còn dạy tôi bài học về sự sẻ chia, kiên nhẫn và yêu thương. Đó thật sự là một kỷ niệm mà tôi sẽ mãi khắc ghi trong lòng.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
69732 -
55139
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
46084 -
Hỏi từ APP VIETJACK44210
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
43570
