Quảng cáo
5 câu trả lời 117
Bài văn: Cảnh đẹp Hà Nội
Trong trái tim mỗi người dân Việt Nam, Hà Nội – thủ đô ngàn năm văn hiến luôn là một điểm đến thân thương và tự hào. Với em, Hà Nội đẹp nhất là vào mỗi buổi sáng sớm bên Hồ Gươm, khi thành phố còn ngập trong làn sương mỏng và tiếng chim hót ríu ran trên những tán cây cổ thụ.
Mặt hồ Gươm phẳng lặng như tấm gương khổng lồ, soi bóng tháp Rùa trầm mặc giữa làn nước xanh biếc. Xung quanh hồ, những hàng liễu rủ nhẹ như mái tóc thiếu nữ. Ánh bình minh dần lên, phản chiếu xuống mặt nước, khiến cả không gian như được dát vàng lấp lánh.
Trên vỉa hè, người dân Thủ đô thong thả tập thể dục, đi dạo, nói cười vui vẻ. Xa xa, cầu Thê Húc uốn cong màu son đỏ thắm nổi bật giữa nền trời trong trẻo, dẫn vào đền Ngọc Sơn cổ kính. Tiếng chuông chùa, tiếng lá xào xạc trong gió, tiếng bước chân hòa vào nhau tạo thành bản nhạc yên bình, thân quen.
Không chỉ có Hồ Gươm, Hà Nội còn đẹp ở những con phố rợp bóng cây, những gánh hàng rong, tiếng rao quen thuộc, và hương hoa sữa nồng nàn lan khắp nẻo đường mỗi độ thu sang. Tất cả làm nên một Hà Nội vừa cổ kính, vừa hiện đại, vừa thân thương.
Em yêu biết bao cảnh đẹp Hà Nội – nơi lưu giữ bao kỷ niệm, bao nét văn hóa ngàn năm của dân tộc. Em mong rằng, thành phố này sẽ mãi xanh, sạch, đẹp và luôn giữ được vẻ bình yên, dịu dàng vốn có để mỗi người khi đến đều cảm nhận được một Hà Nội rất đỗi thân thương và tự hào.
Quê hương! Hai tiếng ấy thôi mà sao thân thương quá! Bất cứ ai trong chúng ta đều dành cho quê hương mình một tình cảm đặc biệt. Em cũng như thế. Sinh ra và lớn lên ở thủ đô Hà Nội, em dành cho nơi đây một tình yêu sâu sắc. Em yêu con người thủ đô và yêu lắm ngày mới bắt đầu ở Hà Nội.
Không giống như những vùng quê thanh bình, Hà Nội là thủ đô của cuộc sống có phần ồn ào, vội vã. Thành phố vẫn sáng rực, huyên náo khi trời đã quá khuya. Có lẽ vì thế mà nó thức dậy sớm hơn. Tờ mờ sáng, cả phố phường đã nhẹ nhàng tỉnh giấc, đèn sáng lên ở khắp mọi nẻo đường. Ngày mới ở thủ đô bắt đầu sớm tinh mơ và vội vã như thế.
Khi màn đêm còn bao trùm, em đã nghe tiếng xe đạp của bác xích lô, của người hàng rong, tiếng động cơ xe gào rú. Đâu đó trong chốn phồn hoa này vẫn có những mảnh đời mải miết mưu sinh, đánh thức tâm hồn Hà Nội. Những chuyến xe buýt khởi hành từ gần 5 giờ sáng, bon bon khắp mọi con đường. Những quán bún, xôi, phở... lần lượt sáng điện từ sớm. Tiếng xoong nồi, bát đĩa và mùi thơm của nước dùng quyện vào nhau đặc trưng cho hương vị ngày mới của thủ đô.
Trời tờ mờ sáng, tất cả con đường trong thành phố đã bắt đầu nườm nượp người xe. Có những bác tài còn không ngăn được vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt vì phải chạy xe thâu đêm suốt sáng. Ánh sáng nhanh chân chiếm chỗ của bóng tối, cả thành phố như được chiếu sáng, rõ nét hơn. Trong các công viên, người già, người lớn, trẻ em cùng đi dạo, chạy bộ, tập thể dục. Họ cười với nhau và trò chuyện đôi ba câu, khuôn mặt rạng rỡ, tươi sáng khi được hít thở không khí trong lành của buổi sáng.
Hòa trong âm thanh ồn ào của thành phố sau khi thức giấc, trong những hẻm ngõ nhỏ, em vẫn nghe thấy tiếng đạp xe và tiếng rao “Ai xôi lạc, bánh khúc đây” “Ai bánh giò nóng nào...” Đó là những âm thanh quen thuộc giữa lòng thủ đô – những tiếng rao gợi nhắc về một Hà Nội xưa rất xưa. Ngày mới ở thủ đô rục rịch bắt đầu như thế. Và trên những con đường lớn, mỗi mùa hoa, em lại thấy những chiếc xe chở đầy những bông hoa thuộc về thời gian đó, xinh đẹp và rực rỡ. Rồi những sắc màu ấy mờ nhòe dần, khuất dần trong dòng người qua lại ngược xuôi.
Điều đặc biệt nhất khi ngày mới bắt đầu ở thủ đô Hà Nội đối với em có lẽ là những vỉa hè bán đủ những món ăn buổi sáng phong phú. Nơi này là xôi xéo, xôi lạc, xôi giò thơm phức mùi gạo nếp. Nơi khác là bánh giò nóng hổi, bánh khúc mặn mà lấp ló sau những lớp xôi trắng. Hay ở một góc nào đó của thủ đô, người ta lại sì sụp những bát phở, bát bún mùi thơm bốc nghi ngút, khuếch tán vào không khí. Hiếm có khi nào thành phố lại trong lành, thoáng đãng mà không giăng đầy khói bụi như khi bắt đầu ngày mới. Ánh nắng ban mai ôm ấp cảnh vật, những dải nắng hồng mềm mại như tấm lụa của thiên nhiên. Tiếng chim hót líu lo nhẹ nhàng vang lên giữa những âm thanh ngày càng ồn ào của thành phố. Trong từng ngôi nhà, khu xóm trọ, căn gác xếp, mọi người thức dậy chuẩn bị một ngày mới.
Những con đường dần nhộn nhịp đông đúc hơn, dòng người đổ về nhiều ngả để đi đến nơi mình muốn. Tiếng còi xe thúc giục hòa cùng tiếng động cơ của tất cả các loại xe cộ làm ngày mới ở thủ đô chợt trở nên ồn ào, náo nhiệt. Nhưng con người lại không mảy may khó chịu, có lẽ bởi vì khung cảnh ấy đã trở nên quen thuộc trong cuộc sống của họ.
Những điều bình dị, nhỏ nhoi mà đặc biệt chỉ thuộc về ngày mới bắt đầu nơi thủ đô. Tất cả những điều đó đã bùng cháy lên tình yêu Hà Nội trong trái tim em. Tình yêu dành cho Hà Nội ba mươi sáu phố phường, dành cho ngày mới đặc biệt của Hà Nội và tình yêu cho Hà Nội ồn ào, náo nhiệt rồi lại lặng im theo cách của riêng nó.
Quê hương! Hai tiếng ấy thôi mà sao thân thương quá! Bất cứ ai trong chúng ta đều dành cho quê hương mình một tình cảm đặc biệt. Em cũng như thế. Sinh ra và lớn lên ở thủ đô Hà Nội, em dành cho nơi đây một tình yêu sâu sắc. Em yêu con người thủ đô và yêu lắm ngày mới bắt đầu ở Hà Nội.
Không giống như những vùng quê thanh bình, Hà Nội là thủ đô của cuộc sống có phần ồn ào, vội vã. Thành phố vẫn sáng rực, huyên náo khi trời đã quá khuya. Có lẽ vì thế mà nó thức dậy sớm hơn. Tờ mờ sáng, cả phố phường đã nhẹ nhàng tỉnh giấc, đèn sáng lên ở khắp mọi nẻo đường. Ngày mới ở thủ đô bắt đầu sớm tinh mơ và vội vã như thế.
Khi màn đêm còn bao trùm, em đã nghe tiếng xe đạp của bác xích lô, của người hàng rong, tiếng động cơ xe gào rú. Đâu đó trong chốn phồn hoa này vẫn có những mảnh đời mải miết mưu sinh, đánh thức tâm hồn Hà Nội. Những chuyến xe buýt khởi hành từ gần 5 giờ sáng, bon bon khắp mọi con đường. Những quán bún, xôi, phở... lần lượt sáng điện từ sớm. Tiếng xoong nồi, bát đĩa và mùi thơm của nước dùng quyện vào nhau đặc trưng cho hương vị ngày mới của thủ đô.
Trời tờ mờ sáng, tất cả con đường trong thành phố đã bắt đầu nườm nượp người xe. Có những bác tài còn không ngăn được vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt vì phải chạy xe thâu đêm suốt sáng. Ánh sáng nhanh chân chiếm chỗ của bóng tối, cả thành phố như được chiếu sáng, rõ nét hơn. Trong các công viên, người già, người lớn, trẻ em cùng đi dạo, chạy bộ, tập thể dục. Họ cười với nhau và trò chuyện đôi ba câu, khuôn mặt rạng rỡ, tươi sáng khi được hít thở không khí trong lành của buổi sáng.
Hòa trong âm thanh ồn ào của thành phố sau khi thức giấc, trong những hẻm ngõ nhỏ, em vẫn nghe thấy tiếng đạp xe và tiếng rao “Ai xôi lạc, bánh khúc đây” “Ai bánh giò nóng nào...” Đó là những âm thanh quen thuộc giữa lòng thủ đô – những tiếng rao gợi nhắc về một Hà Nội xưa rất xưa. Ngày mới ở thủ đô rục rịch bắt đầu như thế. Và trên những con đường lớn, mỗi mùa hoa, em lại thấy những chiếc xe chở đầy những bông hoa thuộc về thời gian đó, xinh đẹp và rực rỡ. Rồi những sắc màu ấy mờ nhòe dần, khuất dần trong dòng người qua lại ngược xuôi.
Điều đặc biệt nhất khi ngày mới bắt đầu ở thủ đô Hà Nội đối với em có lẽ là những vỉa hè bán đủ những món ăn buổi sáng phong phú. Nơi này là xôi xéo, xôi lạc, xôi giò thơm phức mùi gạo nếp. Nơi khác là bánh giò nóng hổi, bánh khúc mặn mà lấp ló sau những lớp xôi trắng. Hay ở một góc nào đó của thủ đô, người ta lại sì sụp những bát phở, bát bún mùi thơm bốc nghi ngút, khuếch tán vào không khí. Hiếm có khi nào thành phố lại trong lành, thoáng đãng mà không giăng đầy khói bụi như khi bắt đầu ngày mới. Ánh nắng ban mai ôm ấp cảnh vật, những dải nắng hồng mềm mại như tấm lụa của thiên nhiên. Tiếng chim hót líu lo nhẹ nhàng vang lên giữa những âm thanh ngày càng ồn ào của thành phố. Trong từng ngôi nhà, khu xóm trọ, căn gác xếp, mọi người thức dậy chuẩn bị một ngày mới.
Những con đường dần nhộn nhịp đông đúc hơn, dòng người đổ về nhiều ngả để đi đến nơi mình muốn. Tiếng còi xe thúc giục hòa cùng tiếng động cơ của tất cả các loại xe cộ làm ngày mới ở thủ đô chợt trở nên ồn ào, náo nhiệt. Nhưng con người lại không mảy may khó chịu, có lẽ bởi vì khung cảnh ấy đã trở nên quen thuộc trong cuộc sống của họ.
Những điều bình dị, nhỏ nhoi mà đặc biệt chỉ thuộc về ngày mới bắt đầu nơi thủ đô. Tất cả những điều đó đã bùng cháy lên tình yêu Hà Nội trong trái tim em. Tình yêu dành cho Hà Nội ba mươi sáu phố phường, dành cho ngày mới đặc biệt của Hà Nội và tình yêu cho Hà Nội ồn ào, náo nhiệt rồi lại lặng im theo cách của riêng nó.
Hà Nội Mùa Thu: Bản Giao Hưởng Của Đất Trời Và Lòng Người
Hà Nội, mỗi độ thu về, dường như khoác lên mình một tấm áo mới, một vẻ đẹp thanh tao, dịu dàng mà đằm thắm, khiến bất kỳ ai từng đặt chân đến cũng phải say lòng. Mùa thu Hà Nội không chỉ là sự thay đổi của cảnh vật, mà còn là sự giao hòa tinh tế giữa thiên nhiên và tâm hồn con người, tạo nên một bản giao hưởng du dương, ngân nga mãi trong ký ức.
Nắng Thu Vàng Mật: Khởi Đầu Của Bản Giao Hưởng
Những ngày đầu thu, Hà Nội như bừng tỉnh sau giấc ngủ hè dài. Cái oi ả, ngột ngạt nhường chỗ cho một bầu không khí dịu mát, trong lành đến lạ kỳ. Nắng thu không còn gay gắt, chói chang mà trở nên vàng mật ong, dìu dịu, len lỏi qua từng kẽ lá, từng ô cửa sổ. Ánh nắng ấy như rót mật vào lòng phố, làm bừng sáng cả không gian, tạo nên một vẻ đẹp ấm áp, an yên. Bầu trời cao vút, trong veo, mang một sắc xanh ngắt mênh mông, điểm xuyết vài gợn mây trắng lững lờ trôi. Cái se lạnh đầu mùa chỉ còn là một làn gió heo may mơn man da thịt, đủ để người ta khẽ rùng mình rồi lại mỉm cười, cảm nhận sự thay đổi tinh tế của đất trời.
Phố Xanh Vàng: Bản Nhạc Của Lá Rơi
Đi dọc những con đường quen thuộc của Hà Nội như Phan Đình Phùng, Hoàng Diệu hay Trần Hưng Đạo, bạn sẽ bắt gặp những hàng cây cổ thụ sừng sững. Mùa thu về, những chiếc lá xanh non bắt đầu chuyển mình, từ xanh thẫm sang vàng rực, rồi dần ngả sang nâu đỏ. Cả con đường như được phủ lên một tấm thảm lộng lẫy, dệt từ hàng triệu chiếc lá vàng. Từng cơn gió heo may thổi qua, từng chiếc lá lại khẽ rung rinh rồi lìa cành, bay lượn trong không trung như những cánh bướm vàng khổng lồ, trước khi nhẹ nhàng đáp xuống mặt đường. Tiếng lá rơi xào xạc dưới chân tạo nên một bản nhạc êm đềm, du dương, gợi lên cảm giác bâng khuâng, hoài niệm.
Và giữa khung cảnh ấy, không thể không nhắc đến mùi hương đặc trưng, nồng nàn của hoa sữa. Cứ độ thu về, trên những con phố Hà Nội, sắc trắng li ti của hoa sữa lại bung nở, tỏa hương thơm ngào ngạt. Mùi hương ấy không quá nồng nhưng đủ sức quyện vào gió, len lỏi khắp nơi, mang theo nỗi nhớ, niềm thương về một mùa thu Hà Nội thân thương, khắc khoải. Nó gợi nhắc về những kỷ niệm xưa, về những mùa thu đã qua, về những con người đã từng cùng ta đón những mùa thu trên mảnh đất này.
Hồ Gươm Mùa Thu: Nét Đẹp Thơ Mộng Và Lịch Sử
Hồ Gươm, trái tim của Thủ đô, vào mùa thu càng thêm phần tĩnh lặng và thơ mộng. Mặt hồ xanh ngắt, phẳng lặng như tấm gương soi, phản chiếu bầu trời cao vời vợi, Tháp Rùa cổ kính và những rặng cây đang chuyển mình sang sắc vàng, sắc đỏ. Buổi sớm mai, sương giăng mờ ảo, Hồ Gươm chìm trong một vẻ đẹp huyền bí, hư ảo, như một bức tranh thủy mặc cổ xưa. Những con thuyền nhỏ khẽ lướt trên mặt hồ, phá tan sự tĩnh lặng, chỉ để lại những gợn sóng lăn tăn.
Khi chiều tà, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời, rồi lan tỏa xuống mặt hồ. Những tia nắng cuối ngày yếu ớt nhưng đủ sức làm bừng sáng cả không gian, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo, lung linh. Dưới chân Tháp Rùa, những rặng cây cổ thụ tỏa bóng mát, lá vàng rơi lác đác, tạo nên một khung cảnh đẹp đến nao lòng. Đi dạo quanh hồ vào những ngày thu se lạnh, ngắm nhìn Tháp Rùa cổ kính, cầu Thê Húc đỏ thắm và xa xa là đền Ngọc Sơn linh thiêng, lòng người dường như cũng trở nên thanh thản, nhẹ nhàng hơn.
Phố Cổ: Nét Trầm Mặc Và Hương Vị Quê Nhà
Phố cổ Hà Nội, với những con ngõ nhỏ quanh co, những mái nhà san sát nhau, những ô cửa sổ cũ kỹ, mùa thu càng hiện lên vẻ trầm mặc, cổ kính và đầy cuốn hút. Những gánh hàng rong với đủ loại sản vật mùa thu như cốm xanh mướt, sấu chín vàng ươm, hồng giòn ngọt lịm, hay những chiếc bánh trung thu thơm phức, như tô điểm thêm cho bức tranh mùa thu thêm phần sinh động và hấp dẫn. Tiếng chuông xe đạp leng keng trên đường, tiếng rao lảnh lót của người bán hàng rong, tiếng cười nói, trò chuyện râm ran từ các quán cóc ven đường, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thân thuộc của cuộc sống phố cổ.
Mùa thu Hà Nội còn là mùa của những món quà quê dân dã, mang đậm hương vị đồng quê. Cốm làng Vòng dẻo thơm, sấu dầm chua ngọt, hồng giòn thanh mát, hay những chiếc bánh nướng, bánh dẻo mang hương vị truyền thống... Tất cả những món ăn ấy không chỉ làm thỏa mãn vị giác mà còn gợi lên ký ức về những mùa thu ấu thơ, về những nét đẹp truyền thống của dân tộc.
Khung Bạc Cuối Ngày: Một Lời Chia Tay Tinh Khôi
Khi hoàng hôn dần buông xuống, thành phố như chìm vào một khung cảnh tĩnh lặng, huyền ảo. Những ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, tạo nên những vệt sáng vàng lung linh trên nền trời tím thẫm. Cảnh vật như được phủ lên một lớp bụi bạc, lung linh, huyền ảo. Đâu đó, tiếng nhạc du dương vang lên từ một quán cà phê nhỏ, hòa quyện với tiếng gió heo may khẽ hát, tạo nên một bản nhạc buồn man mác, đầy chất thơ.
Mùa thu Hà Nội đẹp không chỉ bởi cảnh sắc thiên nhiên mà còn bởi chính sự bình dị, chân chất, lãng mạn và đầy hoài niệm của nó. Đó là mùa của những chiếc lá vàng rơi, mùa của hương hoa sữa, mùa của những món quà quê dân dã, mùa của những ký ức đẹp đẽ. Mùa thu Hà Nội như một bản tình ca dịu dàng, sâu lắng, cứ thế đi vào lòng người, để lại những dư âm khó phai, khiến ta cứ mãi vấn vương, mong chờ.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
9661 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
9125 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
9086 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
8705 -
8516
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
6347 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
5646
