Quảng cáo
3 câu trả lời 360
Hồi cuối năm lớp 8, em đã có một trải nghiệm khiến em nhận ra tầm quan trọng của sự kiên nhẫn và nỗ lực trong học tập. Lúc đó, môn Toán luôn là môn yếu của em. Dù cô giáo giải thích nhiều lần, em vẫn thường nhầm lẫn và làm bài sai. Kết quả kiểm tra liên tục kém khiến em cảm thấy chán nản và tự ti.
Một hôm, sau khi nhận điểm kiểm tra cuối kỳ, cô giáo đã gọi em lại và nhẹ nhàng nói: “Em có khả năng, chỉ cần chăm chỉ hơn và đừng sợ sai.” Lời khuyên ấy khiến em suy nghĩ rất nhiều. Em quyết định sẽ tự thay đổi thay vì trốn tránh. Từ đó, em lập kế hoạch học tập cụ thể: làm lại bài tập sai, học theo nhóm với các bạn, và nhờ cô giáo giải thích thêm những chỗ chưa hiểu.
Ban đầu, việc thay đổi không hề dễ dàng. Nhiều lúc em muốn bỏ cuộc, nhưng nghĩ đến lời cô giáo và mục tiêu cải thiện bản thân, em lại cố gắng. Dần dần, các bài tập trở nên dễ hiểu hơn, em làm được nhiều bài đúng, và điểm số cũng bắt đầu cải thiện. Không chỉ trong môn Toán, em còn học được cách kiên nhẫn, chịu khó và tự lập trong học tập.
Qua trải nghiệm này, em nhận ra rằng thất bại không phải là kết thúc, mà là cơ hội để học hỏi và trưởng thành. Nhờ sự nỗ lực, em đã thay đổi thái độ với việc học, trở nên tự tin hơn và biết quý trọng những lời khuyên của thầy cô. Trải nghiệm đó không chỉ giúp em tiến bộ trong học tập mà còn giúp em hoàn thiện bản thân, trở thành người kiên nhẫn, quyết tâm hơn trong mọi việc.
Suốt những năm tháng đi học, tôi luôn là một người nhút nhát, rụt rè. Tôi sợ phát biểu, sợ làm sai, và sợ nhất là bị mọi người chú ý. Tôi luôn chọn cách ngồi ở góc lớp, làm bài tập một mình và tránh mọi hoạt động tập thể. Tôi nghĩ rằng im lặng là cách an toàn nhất để không mắc sai lầm.
Bước ngoặt xảy ra vào năm lớp 8, trong một tiết học môn Văn. Cô giáo giao cho cả lớp một đề tài thảo luận nhóm về ý nghĩa của tình bạn. Sau khi thảo luận sôi nổi, cô gọi đại diện các nhóm lên trình bày. Tim tôi đập thình thịch khi thấy cô hướng ánh mắt về phía nhóm tôi. Và rồi, cô chỉ đích danh tôi, người ít nói nhất nhóm, lên trình bày ý kiến.
Tôi đứng bật dậy trong sự hoảng loạn. Chân tay tôi run rẩy, giọng nói lắp bắp. Tôi cố gắng nhớ lại những luận điểm mà nhóm đã thống nhất, nhưng mọi thứ trong đầu tôi dường như trống rỗng. Cả lớp im phăng phắc nhìn tôi. Tôi thấy khuôn mặt mình nóng bừng, chỉ muốn chạy trốn khỏi ánh mắt của mọi người.
Đúng lúc đó, tôi bắt gặp ánh mắt động viên của cô giáo. Cô không thúc giục, chỉ kiên nhẫn chờ đợi. Tôi hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm, và bắt đầu nói. Lần này, tôi nói chậm rãi hơn, tập trung vào những gì mình thực sự hiểu và cảm nhận về tình bạn. Dần dần, tôi cảm thấy tự tin hơn. Kết thúc bài trình bày, cả lớp dành cho tôi một tràng vỗ tay. Dù không phải là bài trình bày xuất sắc nhất, nhưng đối với tôi, đó là một chiến thắng vĩ đại.
Trải nghiệm đó đã thay đổi tôi. Tôi nhận ra rằng sự im lặng không phải lúc nào cũng là vàng, và nỗi sợ hãi lớn nhất không phải là mắc sai lầm, mà là không bao giờ dám thử. Sau buổi học hôm ấy, tôi bắt đầu chủ động hơn trong việc phát biểu ý kiến, tham gia các hoạt động ngoại khóa và kết bạn với nhiều người hơn. Tôi học cách chấp nhận rằng ai cũng có thể sai, nhưng điều quan trọng là học hỏi từ những sai lầm đó.
Từ một cô bé nhút nhát, tôi dần trở thành một người tự tin, cởi mở và chủ động hơn trong cuộc sống. Bài học về sự dũng cảm và tự tin từ tiết học hôm ấy mãi là kim chỉ nam giúp tôi tự hoàn thiện bản thân mỗi ngày.
Khi còn là học sinh lớp 2. Tôi đã có 1 lần quên ko làm bài tập. Hôm đó, cô giáo đã giao rất nhiều bài và cả bài học thêm của tôi nữa.
Vì gấp quá nên tôi đã quên béng mất và ko làm vở bài tập. Sáng hôm sau đến lớp tôi mới phát hiện ra rằng mình đã quên ko làm bài. Tôi cầu mong rằng cô sẽ ko thu vở lên. Tiết đầu, may là lớp tôi học thể dục, tôi đã nghĩ ra 1 sáng kiến trong đầu: "mình sẽ xin lớp trưởng cho mình ở lại lớp để làm bài tập, như vậy cô sẽ ko mắng mình nữa". Tôi đang định làm thì con bạn cùng bàn tôi cứ lôi tôi ra sân chơi trò đuổi bắt với nó,lúc đầu tôi còn đuổi nó đi. Nhưng lúc sau, tôi thấy đám bạn chơi vui quá nên đã kệ vở bài tập ở đó và ra chơi cùng đám bạn, nên tôi định tý nữa sẽ mượn vỏ của 1 đứa nào đó và chép. Đến giờ của cô, tôi mới sực nhớ ra rằng mình đã vui quá nên ko làm bài tập. Tôi đã cuống cuồng mượn vở nhưng tụi nó đều nộp hết lên cho cô rồi. Thằng tổ trưởng cũng đi đến chỗ tôi và thu vở tôi lên. Và rồi chuyện gì đến cũng sẽ phải đến. Cô đã gọi tôi lên bảng,nhưng vì là đầu năm nên cô chỉ nhắc nhở và nêu lên nhóm lớp. Về đến nhà bố mẹ đã trách mắng tôi và bắt tôi viết BẢN KIỂM ĐIỂM.Từ hôm đó tôi ko bao giờ dám như vậy nữa, bố mẹ cũng đẫ giảm bớt viêc học thêm cho tôi. Sau sự việc đó tôi đã rút ra được 1 bài học nhớ đời. Tuy đó là 1 kỉ niệm buồn nhưng tôi lại thấy rất vui, vui vì mình rút ra được bài học và làm thay đổi bản thân mình.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
69958 -
55252
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
46226 -
Hỏi từ APP VIETJACK44265
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
43684
