Quảng cáo
2 câu trả lời 417
Khi học lớp 3, em có một trải nghiệm mà đến giờ vẫn nhớ mãi. Hôm đó, lớp em được cô giáo cho đi tham quan thư viện quận. Đây là lần đầu tiên em được bước chân vào một thư viện lớn với hàng nghìn cuốn sách đủ màu sắc, đủ thể loại. Lúc đầu, em còn hơi rụt rè, không dám đi lung tung. Nhưng khi cô giáo hướng dẫn và giải thích cách tìm sách, em bắt đầu tò mò và tìm những cuốn truyện tranh mà mình yêu thích.
Điều khiến em ấn tượng nhất là khi em được tự chọn một cuốn sách và đọc tại chỗ. Cảm giác cầm sách, lật từng trang, đọc từng câu chuyện khiến em như lạc vào một thế giới hoàn toàn khác. Em còn nhớ mình đã đọc say sưa đến nỗi quên cả thời gian, chỉ khi nghe cô giáo gọi ra về mới giật mình nhận ra.
Trải nghiệm đó không chỉ mang lại niềm vui mà còn giúp em hình thành thói quen đọc sách và yêu thích việc học. Sau chuyến đi, em thường dành thời gian đọc sách ở nhà và chia sẻ truyện với bạn bè. Nhờ trải nghiệm này, em nhận ra rằng sách là nguồn tri thức vô tận và việc học không chỉ gói gọn trong lớp học mà còn ở khắp mọi nơi.
Đây là một trải nghiệm đáng nhớ, giúp em học hỏi, khám phá và trưởng thành hơn ngay từ những năm tiểu học.
Chuyện xảy ra vào năm lớp 4. Lớp tôi có một bạn tên Nam, tính tình hiền lành, học giỏi nhưng hơi nhút nhát. Nam thường xuyên bị một nhóm bạn khác trêu chọc, giấu cặp, bôi bẩn sách vở chỉ vì bạn ấy hay đeo kính cận dày cộp. Tôi biết chuyện nhưng lúc đó cũng sợ bị vạ lây nên thường lờ đi, giả vờ không thấy.
Một hôm, giờ ra chơi, nhóm bạn kia lại tiếp tục trò đùa quá đáng. Chúng lấy chiếc bút máy ba của Nam tặng (vật kỷ niệm mà bạn ấy rất quý) rồi ném qua ném lại. Không may, chiếc bút rơi xuống nền gạch và vỡ tan. Nam đứng nhìn chiếc bút vỡ, nước mắt lưng tròng, tay run run nhặt từng mảnh vỡ.
Khoảnh khắc đó, tôi thấy sống mũi mình cay xè. Cảm giác sợ hãi thường ngày bỗng tan biến, thay vào đó là sự tức giận và lòng dũng cảm lạ thường. Tôi chạy lại, đẩy nhẹ bạn cầm đầu ra và quát lên: "Các cậu làm gì thế? Sao lại phá đồ của bạn?".
Cả nhóm bạn ngớ người ra vì thái độ của tôi. Bạn cầm đầu ấp úng định cãi lại, nhưng thấy tôi kiên quyết, chúng bỗng thấy chột dạ. Tôi nói tiếp: "Đây là đồ kỷ niệm của bạn Nam, các cậu làm vậy là sai rồi. Phải xin lỗi bạn ấy ngay!".
Cuối cùng, dưới sự chứng kiến của vài bạn khác và cô giáo đi ngang qua, nhóm bạn kia đã phải xin lỗi Nam và hứa sẽ đền chiếc bút mới.
Kỷ niệm đó theo tôi đến tận bây giờ. Tôi không chỉ nhớ về sự dũng cảm nhất thời của mình, mà còn nhớ về cảm giác nhẹ nhõm, tự hào khi đã làm một điều đúng đắn. Đó là bài học đầu tiên và quý giá nhất mà tôi học được ở trường tiểu học, không phải từ sách vở, mà từ chính cuộc sống: Đừng im lặng trước cái sai, và hãy luôn bảo vệ những người yếu thế. Trải nghiệm đó đã giúp tôi trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn và biết sống có trách nhiệm hơn với bạn bè và cộng đồng xung quanh.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
69958 -
55252
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
46226 -
Hỏi từ APP VIETJACK44265
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
43684
