Quảng cáo
5 câu trả lời 107
Bài làm:
Câu chuyện: Cây đèn biết nói
Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ ven sông, có một cậu bé tên là Nam. Nhà Nam rất nghèo, cậu phải học bài dưới ngọn đèn dầu leo lét mỗi tối. Dù khó khăn, Nam vẫn chăm chỉ và luôn ước mơ được học thật giỏi để giúp đỡ người khác.
Một đêm nọ, khi Nam đang học, ngọn đèn bỗng khẽ lên tiếng:
– Cậu bé ơi, ta là cây đèn biết nói. Thấy con chăm chỉ như vậy, ta sẽ giúp con.
Từ hôm ấy, ngọn đèn tỏa ánh sáng sáng hơn, ấm hơn mỗi khi Nam mở sách. Nhờ đó, Nam học ngày càng tiến bộ.
Nhiều năm sau, Nam trở thành thầy giáo giỏi, quay lại làng dạy chữ cho trẻ em nghèo. Cây đèn cũ vẫn nằm trên bàn, ánh sáng tuy yếu hơn nhưng ấm áp lạ thường – như nụ cười của người bạn xưa.
Từ đó, người trong làng thường kể lại rằng: “Ánh sáng của cây đèn biết nói là ánh sáng của lòng chăm chỉ và nhân hậu.”
Cây táo thần
Ngày xửa ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ có một cậu bé tên An sống cùng mẹ. Nhà nghèo, nhưng An luôn chăm chỉ và hiền lành. Một hôm, khi đi rừng, An gặp một cây táo kỳ lạ, mỗi quả táo đều tỏa sáng lấp lánh. Cây nói: “Ai giúp đỡ cây, sẽ nhận được quả táo thần, mang lại hạnh phúc cho mọi người.”
An hăng hái chăm sóc cây, tưới nước và nhặt lá khô. Không lâu sau, cây đơm trái đỏ mọng. An hái một quả mang về cho mẹ, quả táo khi cắt ra hóa thành vàng ròng, giúp mẹ cậu chữa bệnh và nuôi sống cả hai mẹ con. Người làng nghe chuyện, ai cũng ngưỡng mộ lòng tốt và sự chăm chỉ của An. Từ đó, An và mẹ sống hạnh phúc, còn cây táo thần trở thành biểu tượng của lòng hiếu thảo và sự cần cù.
Cây táo thần
Ngày xửa ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ có một cậu bé tên An sống cùng mẹ. Nhà nghèo, nhưng An luôn chăm chỉ và hiền lành. Một hôm, khi đi rừng, An gặp một cây táo kỳ lạ, mỗi quả táo đều tỏa sáng lấp lánh. Cây nói: “Ai giúp đỡ cây, sẽ nhận được quả táo thần, mang lại hạnh phúc cho mọi người.”
An hăng hái chăm sóc cây, tưới nước và nhặt lá khô. Không lâu sau, cây đơm trái đỏ mọng. An hái một quả mang về cho mẹ, quả táo khi cắt ra hóa thành vàng ròng, giúp mẹ cậu chữa bệnh và nuôi sống cả hai mẹ con. Người làng nghe chuyện, ai cũng ngưỡng mộ lòng tốt và sự chăm chỉ của An. Từ đó, An và mẹ sống hạnh phúc, còn cây táo thần trở thành biểu tượng của lòng hiếu thảo và sự cần cù
Câu chuyện: Cây đèn biết nói
Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ ven sông, có một cậu bé tên là Nam. Nhà Nam rất nghèo, cậu phải học bài dưới ngọn đèn dầu leo lét mỗi tối. Dù khó khăn, Nam vẫn chăm chỉ và luôn ước mơ được học thật giỏi để giúp đỡ người khác.
Một đêm nọ, khi Nam đang học, ngọn đèn bỗng khẽ lên tiếng:
– Cậu bé ơi, ta là cây đèn biết nói. Thấy con chăm chỉ như vậy, ta sẽ giúp con.
Từ hôm ấy, ngọn đèn tỏa ánh sáng sáng hơn, ấm hơn mỗi khi Nam mở sách. Nhờ đó, Nam học ngày càng tiến bộ.
Nhiều năm sau, Nam trở thành thầy giáo giỏi, quay lại làng dạy chữ cho trẻ em nghèo. Cây đèn cũ vẫn nằm trên bàn, ánh sáng tuy yếu hơn nhưng ấm áp lạ thường – như nụ cười của người bạn xưa.
Từ đó, người trong làng thường kể lại rằng: “Ánh sáng của cây đèn biết nói là ánh sáng của lòng chăm chỉ và nhân hậu.”
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
69958 -
55252
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
46226 -
Hỏi từ APP VIETJACK44265
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
43684
