Quảng cáo
3 câu trả lời 126
Tóm tắt truyện “Cô bé bán diêm” – An-đéc-xen
Vào một đêm giao thừa lạnh giá, tuyết rơi trắng xóa, một cô bé mồ côi cha mẹ phải lang thang trên đường đi bán diêm để kiếm tiền. Cô run rẩy, đói rét, nhưng không ai mua diêm, cũng không ai cho cô một xu. Sợ về nhà bị mắng vì không bán được gì, cô bé ngồi nép vào góc tường, không dám về.
Để sưởi ấm, cô đánh từng que diêm. Mỗi lần diêm cháy, cô lại thấy hiện ra những hình ảnh ấm áp:
Lần thứ nhất, cô thấy lò sưởi hồng rực.
Lần thứ hai, thấy bàn ăn với ngỗng quay thơm phức.
Lần thứ ba, thấy cây thông Noel lộng lẫy.
Lần thứ tư, cô thấy bà – người yêu thương cô nhất – hiện ra, dang tay đón cô.
Sợ bà biến mất, cô vội quẹt hết những que diêm còn lại để được ở mãi bên bà. Trong ánh sáng lung linh, hai bà cháu bay lên trời, rời khỏi cuộc đời khổ cực.
Sáng hôm sau, người ta thấy cô bé nằm chết trong giá lạnh, đôi má hồng, môi mỉm cười, bên cạnh là những que diêm cháy dở.
Ý nghĩa:
Truyện “Cô bé bán diêm” là lời tố cáo xã hội bất công, vô cảm đối với những số phận nghèo khổ, đồng thời thể hiện niềm thương cảm sâu sắc và ước mơ về tình yêu thương, hạnh phúc con người.
Truyện "Cô bé bán diêm" của nhà văn Đan Mạch Hans Christian Andersen kể về số phận bi thương của một em bé mồ côi, nghèo khổ trong đêm Giao thừa giá lạnh.
Tóm tắt cốt truyện:
Hoàn cảnh bất hạnh: Trong đêm Giao thừa, tuyết rơi dày và giá rét, một cô bé bán diêm đầu trần, chân đất, lang thang trên phố. Em không bán được que diêm nào suốt cả ngày và không dám về nhà vì sợ người cha tàn nhẫn đánh đập.
Những que diêm và mộng tưởng: Quá đói và lạnh, cô bé ngồi nép vào một góc tường và đánh liều quẹt những que diêm để sưởi ấm. Mỗi lần que diêm cháy sáng, những mộng tưởng đẹp đẽ và ấm áp lần lượt hiện ra:
Que diêm thứ nhất: Chiếc lò sưởi bằng sắt to lớn, ấm áp.
Que diêm thứ hai: Bàn ăn thịnh soạn với con ngỗng quay nhảy ra khỏi đĩa.
Que diêm thứ ba: Cây thông Nô-en lộng lẫy, rực rỡ.
Que diêm thứ tư: Người bà hiền từ, yêu thương em nhất, đã mất.
Cái chết và sự giải thoát: Cô bé quẹt hết cả bao diêm còn lại để níu giữ hình ảnh người bà, cầu xin bà mang em đi cùng. Trong ánh sáng rực rỡ cuối cùng, em bé cùng bà bay lên cao, về nơi không còn đói rét, đau khổ, nơi có Thượng đế.
Sáng hôm sau: Sáng mùng một đầu năm, người ta tìm thấy cô bé ngồi chết cóng trong góc tường, bên cạnh là những bao diêm đã cháy hết. Khuôn mặt em vẫn ửng hồng và đôi môi nở nụ cười, nhưng không ai hiểu được những điều tốt đẹp và hạnh phúc mà em đã thấy trước khi ra đi.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
72031 -
56804
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51996 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48734 -
Hỏi từ APP VIETJACK45498
