Quảng cáo
4 câu trả lời 152
I. Hiểu đề và xác định nội dung chính
Đề yêu cầu gì?
– Kể lại một trải nghiệm (tức là một sự việc bạn từng trực tiếp tham gia hoặc chứng kiến)
– Trải nghiệm đó phải gây ấn tượng mạnh, khiến bạn ghi nhớ sâu sắc (vui, buồn, sợ hãi, tự hào, xúc động,...)
Gợi ý những trải nghiệm có thể chọn:
Lần đầu tiên đi học
Một chuyến đi xa (về quê, đi du lịch, đi trại hè…)
Một lần mắc lỗi và được tha thứ
Một lần giúp đỡ người khác
Một lần bị điểm kém và quyết tâm vươn lên
Một chiến thắng trong cuộc thi
Một sự cố hài hước hoặc cảm động trong cuộc sống
II. Bố cục bài văn
1. Mở bài (2–3 câu)
Giới thiệu trải nghiệm bạn sẽ kể: là gì, xảy ra khi nào?
Ví dụ:
“Trong cuộc sống, ai cũng có những kỷ niệm không thể nào quên. Với em, đó là lần đầu tiên em bị điểm kém và học được một bài học quan trọng.”
2. Thân bài (chiếm phần lớn)
Gồm 3 phần nhỏ:
a) Hoàn cảnh xảy ra trải nghiệm
Diễn ra vào lúc nào? Ở đâu? Có những ai?
b) Diễn biến chi tiết của câu chuyện
Việc gì đã xảy ra?
Bạn đã cảm thấy như thế nào? Bạn làm gì?
Có sự kiện bất ngờ nào không?
c) Kết quả – Bài học
Kết thúc ra sao?
Bạn rút ra được bài học gì?
Nó ảnh hưởng đến bạn như thế nào?
Ví dụ:
– Em rất buồn khi nhận điểm thấp và sợ mẹ mắng.
– Nhưng mẹ chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo em, điều đó khiến em xúc động.
– Từ đó, em chăm học hơn và luôn nhớ bài học về sự tha thứ, động viên.
3. Kết bài (1–2 câu)
Nêu cảm nghĩ về trải nghiệm đó
Ví dụ:
“Dù thời gian đã trôi qua, nhưng trải nghiệm ấy vẫn còn in đậm trong tâm trí em, như một kỷ niệm đáng quý giúp em trưởng thành hơn mỗi ngày.”
III. Mẹo để viết bài hay
Viết theo ngôi kể thứ nhất (xưng “em”) để bài văn gần gũi, chân thật
Dùng các từ cảm xúc như: vui sướng, lo lắng, hồi hộp, hối hận, tự hào...
Có thể thêm một vài chi tiết miêu tả ngắn để làm rõ khung cảnh, cảm xúc
Viết đúng thời gian – theo trình tự: trước → trong → sau
Ví dụ đề bài:
“Hãy kể lại một trải nghiệm khiến em thay đổi cách nhìn về một người thân.”
Đầu tiên bạn phải nhớ xem mik có kỉ niệm gì,trải nghiệm gì mà mik đã từng trải qua nó khiến bạn nhớ mãi,in sâu vào tâm trí bạn.Nó diễn ra như nào,ấn tượng gì mà khiến bạn nhớ mãi.
Ngày lạnh giá nhất vào mùa đông năm ngoái là ngày mà em không thể nào quên. Cũng nhờ vào ngày hôm đó mà em biết sống có ích, có ý nghĩa hơn.
Em và Mai sống cùng một xóm từ ngày trước. Vì hay sang chơi nên em cũng biết nhà bạn ấy không được khá giả cho lắm. Mai là một cô bạn rất tốt bụng, bạn ấy đã giúp đỡ em rất nhiều trong học tập. Hai đứa lúc nào cũng bám nhau như sam, không bao giờ cãi vã gì cả.
Em còn nhớ, mùa đông năm ngoái trời rất lạnh, chỉ cần bước ra ngoài sẽ cảm nhận được cái rét cắt da cắt thịt. Chúng em phải mặc thật nhiều áo ấm mới có thể đi tới trường. Đúng vào hôm trời rét nhất, em thấy Mai ngồi run cầm cập, môi nhợt nhạt, chân tay lạnh cóng lại. Khi nhìn lên người bạn em mới thấy bạn ấy chỉ mặc một chiếc áo mỏng bên trong và một chiếc áo len cũ bên ngoài. Thấy vậy, em thương bạn lắm, em đến bên nắm lấy bàn tay lạnh cóng của Mai và hỏi:
- Cậu mặc ít áo thế này lạnh lắm phải không?
Mai cười và đáp lại em:
- Không sao đâu, tớ mặc thế này quen rồi, như thế là đủ ấm rồi!
Trong đầu em lúc đó bỗng nảy ra ý định tặng lại cho Mai chiếc khăn len em đang quàng trên cổ. Chiếc khăn đó mẹ đã mất rất nhiều thời gian để đan tặng em đúng dịp sinh nhật vừa rồi. Em rất quý chiếc khăn đó nhưng vì thương bạn nên em không hề thấy tiếc chút nào. Ban đầu Mai cứ từ chối, em năn nỉ mãi bạn ấy mới chịu nhận lấy. Mai nói cảm ơn em rất nhiều lần. Khi bạn ấy quàng chiếc khăn vào em thấy mặt bạn như đỡ nhợt nhạt hơn, em cũng cảm thấy vui hơn vì đã giúp Mai bớt lạnh.
Trên đường về nhà em lại hơi lo lắng. Em sợ mẹ buồn vì em đã cho bạn món quà sinh nhật mẹ tặng. Vừa về đến cổng đã thấy mẹ đứng đón em, em không biết phải nói với mẹ như thế nào. Thấy em không quàng khăn, mẹ vội hỏi:
- Trời lạnh thế này sao con không quàng khăn vào, nhỡ bị ốm thì sao?
Em ngại ngùng bước đến và nói một cách ấp úng:
- Mẹ ơi, hôm nay con thấy Mai chỉ mặc hai chiếc áo mỏng nên ... con đã tặng lại bạn ... chiếc khăn của mẹ rồi ạ. Con xin lỗi vì không giữ quà mẹ tặng!
Em cứ nghĩ mẹ sẽ mắng em vì không biết trân trọng quà mẹ tặng, không ngờ mẹ lại ôm em vào lòng và dịu dàng nói:
- Con của mẹ ngoan quá, con lớn thật rồi, đã biết quan tâm đến người khác. Mẹ không trách con đâu.
Lúc đó em thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc lắm. Ngày mùa đông giá rét cũng trở nên ấm áp hơn. Kể từ đó em luôn tự nhủ phải biết quan tâm đến bạn bè, đến mọi người xung quanh và làm thật nhiều việc tốt để mẹ vui lòng.
Ngày lạnh giá nhất vào mùa đông năm ngoái là ngày mà em không thể nào quên. Cũng nhờ vào ngày hôm đó mà em biết sống có ích, có ý nghĩa hơn.
Em và Mai sống cùng một xóm từ ngày trước. Vì hay sang chơi nên em cũng biết nhà bạn ấy không được khá giả cho lắm. Mai là một cô bạn rất tốt bụng, bạn ấy đã giúp đỡ em rất nhiều trong học tập. Hai đứa lúc nào cũng bám nhau như sam, không bao giờ cãi vã gì cả.
Em còn nhớ, mùa đông năm ngoái trời rất lạnh, chỉ cần bước ra ngoài sẽ cảm nhận được cái rét cắt da cắt thịt. Chúng em phải mặc thật nhiều áo ấm mới có thể đi tới trường. Đúng vào hôm trời rét nhất, em thấy Mai ngồi run cầm cập, môi nhợt nhạt, chân tay lạnh cóng lại. Khi nhìn lên người bạn em mới thấy bạn ấy chỉ mặc một chiếc áo mỏng bên trong và một chiếc áo len cũ bên ngoài. Thấy vậy, em thương bạn lắm, em đến bên nắm lấy bàn tay lạnh cóng của Mai và hỏi:
- Cậu mặc ít áo thế này lạnh lắm phải không?
Mai cười và đáp lại em:
- Không sao đâu, tớ mặc thế này quen rồi, như thế là đủ ấm rồi!
Trong đầu em lúc đó bỗng nảy ra ý định tặng lại cho Mai chiếc khăn len em đang quàng trên cổ. Chiếc khăn đó mẹ đã mất rất nhiều thời gian để đan tặng em đúng dịp sinh nhật vừa rồi. Em rất quý chiếc khăn đó nhưng vì thương bạn nên em không hề thấy tiếc chút nào. Ban đầu Mai cứ từ chối, em năn nỉ mãi bạn ấy mới chịu nhận lấy. Mai nói cảm ơn em rất nhiều lần. Khi bạn ấy quàng chiếc khăn vào em thấy mặt bạn như đỡ nhợt nhạt hơn, em cũng cảm thấy vui hơn vì đã giúp Mai bớt lạnh.
Trên đường về nhà em lại hơi lo lắng. Em sợ mẹ buồn vì em đã cho bạn món quà sinh nhật mẹ tặng. Vừa về đến cổng đã thấy mẹ đứng đón em, em không biết phải nói với mẹ như thế nào. Thấy em không quàng khăn, mẹ vội hỏi:
- Trời lạnh thế này sao con không quàng khăn vào, nhỡ bị ốm thì sao?
Em ngại ngùng bước đến và nói một cách ấp úng:
- Mẹ ơi, hôm nay con thấy Mai chỉ mặc hai chiếc áo mỏng nên ... con đã tặng lại bạn ... chiếc khăn của mẹ rồi ạ. Con xin lỗi vì không giữ quà mẹ tặng!
Em cứ nghĩ mẹ sẽ mắng em vì không biết trân trọng quà mẹ tặng, không ngờ mẹ lại ôm em vào lòng và dịu dàng nói:
- Con của mẹ ngoan quá, con lớn thật rồi, đã biết quan tâm đến người khác. Mẹ không trách con đâu.
Lúc đó em thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc lắm. Ngày mùa đông giá rét cũng trở nên ấm áp hơn. Kể từ đó em luôn tự nhủ phải biết quan tâm đến bạn bè, đến mọi người xung quanh và làm thật nhiều việc tốt để mẹ vui lòng.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
71965 -
56743
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51925 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48581 -
Hỏi từ APP VIETJACK45454
