Quảng cáo
3 câu trả lời 177
Bài văn cảm xúc về bài thơ “Ánh trăng” – Nguyễn Duy
Bài thơ “Ánh trăng” của nhà thơ Nguyễn Duy không chỉ là một khúc tâm tình về quá khứ mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về sự tri ân và thái độ sống "uống nước nhớ nguồn". Qua những vần thơ nhẹ nhàng, dung dị, bài thơ đã chạm đến trái tim người đọc bằng cảm xúc chân thật và đầy suy ngẫm.
Tác giả mở đầu bằng hình ảnh quen thuộc của "hồi nhỏ", gợi về một thời tuổi thơ gắn bó với thiên nhiên: "hồi nhỏ sống với đồng / với sông rồi với bể". Những câu thơ như một dòng hồi tưởng nhẹ nhàng, đầy thân thương. Khi ấy, trăng không chỉ là ánh sáng soi đường, mà còn là người bạn tri kỷ, luôn có mặt trong mọi khoảnh khắc của đời người.
Thế nhưng, thời gian trôi đi, con người lớn lên, đổi thay và dễ quên lãng quá khứ. Khi rời xa thiên nhiên, sống giữa phố xá hiện đại, trăng dần trở thành "người dưng qua đường", bị lãng quên giữa ánh điện, tường cao. Hình ảnh ấy khiến người đọc chợt chạnh lòng. Nó không chỉ là chuyện quên đi ánh trăng, mà là quên đi những ân tình xưa cũ, quên đi cội nguồn, quên cả những năm tháng gian khó đã từng gắn bó.
Cao trào của bài thơ là khoảnh khắc mất điện bất ngờ – một chi tiết rất đắt giá. Trong bóng tối, ánh trăng xưa hiện lên như một lời nhắc nhở thầm lặng. Đó là lúc con người đối diện với chính mình, với quá khứ: "trăng cứ tròn vành vạnh / kể chi người vô tình". Ánh trăng vẫn thủy chung, vẫn tròn đầy, không trách móc, không oán hờn. Chính sự im lặng cao cả ấy khiến con người “rưng rưng”, một sự thức tỉnh âm thầm nhưng mãnh liệt trong tâm hồn.
“Ánh trăng” không hoa mỹ, không cầu kỳ, nhưng lại giàu sức lay động. Nguyễn Duy đã sử dụng hình ảnh ánh trăng như một biểu tượng của tình nghĩa, của quá khứ, của sự thủy chung vĩnh cửu. Bài thơ là một lời nhắc nhở giản dị nhưng sâu xa: Dù cuộc sống có thay đổi thế nào, con người cũng không nên quên đi những điều tốt đẹp đã từng nâng đỡ mình trong những năm tháng khó khăn.
Khi đọc xong bài thơ, tôi không chỉ thấy xúc động mà còn tự nhìn lại bản thân: Liệu mình đã quên đi những điều đáng nhớ? Liệu mình có đang vô tình với quá khứ, với những người từng yêu thương, giúp đỡ mình? Câu hỏi ấy cứ day dứt mãi trong tôi như ánh trăng lặng lẽ giữa đêm tối, vẫn kiên nhẫn soi sáng cho dù con người có vô tình.
Chào bạn! Tuy nhiên, bạn chưa nói rõ là bài thơ nào bạn muốn viết bài văn cảm xúc. Để mình giúp bạn tốt nhất, bạn vui lòng cung cấp:
Tên bài thơ bạn đang học hoặc muốn viết bài cảm xúc.
Nếu được, bạn có thể nói rõ yêu cầu cụ thể của đề (ví dụ: bài văn cảm xúc nêu cảm nhận về nội dung và nghệ thuật, hay chỉ nêu cảm xúc cá nhân...).
Tuy vậy, mình có thể đưa ra một mẫu bài văn cảm xúc chung, để bạn tham khảo cấu trúc – ví dụ với bài thơ “Ánh trăng” của Nguyễn Duy nhé:
Bài văn cảm xúc về bài thơ "Ánh trăng" – Nguyễn Duy
Bài thơ "Ánh trăng" của Nguyễn Duy không chỉ là một khúc tâm tình đầy lắng đọng, mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự tri ân, về đạo lý “uống nước nhớ nguồn” mà mỗi người nên khắc ghi trong cuộc sống.
Tôi đã từng đọc nhiều bài thơ viết về trăng – trăng trong thơ xưa thường gắn với nỗi cô đơn, nỗi nhớ quê hương, hay những suy tư của người thi sĩ. Nhưng ánh trăng trong thơ Nguyễn Duy lại khác. Đó là ánh trăng của một thời tuổi thơ, một người bạn tri kỷ từng đồng hành cùng người lính suốt những năm tháng chiến tranh. Cái cách mà Nguyễn Duy hồi tưởng lại ký ức xưa thật mộc mạc, gần gũi mà cảm động.
Tôi xúc động khi đọc đến đoạn giữa bài thơ – nơi dòng cảm xúc của nhà thơ chùng xuống, ngậm ngùi trước sự lãng quên vô tình. Trong cuộc sống hiện đại, con người ta dễ bị cuốn vào những tiện nghi vật chất, dễ quên đi những giá trị giản dị mà thiêng liêng từng gắn bó với mình. Bóng dáng của trăng – biểu tượng cho quá khứ, cho nghĩa tình – hiện lên trong im lặng, không trách móc, chỉ “đủ cho ta giật mình”. Tôi thấy trong đó không chỉ là sự hối hận của riêng tác giả, mà còn là lời cảnh tỉnh nhẹ nhàng cho mỗi chúng ta.
Kết thúc bài thơ, ánh trăng vẫn “tròn vành vạnh” – vẫn thuỷ chung, vẫn lặng lẽ soi sáng như một người bạn không hề thay đổi. Chính điều ấy khiến tôi càng thêm xúc động và trân trọng những điều bình dị trong cuộc sống. Bài thơ như một dòng chảy nhẹ nhàng đi qua tâm hồn, để lại dư âm sâu sắc và khiến tôi tự hỏi: liệu mình có đang quên đi những điều đáng quý quanh mình?
“Ánh trăng” không chỉ là một bài thơ, mà là một bài học sống động về lòng biết ơn và sự thủy chung. Nhờ bài thơ ấy, tôi biết dừng lại, lắng nghe, và nhìn lại chính mình.
Nếu bạn cần bài văn cảm xúc về một bài thơ cụ thể, mình sẵn sàng viết lại theo yêu cầu. Chỉ cần bạn cho biết tên bài thơ nhé!
Tên bài thơ bạn đang học hoặc muốn viết bài cảm xúc.
Nếu được, bạn có thể nói rõ yêu cầu cụ thể của đề (ví dụ: bài văn cảm xúc nêu cảm nhận về nội dung và nghệ thuật, hay chỉ nêu cảm xúc cá nhân...).
Tuy vậy, mình có thể đưa ra một mẫu bài văn cảm xúc chung, để bạn tham khảo cấu trúc – ví dụ với bài thơ “Ánh trăng” của Nguyễn Duy nhé:
Bài văn cảm xúc về bài thơ "Ánh trăng" – Nguyễn Duy
Bài thơ "Ánh trăng" của Nguyễn Duy không chỉ là một khúc tâm tình đầy lắng đọng, mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự tri ân, về đạo lý “uống nước nhớ nguồn” mà mỗi người nên khắc ghi trong cuộc sống.
Tôi đã từng đọc nhiều bài thơ viết về trăng – trăng trong thơ xưa thường gắn với nỗi cô đơn, nỗi nhớ quê hương, hay những suy tư của người thi sĩ. Nhưng ánh trăng trong thơ Nguyễn Duy lại khác. Đó là ánh trăng của một thời tuổi thơ, một người bạn tri kỷ từng đồng hành cùng người lính suốt những năm tháng chiến tranh. Cái cách mà Nguyễn Duy hồi tưởng lại ký ức xưa thật mộc mạc, gần gũi mà cảm động.
Tôi xúc động khi đọc đến đoạn giữa bài thơ – nơi dòng cảm xúc của nhà thơ chùng xuống, ngậm ngùi trước sự lãng quên vô tình. Trong cuộc sống hiện đại, con người ta dễ bị cuốn vào những tiện nghi vật chất, dễ quên đi những giá trị giản dị mà thiêng liêng từng gắn bó với mình. Bóng dáng của trăng – biểu tượng cho quá khứ, cho nghĩa tình – hiện lên trong im lặng, không trách móc, chỉ “đủ cho ta giật mình”. Tôi thấy trong đó không chỉ là sự hối hận của riêng tác giả, mà còn là lời cảnh tỉnh nhẹ nhàng cho mỗi chúng ta.
Kết thúc bài thơ, ánh trăng vẫn “tròn vành vạnh” – vẫn thuỷ chung, vẫn lặng lẽ soi sáng như một người bạn không hề thay đổi. Chính điều ấy khiến tôi càng thêm xúc động và trân trọng những điều bình dị trong cuộc sống. Bài thơ như một dòng chảy nhẹ nhàng đi qua tâm hồn, để lại dư âm sâu sắc và khiến tôi tự hỏi: liệu mình có đang quên đi những điều đáng quý quanh mình?
“Ánh trăng” không chỉ là một bài thơ, mà là một bài học sống động về lòng biết ơn và sự thủy chung. Nhờ bài thơ ấy, tôi biết dừng lại, lắng nghe, và nhìn lại chính mình.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
71965 -
56743
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51925 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48581 -
Hỏi từ APP VIETJACK45454
