Quảng cáo
3 câu trả lời 405
Phân tích bài thơ “Thu Vịnh” – Nguyễn Khuyến
1. Giới thiệu tác giả, tác phẩm
Nguyễn Khuyến (1835 – 1909) là nhà thơ lớn của dân tộc Việt Nam, quê ở Bình Lục, Hà Nam. Ông nổi tiếng với chùm thơ thu gồm ba bài: Thu Điếu, Thu Vịnh và Thu Ẩm.
Bài “Thu Vịnh” là bức tranh mùa thu đồng bằng Bắc Bộ, thể hiện tâm hồn thanh cao, tình yêu thiên nhiên và nỗi lòng ẩn chứa của nhà thơ.
2. Phân tích nội dung và nghệ thuật
Khổ 1: Cảnh thu thanh nhã, yên bình
Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao,
Cần trúc lơ phơ gió hắt hiu.
→ Hai câu mở đầu gợi ra không gian trong trẻo, thanh thoát của mùa thu.
“Trời thu xanh ngắt” là màu xanh trong, sâu thẳm, vừa rộng vừa cao.
“Cần trúc lơ phơ” – những cành trúc nhỏ lay động trong gió thu “hắt hiu” gợi sự yên tĩnh, hiu hắt, buồn nhẹ.
→ Cảnh thiên nhiên mang nét tĩnh lặng, nhẹ nhàng, đậm chất cổ điển.
Khổ 2: Bức tranh thu gần gũi, hài hòa
Nước biếc trông như tầng khói phủ,
Song thưa để mặc bóng trăng vào.
→ “Nước biếc” gợi mặt ao, mặt hồ trong xanh, tĩnh lặng.
→ “Song thưa” là khung cửa thưa thớ, để “bóng trăng vào” – ánh trăng len lỏi vào nhà, gợi không gian thanh tịnh, êm đềm.
→ Bức tranh vừa có chiều sâu, vừa có hồn, gợi sự hòa hợp giữa con người và thiên nhiên.
Khổ 3: Cảnh vật thu gắn với tâm hồn thi nhân
Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái,
Một tiếng trên không ngỗng nước nào.
→ “Hoa năm ngoái” gợi sự tuần hoàn của thời gian, nhưng cũng thấp thoáng nỗi buồn nhân thế đổi thay.
→ “Một tiếng trên không ngỗng nước nào” – âm thanh vang vọng giữa không trung càng làm nổi bật nỗi cô tịch, trống vắng của nhà thơ.
Khổ 4: Tâm trạng nhà thơ
Nhân hứng cũng vừa toan cất bút,
Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào.
→ “Nhân hứng” – có cảm hứng, muốn làm thơ, nhưng “lại thẹn với ông Đào” (Đào Tiềm – nhà thơ ẩn dật đời Tấn).
→ Nguyễn Khuyến tự nhận mình chưa đạt được sự siêu thoát, thanh cao như người xưa, qua đó thể hiện tấm lòng khiêm nhường, thanh sạch, yêu nước mà bất lực trước thời thế.
3. Nghệ thuật đặc sắc
Thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật chuẩn mực.
Từ ngữ tinh tế, hình ảnh chọn lọc, giàu chất họa và chất nhạc.
Cách dùng từ “lơ phơ”, “hắt hiu”, “song thưa”, “nước biếc”... gợi không gian mờ ảo, sâu lắng.
Nghệ thuật ẩn chứa tâm tình qua cảnh vật (tả cảnh ngụ tình).
4. Kết bài
“Thu Vịnh” không chỉ là bức tranh mùa thu tuyệt đẹp mà còn là bức chân dung tâm hồn Nguyễn Khuyến – một người yêu thiên nhiên, yêu quê hương, sống thanh cao và giữ lòng trong sạch giữa thời buổi rối ren.
Bài thơ góp phần khẳng định tài năng của “nhà thơ của làng cảnh Việt Nam”, đồng thời gửi gắm nỗi niềm trầm lắng của một bậc nho sĩ trước thời cuộc.
Dưới đây là bài văn phân tích bài thơ “Thu vịnh” của Nguyễn Khuyến, một trong ba bài thơ nổi tiếng thuộc chùm thơ thu (Thu điếu, Thu vịnh, Thu ẩm):
PHÂN TÍCH BÀI THƠ “THU VỊNH” – NGUYỄN KHUYẾN
Nguyễn Khuyến là một nhà thơ lớn của dân tộc, nổi bật với những vần thơ Nôm mang hồn quê mộc mạc, sâu sắc. Trong chùm thơ thu nổi tiếng của ông, bài “Thu vịnh” là một bức tranh mùa thu mang vẻ đẹp cổ điển mà vẫn rất gần gũi với làng quê Việt. Bài thơ thể hiện tài năng quan sát tinh tế và tâm hồn thanh cao của nhà thơ khi sống ẩn dật, tránh vòng danh lợi.
Nguyên văn bài thơ “Thu vịnh”:
Vẳng tiếng chim kêu sương rụng rụng,
Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao.
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,
Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo.
Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt,
Mắt lão không vầy cũng đỏ hoe.
Ngõ trúc quanh co không bước khách,
Buồng thu hiu hắt đóng then lò.
Phân tích:
Ngay từ nhan đề “Thu vịnh” (ngắm mùa thu), ta thấy được tâm thế của nhà thơ: không câu cá như trong “Thu điếu”, không uống rượu như trong “Thu ẩm”, mà là tĩnh tại, ngắm cảnh và suy ngẫm.
Hai câu đầu mở ra không gian mùa thu đầy chất thơ:
Vẳng tiếng chim kêu sương rụng rụng,
Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao.
“Vẳng” là âm thanh xa, nhẹ, gợi sự tĩnh lặng đến mức tiếng chim cũng trở nên sâu lắng. Hình ảnh “sương rụng” là cách nói sáng tạo, giàu hình tượng: sương đêm buông xuống như rơi rụng, báo hiệu thời điểm giao mùa, chuyển lạnh. Không gian được nâng lên cao qua “trời thu xanh ngắt mấy tầng cao”, gợi cảm giác rộng lớn, khoáng đạt nhưng cũng vắng lặng, cô tịch. Sự vắng vẻ ấy như soi chiếu vào tâm hồn người ngắm cảnh.
Hai câu thực tiếp tục miêu tả cảnh vật mùa thu với những chuyển động rất nhẹ:
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,
Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo.
Chỉ một chút “gợn tí” của làn sóng, một cái “đưa vèo” của chiếc lá vàng cũng đủ làm nổi bật sự tĩnh lặng tuyệt đối của không gian. Tác giả sử dụng nghệ thuật lấy động tả tĩnh rất đặc sắc: càng có chuyển động nhẹ thì cái tĩnh càng được nhấn mạnh. Đây chính là đặc trưng của bút pháp tả cảnh ngụ tình trong thơ Đường luật cổ điển.
Đến câu luận, nhà thơ chuyển sang biểu hiện cảm xúc và suy ngẫm:
Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt,
Mắt lão không vầy cũng đỏ hoe.
Một câu hỏi tu từ đầy chất thơ “Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt?” thể hiện sự ngạc nhiên trước vẻ đẹp của thiên nhiên, đồng thời bộc lộ cái nhìn tinh tế, say mê của tác giả với trời thu. Nhưng bất ngờ ở câu sau: “Mắt lão không vầy cũng đỏ hoe” – không phải vì uống rượu, vì gió thu mà đỏ hoe, mà có lẽ là vì xúc động, vì tuổi già, vì nỗi buồn thế sự. Đó là sự hòa quyện giữa cảnh thu tĩnh lặng với tâm trạng u hoài của người ẩn sĩ xa rời chốn quan trường.
Hai câu kết khép lại bài thơ bằng không gian vắng vẻ, tĩnh mịch và lạnh lẽo:
Ngõ trúc quanh co không bước khách,
Buồng thu hiu hắt đóng then lò.
Cảnh vật không có bóng người, không có hơi ấm, chỉ còn “hiu hắt” và “đóng then lò” – tất cả đều gợi sự cô đơn, lặng lẽ. Có thể thấy, nhà thơ không chỉ ngắm cảnh mà còn gửi gắm trong đó một tâm sự buồn bã, kín đáo. Đó là nỗi buồn của một trí thức yêu nước, bất lực trước thời cuộc, chọn sống ẩn dật để giữ khí tiết thanh cao.
Nghệ thuật:
Thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật chuẩn chỉnh, thể hiện khả năng vận dụng tài tình.
Hình ảnh thơ gần gũi với làng quê Việt.
Sử dụng từ láy và phép tu từ linh hoạt.
Bút pháp tả cảnh ngụ tình đậm nét cổ điển nhưng giàu cảm xúc cá nhân.
Kết luận:
“Thu vịnh” không chỉ là một bức tranh mùa thu mang vẻ đẹp thanh tĩnh, trong sáng mà còn là tiếng lòng của một con người giàu tâm sự, nặng lòng với đất nước nhưng đành chọn lối sống lánh đời. Qua bài thơ, ta càng thêm trân trọng tài năng và nhân cách cao quý của Nguyễn Khuyến – nhà thơ của làng quê, của lòng yêu nước thầm lặng và khí tiết thanh cao.
Nếu bạn cần đoạn văn ngắn gọn hơn (6–8 dòng) hoặc dàn ý bài này, mình có thể viết thêm theo yêu cầu nhé.
PHÂN TÍCH BÀI THƠ “THU VỊNH” – NGUYỄN KHUYẾN
Nguyễn Khuyến là một nhà thơ lớn của dân tộc, nổi bật với những vần thơ Nôm mang hồn quê mộc mạc, sâu sắc. Trong chùm thơ thu nổi tiếng của ông, bài “Thu vịnh” là một bức tranh mùa thu mang vẻ đẹp cổ điển mà vẫn rất gần gũi với làng quê Việt. Bài thơ thể hiện tài năng quan sát tinh tế và tâm hồn thanh cao của nhà thơ khi sống ẩn dật, tránh vòng danh lợi.
Nguyên văn bài thơ “Thu vịnh”:
Vẳng tiếng chim kêu sương rụng rụng,
Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao.
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,
Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo.
Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt,
Mắt lão không vầy cũng đỏ hoe.
Ngõ trúc quanh co không bước khách,
Buồng thu hiu hắt đóng then lò.
Phân tích:
Ngay từ nhan đề “Thu vịnh” (ngắm mùa thu), ta thấy được tâm thế của nhà thơ: không câu cá như trong “Thu điếu”, không uống rượu như trong “Thu ẩm”, mà là tĩnh tại, ngắm cảnh và suy ngẫm.
Hai câu đầu mở ra không gian mùa thu đầy chất thơ:
Vẳng tiếng chim kêu sương rụng rụng,
Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao.
“Vẳng” là âm thanh xa, nhẹ, gợi sự tĩnh lặng đến mức tiếng chim cũng trở nên sâu lắng. Hình ảnh “sương rụng” là cách nói sáng tạo, giàu hình tượng: sương đêm buông xuống như rơi rụng, báo hiệu thời điểm giao mùa, chuyển lạnh. Không gian được nâng lên cao qua “trời thu xanh ngắt mấy tầng cao”, gợi cảm giác rộng lớn, khoáng đạt nhưng cũng vắng lặng, cô tịch. Sự vắng vẻ ấy như soi chiếu vào tâm hồn người ngắm cảnh.
Hai câu thực tiếp tục miêu tả cảnh vật mùa thu với những chuyển động rất nhẹ:
Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,
Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo.
Chỉ một chút “gợn tí” của làn sóng, một cái “đưa vèo” của chiếc lá vàng cũng đủ làm nổi bật sự tĩnh lặng tuyệt đối của không gian. Tác giả sử dụng nghệ thuật lấy động tả tĩnh rất đặc sắc: càng có chuyển động nhẹ thì cái tĩnh càng được nhấn mạnh. Đây chính là đặc trưng của bút pháp tả cảnh ngụ tình trong thơ Đường luật cổ điển.
Đến câu luận, nhà thơ chuyển sang biểu hiện cảm xúc và suy ngẫm:
Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt,
Mắt lão không vầy cũng đỏ hoe.
Một câu hỏi tu từ đầy chất thơ “Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt?” thể hiện sự ngạc nhiên trước vẻ đẹp của thiên nhiên, đồng thời bộc lộ cái nhìn tinh tế, say mê của tác giả với trời thu. Nhưng bất ngờ ở câu sau: “Mắt lão không vầy cũng đỏ hoe” – không phải vì uống rượu, vì gió thu mà đỏ hoe, mà có lẽ là vì xúc động, vì tuổi già, vì nỗi buồn thế sự. Đó là sự hòa quyện giữa cảnh thu tĩnh lặng với tâm trạng u hoài của người ẩn sĩ xa rời chốn quan trường.
Hai câu kết khép lại bài thơ bằng không gian vắng vẻ, tĩnh mịch và lạnh lẽo:
Ngõ trúc quanh co không bước khách,
Buồng thu hiu hắt đóng then lò.
Cảnh vật không có bóng người, không có hơi ấm, chỉ còn “hiu hắt” và “đóng then lò” – tất cả đều gợi sự cô đơn, lặng lẽ. Có thể thấy, nhà thơ không chỉ ngắm cảnh mà còn gửi gắm trong đó một tâm sự buồn bã, kín đáo. Đó là nỗi buồn của một trí thức yêu nước, bất lực trước thời cuộc, chọn sống ẩn dật để giữ khí tiết thanh cao.
Nghệ thuật:
Thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật chuẩn chỉnh, thể hiện khả năng vận dụng tài tình.
Hình ảnh thơ gần gũi với làng quê Việt.
Sử dụng từ láy và phép tu từ linh hoạt.
Bút pháp tả cảnh ngụ tình đậm nét cổ điển nhưng giàu cảm xúc cá nhân.
Kết luận:
“Thu vịnh” không chỉ là một bức tranh mùa thu mang vẻ đẹp thanh tĩnh, trong sáng mà còn là tiếng lòng của một con người giàu tâm sự, nặng lòng với đất nước nhưng đành chọn lối sống lánh đời. Qua bài thơ, ta càng thêm trân trọng tài năng và nhân cách cao quý của Nguyễn Khuyến – nhà thơ của làng quê, của lòng yêu nước thầm lặng và khí tiết thanh cao.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
105422
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
81488 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
77302 -
Hỏi từ APP VIETJACK62124
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48782 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
38445
