Quảng cáo
3 câu trả lời 184
Nam và em là đôi bạn thân đã chơi cùng nhau từ hồi lớp 1. Chúng em đã có rất nhiều kỉ niệm đẹp với nhau, nhưng em nhớ nhất là một trải nghiệm vừa đáng sợ vừa buồn cười hồi cuối năm lớp 5.
Hôm đó, trời đã vào đông. Mới 18h tối mà trời đã đen kịt. Đúng lúc chuẩn bị làm bài tập, thì em phát hiện ra mình đã để quên các phiếu bài tập ở trường mất rồi. Bố mẹ thì đến muộn mới đi làm về, nếu chờ bố mẹ chở lên trường lại thì em sẽ không kịp làm bài. Mà tự đi một mình thì em lại sợ bóng tối, và sợ cảm giác một mình đi vào trường buổi đêm. Thế là em đành chạy sang nhà Nam, nhờ cậu ấy đi cùng mình. Sau khi nghe em trình bày vấn đề, Nam đồng ý ngay. Cậu ấy vào nhà xin phép bố mẹ, rồi lấy xe đạp điện, đèo em đến trường. Dọc đường đi, hai đứa xì xào về bài tập về nhà tối nay, rồi về kế hoạch đi câu cá vào cuối tuần. Nhờ thế mà quãng đường trôi qua nhanh chóng, chớp mắt đã đến cổng trường.
Đến nơi, em chạy vào phòng bảo vệ, xin bác cho mượn chìa khóa để vào lớp lấy phiếu bài tập. Bác ấy đang ăn tối, nên lục chìa khóa và cho chúng em mượn đèn pin, rồi cho hai đứa tự đi vào. Ban ngày, sân trường tràn ngập ánh sáng và tiếng cười nói ồn ào, náo nhiệt, nên em thấy rất thân thiết và gần gũi, nhưng khi trời tối thì lại khác. Cảnh vật hiện lên mờ nhạt, tối om như mực. Thỉnh thoảng, gió lùa qua tán cây, khiến các vệt sáng trên sân vỡ thành từng mảnh nhỏ. Một tiếng lá bàng khô trên sân sột soạt cũng đủ khiến em giật mình. Sau vài phút nơm nớp lo sợ, em và Nam cũng tới lớp học. Em nhanh chóng chạy về chỗ của mình lấy phiếu bài tập rồi chờ Nam khóa cửa lớp lại mới đi về. Bước ra khỏi hành lang, em và Nam đi bộ trên sân trường với tâm trạng thoải mái. Đúng lúc đó, em thấy một bóng người đứng dưới gốc cây bàng im lặng sừng sững như bức tượng. Nhìn về phía phòng bảo vệ ở cổng trường, em thấy bác bảo vệ vẫn đang ở đó xem tivi. Một làn gió lạn buốt thổi qua lưng em khiến toàn thân cứng đờ. Biểu biện đó của em khiến Nam nhận ra và nhìn theo hướng em đang nhìn. Ngay lập tức, cả hai đứa giật mình hét toáng lên “Maaa”, rồi bỏ chạy về phía trước. Bóng đen kia cũng lập tức chạy vọt theo chúng em. Tim em lúc đó đập thình thịch, thình thịch như nổi trống. Dù hoảng sợ là thế, em và Nam vẫn nắm chặt tay nhau, quyết không bỏ rơi đồng đội. Khi em và Nam đã áp sát phòng bảo vệ, thì bóng đen đã đuổi kịp, nắm chặt lấy cánh tay của em. Một lần nữa, em lại hét lớn, khiến bác bảo vệ từ trong phòng chạy ra. Bác soi đèn về phía chúng em. Dưới ánh đèn pin, em mới nhận ra bóng đen sau lưng là một người hết sức quen thuộc: thầy Tuấn - tổng phụ trách Đội của trường em. Thì ra thầy đứng ở đó thư giãn vì vừa hoàn thành báo cáo muộn. Nghe thầy kể, và ánh mắt hài hước của bác bảo vệ, em với Nam xấu hổ vô cùng. Nhưng cùng với đó chúng em cũng thở phào nhẹ nhõm vì sự cố lúc nãy chỉ là tưởng tượng mà thôi. Kết thúc mọi chuyện, Nam gửi bác bảo vệ chìa khóa, rồi đèo em về nhà. Trên đường về, hai đứa cười đùa với nhau khoái chí vô cùng.
Mùa hè năm ngoái, em có một trải nghiệm đáng nhớ cùng Lan – người bạn thân nhất của em. Hôm đó, hai đứa quyết định tham gia cuộc thi vẽ tranh phong cảnh do nhà văn hóa thiếu nhi tổ chức. Buổi sáng, chúng em cùng nhau đạp xe ra cánh đồng ngoại ô để tìm ý tưởng. Nắng sớm vàng nhẹ, gió thổi làm cánh đồng lúa xanh rì rào. Lan say sưa vẽ còn em thì chụp ảnh làm tư liệu. Bỗng trời đổ mưa rào bất chợt, hai đứa phải trú dưới mái hiên một nhà dân. Lan đưa cho em chiếc khăn nhỏ, cười tinh nghịch: “Chuyến đi dã ngoại bất đắc dĩ nhỉ!”. Hai đứa vừa run vừa cười vang, tiếng cười khanh khách át cả tiếng mưa rơi rào rào ngoài hiên. Dù tranh bị ướt, chúng em vẫn hoàn thành bài dự thi và còn được giải khuyến khích. Trải nghiệm ấy khiến em hiểu hơn về sự quan tâm, chia sẻ và tinh thần lạc quan của Lan. Nhờ đó, tình bạn của chúng em càng trở nên gắn bó, thân thiết và đáng trân trọng hơn.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
71860 -
56664
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51830 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48425 -
Hỏi từ APP VIETJACK45398
