Quảng cáo
5 câu trả lời 536
Cuộc sống luôn có những điều bất ngờ xảy ra mà không báo trước để con người có sự chuẩn bị. Và câu chuyện về chia tay người bạn thân nhất của em cũng là một phần bất ngờ ấy của cuộc sống.
Từ ngày còn là hai cô nhóc đeo ba lô đi mẫu giáo đến những ngày mặc đồng phục tiểu học đến trường với vần chữ và con số, hai đứa em luôn đồng hành, sóng vai cùng nhau. Nhưng rồi hành trình ấy lại rẽ đôi khi em phải chia tay An. Để tiện cho công việc của bố mẹ trên tỉnh A, cậu ấy phải theo gia đình chuyển nhà.
Dù đã được bố mẹ thông báo việc này trước đó nhưng em không thể nào tin rằng sắp phải xa người bạn chơi thân từ bé. Từ ngày biết chuyện, khuôn mặt em lúc nào cũng hiện lên nét buồn bã và ỉu xìu như "bánh đa dính nước". Đến ngày chia tay, tình trạng này càng trở nên nặng nề hơn. Buổi sáng hôm ấy, sau khi thức dậy, em lập tức rời giường và đứng bên cửa sổ nhìn sang ngôi nhà bên cạnh. Thấy được không khí ngôi nhà có sự tất bật dọn dẹp đồ đạc, lòng em lại thêm chùng xuống. Không đứng đó thẫn thờ nữa, em nhanh chóng đánh răng rửa mặt rồi chạy qua nhà An. Hôm đó, An mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh da trời cùng chiếc quần kaki màu đen, mái tóc dài màu đen được búi gọn gàng sau đầu càng tôn lên vẻ dịu dàng của bạn ấy. Nhìn An dọn dẹp đồ đạc của mình, trong em lại trào dâng cảm giác buồn bã và muốn đưa tay ngăn cản nhưng không có can đảm. Sau khi ổn định lại cảm xúc, em tiến bước đến bên bạn, hỗ trợ bạn thu dẹp quần áo, sách vở vào vali và túi xách.
Dù có cố gắng tìm cách kéo dài thế nào đi chăng nữa thì giây phút chia ly vẫn sẽ phải đến. Khi cả gia đình An đứng trước cửa và ngắm nhìn ngôi nhà lần cuối - nơi sinh sống, gắn bó bao nhiêu năm, em đã không kìm được xúc động mà chạy đến ôm bạn. Em khóc rất nhiều và thì thầm câu nói không muốn rời xa An. Em cố gắng nín khóc, gắng gượng hỏi An như để xác nhận sự an toàn trong trái tim "Cậu sẽ không quên tớ chứ?". Trong khoảnh khắc ấy, An đã trả lời chắc nịch cùng lời hứa "Không, tớ sẽ không bao giờ quên cậu đâu. Cậu mãi là cô bạn thân nhất của tớ đó". Nghe thấy câu nói ấy, em thấy mình vơi bớt nỗi buồn của buổi chia xa. Em nắm chặt đôi tay của An, cố gắng nở nụ cười trên môi "Chúng mình nhớ phải viết thư hỏi thăm nhau nhé!". Và rồi, trước khi An cùng gia đình lên xe, em đã tặng cho bạn một chiếc vòng tay nhỏ xinh được em làm từ hạt cườm. Chiếc vòng tay đó chính là vòng đôi của chúng em và mãi là minh chứng cho tình bạn đẹp đẽ này.
Ánh nắng không còn nhảy nhót trên những chiếc lá, mặt trời đang từ từ ngả bóng về phía Tây, chiếc xe của gia đình An cũng từ từ lăn bánh trên con đường phía trước rồi biến mất sau khúc ngoặt. Ngày chia tay An - người bạn thân nhất sẽ mãi là kỉ niệm đáng buồn không thể quên trong em.
Khi còn học lớp 8, em có một người bạn thân tên là Minh. Chúng em thường chơi cùng nhau, học bài và chia sẻ những bí mật. Một ngày, Minh thông báo rằng gia đình bạn sẽ chuyển đến một thành phố khác vì công việc của bố mẹ. Em cảm thấy rất buồn và hụt hẫng khi nghe tin này.
Ngày chia tay, em và Minh hẹn nhau ở công viên nơi chúng em thường chơi. Không khí thật nặng nề, cả hai đều không muốn nói ra những điều mình đang cảm thấy. Chúng em ngồi bên nhau, nhớ lại những kỷ niệm đẹp, từ những lần cùng nhau đạp xe, đến những buổi chiều học bài dưới gốc cây. Minh tặng em một cuốn sổ tay mà bạn đã tự tay trang trí, bên trong có những dòng chữ nhắn nhủ đầy tình cảm.
Khi đến giờ chia tay, em không thể kìm nén được nước mắt. Minh cũng vậy, cả hai ôm chặt nhau, hứa sẽ giữ liên lạc và sẽ gặp lại nhau trong tương lai. Sau khi Minh đi, em cảm thấy trống trải và cô đơn. Những ngày sau đó, em thường mở cuốn sổ tay ra, đọc lại những dòng chữ của Minh và nhớ về những kỷ niệm đẹp.
Thời gian trôi qua, mặc dù chúng em không còn gặp nhau thường xuyên, nhưng tình bạn của chúng em vẫn luôn được giữ gìn qua những cuộc gọi và tin nhắn. Em nhận ra rằng, dù xa nhau về mặt địa lý, nhưng tình bạn chân thành vẫn có thể vượt qua mọi khoảng cách. Trải nghiệm này đã dạy em rằng, tình bạn là một trong những điều quý giá nhất trong cuộc sống.
Năm học lớp 5, tôi có một người bạn rất thân tên là Minh. Chúng tôi thường cùng nhau đi học, cùng làm bài tập và chơi đùa mỗi buổi chiều. Minh hiền lành, vui tính và luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Tôi coi Minh như người bạn thân nhất của mình.
Một hôm, Minh buồn bã nói với tôi rằng gia đình bạn sẽ chuyển đến thành phố khác vì công việc của bố mẹ. Tôi bàng hoàng, không muốn tin đó là sự thật. Những ngày sau đó, chúng tôi cố gắng dành nhiều thời gian bên nhau hơn: cùng nhau ra sân trường chơi bóng, cùng ôn lại những kỷ niệm vui buồn đã trải qua.
Ngày Minh chuyển nhà, tôi đến tiễn bạn. Khi chiếc xe chở gia đình Minh lăn bánh, tôi thấy mắt mình nhòe đi. Tôi đứng lặng nhìn theo, lòng đầy hụt hẫng và nhớ thương. Tuy buồn nhưng tôi cũng tự nhủ sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này khi gặp lại Minh, cả hai chúng tôi đều có thể tự hào về nhau.
Trải nghiệm ấy giúp tôi hiểu rằng tình bạn thật quý giá. Dù xa nhau, kỷ niệm về Minh sẽ luôn ở trong trái tim tôi, là động lực để tôi sống tốt và trân trọng những người bạn hiện tại của mình.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
72121 -
56852
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
52072 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48859 -
Hỏi từ APP VIETJACK45547
