Quảng cáo
2 câu trả lời 527
Bài văn: Biểu cảm về cha
Nếu mẹ là dòng suối ngọt ngào, thì cha là bóng cây vững chãi chở che cho con giữa cuộc đời đầy gió bão. Trong trái tim em, cha không chỉ là người sinh thành, mà còn là người hùng thầm lặng, yêu thương em bằng cách riêng không lời nhưng sâu sắc vô cùng.
Cha em không nói nhiều, nhưng ánh mắt, bàn tay chai sạn, những giọt mồ hôi âm thầm rơi trên trán cha đã nói lên tất cả. Em vẫn nhớ những buổi tối cha thức khuya sửa lại chiếc xe đạp cũ cho em đến trường, hay những lần cha cõng em đi khám bệnh dưới mưa. Cha không nói “Cha yêu con” như trong phim ảnh, nhưng mỗi bữa cơm có thêm món em thích, mỗi lần cha lặng lẽ đón em về muộn – đó đều là những điều khiến tim em ấm áp.
Có lúc em vô tâm, không hiểu hết những nỗi vất vả của cha, hay hờn trách khi cha nghiêm khắc. Nhưng càng lớn, em càng hiểu: cha không chỉ dạy em kiến thức, mà còn dạy em cách làm người – sống có trách nhiệm, trung thực và kiên cường.
Em yêu và biết ơn cha bằng tất cả sự chân thành. Dù sau này có đi xa đến đâu, hình ảnh người cha giản dị, kiệm lời nhưng đầy tình yêu thương ấy sẽ luôn là điểm tựa, là nguồn động lực lớn nhất trong cuộc đời em.
Bài văn biểu cảm về cha:
Trong cuộc đời mỗi con người, có một người đàn ông âm thầm hy sinh, lặng lẽ dõi theo từng bước trưởng thành của con mà không cần đền đáp – đó chính là cha. Nếu mẹ là dòng suối ngọt ngào dịu mát thì cha là ngọn núi vững chãi, lặng lẽ che chở cho con trước mọi giông gió cuộc đời.
Tôi không nhớ rõ lần đầu tiên mình gọi “cha” là khi nào, cũng không nhớ hết bao nhiêu lần cha lặng lẽ đứng sau lưng tôi, chỉnh lại chiếc ba lô mỗi sáng đến trường, hay kéo tấm chăn khi tôi ngủ quên giữa đêm lạnh. Nhưng tôi luôn nhớ ánh mắt cha – ánh mắt vừa nghiêm khắc lại vừa trìu mến. Đó là ánh mắt của một người đàn ông đã trải qua bao vất vả, gồng gánh cả gia đình bằng đôi vai rắn rỏi và trái tim lặng thầm.
Cha tôi không hay nói những lời yêu thương, không vuốt tóc hay ôm tôi như mẹ. Tình yêu của cha là những sớm dậy thật sớm, lặng lẽ dắt xe đi làm giữa trời sương lạnh, là những ngày cuối tuần không nghỉ ngơi để sửa lại mái nhà, thay bóng đèn, hay cặm cụi trồng thêm luống rau sau vườn. Cha yêu thương chúng tôi bằng hành động – bằng mồ hôi, bằng bàn tay chai sạn, bằng những hy sinh không lời.
Tôi từng giận cha khi cha nghiêm khắc. Có lần tôi bị điểm kém, cha không mắng, chỉ đưa mắt nhìn, lặng lẽ lắc đầu. Nhưng chính cái lắc đầu ấy khiến tôi thấy hối hận hơn bất cứ lời trách phạt nào. Lớn lên, tôi mới hiểu, cha không nói nhiều vì những gì cha cần dạy đã được cha truyền qua hành động sống: sự kiên cường, lòng trung thực, trách nhiệm với gia đình.
Tuổi thơ tôi gắn liền với những chiều cha dắt xe chở tôi đi học về, với tiếng cười trên con đường làng đầy gió. Những ngày mưa, cha đạp xe chở tôi về, áo cha ướt đẫm nhưng luôn che kín cho tôi bằng chiếc áo mưa duy nhất. Bây giờ, mỗi lần nhớ lại, tim tôi vẫn thắt lại – vì ngày ấy, tôi chỉ biết ngồi sau lưng mà không hề biết nói lời cảm ơn.
Giờ cha đã nhiều tuổi hơn, tóc điểm sợi bạc, lưng cũng bắt đầu còng xuống sau bao năm vất vả. Nhưng với tôi, cha vẫn luôn là một người hùng – không cần áo giáp, không cần hào quang – mà là một người hùng của đời thực, người luôn yêu thương tôi bằng tất cả những gì giản dị nhất.
Nếu có ai hỏi tôi: "Người khiến bạn kính trọng và yêu thương nhất là ai?" – tôi sẽ không ngần ngại trả lời: Cha. Dù lời cha nói không nhiều, nhưng từng hành động của cha đã dạy tôi biết sống tử tế, biết cố gắng, biết yêu thương. Cha không cần con phải thành công rực rỡ, chỉ cần con sống đúng là chính mình – đó là bài học lớn nhất mà cha để lại trong đời con.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
76312 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
64168 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
57398 -
54602
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
42176 -
41991
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
41700 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
35458
