Quảng cáo
3 câu trả lời 248
Một kỉ niệm mà em luôn nhớ mãi là khi em gặp khó khăn trong học tập và không biết phải làm sao. Lúc ấy, bà ngoại là người luôn ở bên cạnh, động viên em. Nhớ hôm đó, em buồn rầu vì điểm kiểm tra không như ý. Bà thấy vậy, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh và ôm em vào lòng. Bà nói: “Con đừng quá lo lắng, ai cũng có lúc khó khăn, quan trọng là con biết đứng dậy và tiếp tục cố gắng.” Những lời động viên ấy như một nguồn năng lượng lớn lao, giúp em vững vàng hơn. Bà còn giúp em ôn lại bài, giải thích những phần em chưa hiểu một cách tỉ mỉ và kiên nhẫn. Kể từ đó, mỗi khi gặp khó khăn, em luôn nhớ đến lời bà và tìm cách vượt qua. Bà không chỉ là người thân, mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc giúp em luôn tự tin trong mọi thử thách của cuộc sống.
Trong cuộc sống, ai cũng cần một điểm tựa tinh thần để có thể vượt qua những khó khăn. Với tôi, điểm tựa ấy chính là mẹ. Tôi nhớ mãi lần tôi bị điểm kém trong bài kiểm tra Toán năm lớp 9. Đó là lần đầu tiên tôi thấy bản thân bất lực đến vậy. Nhìn con số đỏ chói trên bài kiểm tra, tôi chỉ muốn trốn tránh tất cả. Tôi sợ mẹ buồn, sợ mẹ thất vọng. Nhưng trái với những gì tôi tưởng tượng, mẹ không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng hỏi: “Con có buồn không?” Tôi gật đầu, nước mắt rưng rưng. Mẹ ôm tôi vào lòng, nói rằng ai cũng có lúc vấp ngã, quan trọng là biết đứng dậy và cố gắng hơn. Tối hôm đó, mẹ ngồi cùng tôi, giúp tôi tìm ra lỗi sai và hướng dẫn lại từng dạng bài. Nhờ có mẹ, tôi không còn sợ Toán nữa mà coi đó là một thử thách cần chinh phục. Kể từ đó, mỗi khi gặp khó khăn, tôi luôn nhớ đến câu nói của mẹ, và nó trở thành động lực giúp tôi tiến về phía trước.
Mỗi kỉ niệm đều để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc. Tôi vẫn còn nhớ mãi về kỉ niệm về một lần tôi đã trốn học cùng với nhóm bạn ra ngoài chơi điện tử. Hôm đó, trong giờ sinh hoạt, cô giáo chủ nhiệm yêu cầu cả lớp tự quản do cô phải đi họp. Hùng đã rủ tôi trốn ra ngoài cổng trường chơi điện tử. Nhưng cô giáo đã phát hiện ra. Cô đã nhắc nhở chúng tôi trước cả lớp. Cô còn nói rằng sẽ đến gặp phụ huynh để trao đổi vào cuối tuần. Điều đó khiến tôi cảm thấy rất lo lắng. Bố của tôi rất nghiêm khắc và khó tính. Cuối tuần, cô đã đến nhà nhưng chỉ có mẹ ở nhà, còn bố tôi đã đi công tác. Cô nói chuyện với mẹ khoảng một tiếng rồi ra về. Tôi ngồi trên phòng, thở phào nhẹ nhõm vì bố không có nhà, nhưng cũng rất lo lắng. Sau khi cô ra về, mẹ đã gọi tôi lại để trò chuyện. Trái với thái độ nhẹ nhàng của mẹ, tôi đã tỏ ra khó chịu, còn cãi lại mẹ. Khi nghe những lời tôi nói, mẹ chỉ im lặng. Tôi thấy ánh mắt của mẹ buồn bã. Mấy ngày sau, bố đi công tác về. Một hôm, tôi đi học về thì nhìn thấy một bức thư trên bàn. Tôi mở thư - một dòng chữ quen thuộc của bố hiện ra. Những lời bố viết khiến tôi cảm thấy vô cùng xúc động. Tôi nhận ra những điều mà mẹ hy sinh cho mình thật lớn lao. Và tôi cảm thấy ân hận vô cùng về những lời nói vô lễ lúc đó. Buổi tối hôm đó, sau khi ăn cơm xong, tôi đã đề nghị được giúp mẹ rửa bát. Sau đó, khi bố mẹ ngồi xem vô tuyến ở phòng khách. Tôi đã nói lời xin lỗi với bố mẹ. Lúc đầu, bố mẹ rất ngạc nhiên. Nhưng sau đó, tôi cảm nhận được bố mẹ đã rất xúc động. Cả hai cùng nói: “Không sao đâu, con biết nhận lỗi là tốt rồi!”. Tôi ôm chầm lấy bố mẹ của mình. Nước mắt rơi lúc này mà không biết. Quả thật, gia đình luôn yêu thương chúng ta vô điều kiện. Những người thân sẽ bao dung, dạy dỗ cho mỗi người những bài học quý giá. Kỉ niệm này đối với tôi thật ý nghĩa biết bao.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
72121 -
56852
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
52072 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48859 -
Hỏi từ APP VIETJACK45547
Gửi báo cáo thành công!
