Quảng cáo
3 câu trả lời 616
Bài thơ "Đợi mẹ" của tác giả Trần Đăng Khoa đã để lại cho tôi những cảm xúc thật sâu lắng và xao xuyến. Từng câu thơ như một nhịp đập của trái tim, thể hiện lòng yêu thương và nỗi nhớ mẹ vô bờ bến. Dưới hình ảnh đứa trẻ, tôi cảm nhận được niềm khao khát, mong mỏi được gặp mẹ, để rồi lòng trào dâng nhiều nỗi niềm.
Hình ảnh người mẹ hiện lên vừa giản dị, vừa huyền diệu, như một điểm tựa vững vàng trong cuộc sống của từng đứa con. Khi đọc những vần thơ, tôi như thấy góc nhỏ tuổi thơ của mình hiện ra, nơi có tiếng gọi mẹ luôn vang vọng. Sự chờ đợi ấy không chỉ là những khoảnh khắc giây phút, mà còn là cả một hành trình với nhiều nỗi niềm trăn trở, yêu thương và hy vọng.
Từ hình ảnh cụ thể của ánh mắt, nụ cười cho đến những kỷ niệm ngọt ngào, bài thơ như khắc họa rõ nét sự thiêng liêng của tình mẹ. Nỗi nhớ mẹ không chỉ là nỗi nhớ về hình dáng, mà còn là sự thiếu thốn về tình cảm, sự an ủi và che chở. Đọc bài thơ, tôi cảm nhận được rằng, tình mẹ là một thứ tình cảm tuyệt vời, vô giá, luôn hiện diện trong tâm hồn mỗi người, dù ở bất cứ đâu.
"Đợi mẹ" không chỉ là lời nói của riêng tác giả, mà còn là tiếng lòng chung của biết bao người con. Nó khiến tôi hiểu rằng, cho dù cuộc sống có bận rộn cỡ nào, thì hình ảnh và tình yêu của mẹ luôn là ánh sáng dẫn lối, là nguồn động viên vững chắc để ta vượt qua mọi khó khăn. Bài thơ để lại cho tôi một thông điệp sâu sắc: nhớ về mẹ không chỉ là một cảm xúc, mà còn là một trách nhiệm, một sự trân trọng dành cho những người đã vất vả hy sinh cho ta.
Bài thơ Đợi mẹ của nhà thơ Vũ Quần Phương là bài thơ viết theo thể thơ tự do mà em ấn tượng nhất. Bài thơ với các câu thơ dài ngắn bất đồng, không theo một quy luật cố định nào. Đặc biệt, có những câu thơ còn được tạo nên từ hai câu ngắn. Đặc điểm thú vị đó đã khiến bài thơ đồng nhất với mạch cảm xúc phập phồng của người con khi đang chờ mẹ về. Sự gắn kết giữa những dòng thơ với thủ pháp gieo vần lưng, đã nối các cung bậc cảm xúc ấy lại, tạo thành một dải nối liền. Nhân vật trữ tình là một em bé, đang chờ mẹ đi làm đồng chưa về. Điệp ngữ “em bé nhìn” xuất hiện ba lần đã khắc họa rõ hành động của em. Em đang chờ mẹ, chờ sự xuất hiện của mẹ từ các hướng xung quanh mình. Đầu tiên em nhìn lên cao, nhìn vâng trăng nhưng không thấy mẹ. Rồi em nhìn ra ra trước mặt, xa xắm - đó là cánh đồng lúa, nhưng nó đã lẫn vào bóng tối rồi nên em chẳng thấy mẹ. Cuối cùng em nhìn vào trong nhà, nơi vốn phải ấm áp nay lại lạnh lẽo trống trải, bởi mẹ vẫn chưa về, nên bếp lửa còn chưa nhen. Dường như, cả trăng, cả cánh đồng, cả bếp lửa và cả đom đóm đều cùng em bé nhớ mẹ. Tất cả nằm im, không làm gì cả, chỉ ngồi đó và khắc khoải chờ mẹ mà thôi. Cuối cùng, nỗi nhớ ấy đã được bộc bạch trực tiếp qua hình ảnh “chờ tiếng bàn chân mẹ”. Trời đã tối quá rồi, em không thể nhìn thấy dáng mẹ bằng mắt trong đêm đen, nên chuyển sang ngóng đợi tiếng bàn chân của mẹ. Đó là âm thanh mẹ đang lội bùn ì oạp ở đồng xa. Cuối bài thơ, người mẹ đã trở về nhà nhưng con đã ngủ quên mất. Người con ngủ say rồi nhưng vẫn còn chờ mẹ. Sự chờ đợi ấy đi theo em cả vào giấc mơ, ngự trị trong tâm trí non nớt của em. Chính vì vậy, mà tác giả đã hoán dụ hình ảnh người con trong “nỗi đợi vẫn nằm mơ”. Qua bài thơ Đợi mẹ, em cảm nhận được tình yêu thương thuần khiết và sâu sắc của người con dành cho mẹ của mình. Dù trời đã tối, dù xung quanh có những sự vật tươi đẹp như trăng non, đom đóm, hoa mận… thì em vẫn chỉ chăm chú đợi mẹ về. Mẹ là tất cả yêu thương, là tất cả nỗi mong chờ, là cả thế giới của em. Tình mẫu tử đã hiện lên qua bài thơ thiêng liêng như thế đó.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
72031 -
56804
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
51996 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48734 -
Hỏi từ APP VIETJACK45498
