Quảng cáo
2 câu trả lời 567
Một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất của em là lần tham gia cuộc thi học sinh giỏi toán cấp trường hồi lớp 9. Đó không chỉ là một cuộc thi mà còn là một kỷ niệm đặc biệt với thầy giáo và bạn bè của em.
Trước ngày thi, em cảm thấy rất căng thẳng vì đề thi khó, và em không tự tin về khả năng của mình. Thầy giáo chủ nhiệm, người luôn tận tâm và kiên nhẫn với chúng em, biết được sự lo lắng của em, đã gọi em lại và động viên. Thầy nói: "Không có gì phải lo lắng cả, quan trọng là em cố gắng hết sức. Dù kết quả thế nào, thầy vẫn tự hào về em". Những lời nói này đã tiếp thêm cho em rất nhiều động lực.
Ngày thi, em cảm thấy bối rối khi bước vào phòng thi, nhưng khi ngồi vào bàn làm bài, em nhớ lại lời thầy và cố gắng bình tĩnh. Câu hỏi đầu tiên khá khó, nhưng em đã bình tĩnh suy nghĩ và làm được. Càng về cuối, em càng cảm thấy tự tin hơn.
Khi kết thúc cuộc thi, em cảm thấy nhẹ nhõm dù không biết kết quả thế nào. Sau đó, kết quả được công bố, và em vui mừng khi nhận được giải ba. Thầy giáo và bạn bè đều rất vui mừng chúc mừng em, nhưng điều khiến em cảm động nhất là thầy đã đến và nói: "Thầy biết em có thể làm được mà". Đó là một cảm giác tuyệt vời khi không chỉ đạt được kết quả tốt mà còn nhận được sự động viên và tình cảm chân thành từ thầy cô và bạn bè.
Trải nghiệm này không chỉ giúp em hiểu được giá trị của sự nỗ lực mà còn dạy em rằng sự động viên, giúp đỡ từ người thầy, người bạn là điều vô cùng quan trọng trong cuộc sống.
Trong mấy năm đi học, em đã có rất nhiều kỉ niệm buồn vui dưới mái trường thân yêu. Nhưng kỉ niệm mà tôi sẽ chẳng bao giờ quên đó là kỉ niệm hồi lớp 1, khi em tập viết và cô giáo đã tận tình cầm tay tôi viết từng nét.
Tròn 6 tuổi, em bước vào lớp một với tất cả sự háo hức. Em học đọc rất nhanh, chỉ nghe cô giáo đọc một lần, em có thể đọc theo vanh vách. Nhưng viết với em quả là một hành trình gian nan. Em thuận tay trái, từ nhỏ mẹ đã rèn cho em cầm bút tay phải. Nhưng cứ khi nào không có ai nhìn là em lại đổi tay. Cô giáo đầu tiên của em tên là Ngọc. Đúng như cái tên, cô xinh xắn và rạng rỡ, lại trìu mến, hiền dịu. Cô biết em thuận tay trái nên thường xuống bàn quan sát tôi viết. Bước vào học kì hai, chúng tôi tập viết chữ nhỏ, lại viết những bài chính tả dài hơn. Chữ em dần nguệch ngoạc. Trong giờ chính tả hôm đó, cô chép những dòng chữ tròn trịa lên bảng, chúng em chép vào vở của mình. Vì thấy cô không để ý, em lại đổi tay để viết.
Đến cuối buổi học, cô Ngọc trả vở chính tả cho chúng em. Cô bắt đầu nhận xét. Bỗng, cô nhắc tới em: “Bạn Gia Bảo hôm nay viết có tiến bộ. Tuy nhiên, cô nghĩ là con đang quên một điều.” Em hoảng hốt cúi mặt xuống. Trong tà áo dài thướt tha, cô bước xuống bàn em và tiếp lời: “Cả lớp nhớ cô dặn khi viết, tay chúng ta cầm bút thế nào không?” Lớp tôi đồng thanh nhắc lại lời cô dặn. Cô lại nói: “Tuy vậy, bạn Gia Bảo vẫn quên. Cô phê bình Gia Bảo trong buổi học ngày hôm nay.” Rồi cô nhìn thẳng em và nói: “Cô hi vọng Gia Bảo sẽ nhớ lời cô dặn.” Một vài bạn cất tiếng cười chê bai. Nghe thấy vậy, khuôn mặt em nóng bừng, nước mắt ứa ra và bàn tay vò trang vở vừa viết. “Cô thấy hôm nay chữ con viết tròn, đều đúng khoảng cách. Con viết đẹp hơn rất nhiều bạn.” – Cô lại nhẹ nhàng nói. Cả lớp im phăng phắc. Em được cô khen lại thấy êm lòng nên trút bỏ được cơn tức giận của một cậu con trai hiếu thắng.
Từ đó, em kiên trì rèn viết bằng tay phải. Lên lớp 2, tôi đã viết được những dòng chữ vô cùng sạch đẹp. Dù bây giờ, em không còn được học cô nữa, nhưng những bài học lí thú hay lời dạy ân cần của cô vẫn còn in đậm trong tâm trí em.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
72121 -
56852
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
52072 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
48859 -
Hỏi từ APP VIETJACK45547
