Quảng cáo
2 câu trả lời 319
Đêm hôm đó, sau khi nhận giải nhất cuộc thi viết "Em yêu biển đảo quê hương", tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc và tự hào. Nhưng rồi, khi nằm xuống chiếc giường êm ấm, một giấc mơ kỳ lạ đã đến với tôi. Trong giấc mơ, tôi thấy mình đứng trên bờ biển xanh, sóng vỗ rì rào, và đột nhiên, một làn gió nhẹ thổi qua. Mặt biển lấp lánh dưới ánh trăng, và giữa không gian đó, tôi nhìn thấy một hình bóng quen thuộc – Sơn Tinh, vị thần cai quản núi non và biển cả, đang đứng trên vách đá, vẫy tay gọi tôi.
"Chào con, cháu gái nhỏ của biển," Sơn Tinh mỉm cười, ánh mắt hiền hòa nhìn tôi.
Tôi ngơ ngác, không tin vào mắt mình. "Ôi, là Sơn Tinh thật sao? Làm sao tôi lại gặp được ngài?"
Sơn Tinh bước lại gần, những bước chân vững vàng, như gió núi. "Đúng vậy, ta chính là Sơn Tinh. Hôm nay, ta đến đây để trò chuyện với con, một người con của biển, một người có trái tim đầy yêu thương và khát khao bảo vệ biển đảo quê hương."
Tôi cảm thấy vô cùng xúc động và vội vã hỏi: "Ngài đến từ đâu? Tại sao lại chọn tôi để trò chuyện?"
Sơn Tinh cười nhẹ nhàng, đáp: "Ta là thần của núi và biển, ta luôn hiện diện ở khắp mọi nơi, nơi có biển, có núi, có sự sống. Những ai yêu thiên nhiên, yêu biển đảo, đều có thể tìm thấy ta trong những giấc mơ, trong những lúc trái tim họ thổn thức vì quê hương."
"Vậy sao? Nhưng ngài biết không, tôi đã viết về biển đảo quê hương trong cuộc thi này vì tôi rất yêu biển, yêu những hòn đảo tươi đẹp của đất nước mình. Biển cả mang lại cho tôi cảm giác bình yên, nhưng tôi cũng lo lắng về những thử thách mà biển đảo phải đối mặt, nhất là trong thời gian gần đây," tôi chia sẻ.
Sơn Tinh gật đầu, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về nơi xa tít. "Ta hiểu cảm giác của con. Biển đảo không chỉ là của riêng một dân tộc mà là của cả thế giới. Biển xanh, bờ cát trắng, những rặng dừa xanh mướt, tất cả đều cần được bảo vệ. Các con, thế hệ trẻ, là những người sẽ tiếp nối truyền thống yêu nước, bảo vệ biển đảo quê hương."
Tôi băn khoăn hỏi: "Vậy làm thế nào để chúng con có thể bảo vệ biển đảo tốt hơn, thưa ngài?"
Sơn Tinh mỉm cười, ánh mắt ấm áp. "Con đã có câu trả lời ngay trong trái tim mình rồi. Đó là yêu biển đảo bằng hành động. Từ những việc nhỏ như giữ gìn vệ sinh biển, không xả rác xuống biển, bảo vệ sinh vật biển, đến việc nắm vững những kiến thức về biển đảo để bảo vệ chủ quyền quốc gia. Chỉ khi con người hiểu và yêu thương biển đảo, họ mới có thể bảo vệ được nó."
Tôi gật đầu, tâm trí tôi như bừng tỉnh. "Những việc đơn giản nhưng rất quan trọng, phải không ngài?"
"Đúng vậy," Sơn Tinh đáp. "Bảo vệ biển đảo không chỉ là nhiệm vụ của một cá nhân hay một tổ chức mà là trách nhiệm của toàn xã hội. Các con, với sức trẻ và lòng nhiệt huyết, sẽ là những người đi đầu trong công cuộc đó."
"Nhưng biển đảo đang phải đối mặt với rất nhiều thách thức, như ô nhiễm, khai thác quá mức tài nguyên biển, và cả những vấn đề liên quan đến tranh chấp chủ quyền. Làm sao để chúng con có thể giải quyết những vấn đề đó?" tôi hỏi.
Sơn Tinh nghiêm nghị, ánh mắt sáng lên như lửa. "Đúng là biển đảo đang phải đối mặt với nhiều thử thách. Nhưng các con đừng lo lắng quá, nếu mỗi người chúng ta đều có trách nhiệm và làm đúng, cùng chung tay bảo vệ thì biển đảo sẽ luôn vững vàng. Bảo vệ biển đảo không chỉ là bảo vệ tài nguyên, mà là bảo vệ những giá trị văn hóa, những di sản quý báu của dân tộc."
"Con hiểu rồi," tôi nói, lòng tràn đầy quyết tâm. "Chúng con sẽ làm tất cả để giữ gìn biển đảo của quê hương, để thế hệ sau có thể tiếp tục sống trong một môi trường sạch đẹp, yên bình."
Sơn Tinh vỗ nhẹ vào vai tôi, rồi nhìn ra biển khơi. "Chỉ cần các con luôn nhớ rằng biển là mẹ, là người bạn thân thiết của đất nước. Dù có khó khăn, các con cũng không được bỏ cuộc, không được từ bỏ yêu thương biển đảo. Vì biển đảo chính là phần máu thịt của Tổ quốc."
Tôi cảm thấy như mình vừa nhận được một nguồn sức mạnh vô hình, và bất chợt, tôi cảm thấy mình không còn một mình trong cuộc chiến bảo vệ biển đảo. Sơn Tinh, vị thần của núi và biển, đã truyền cho tôi một niềm tin vô bờ.
"Xin cảm ơn ngài, Sơn Tinh. Con sẽ không bao giờ quên những lời ngài dạy," tôi nói, cảm động.
Sơn Tinh mỉm cười, rồi nhẹ nhàng vẫy tay chào: "Hãy tiếp tục yêu biển đảo, con nhé. Ta sẽ luôn ở bên các con."
Và rồi, giấc mơ dần tan biến, nhưng tôi biết rằng những lời dạy của Sơn Tinh sẽ mãi mãi theo tôi trong suốt cuộc đời. Tôi thức dậy, trong lòng vẫn còn ấm áp với niềm tin và trách nhiệm bảo vệ biển đảo quê hương.
Cuộc gặp gỡ kỳ diệu với Sơn Tinh
Sau khi nhận giải Nhất cuộc thi viết “Em yêu biển đảo quê hương” do Bộ Tư lệnh Cảnh sát biển Việt Nam tổ chức, tối đó, tôi hồi hộp không ngủ được. Trong lòng tôi vẫn lâng lâng tự hào về những dòng viết về biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc. Khi vừa thiếp đi, tôi bất ngờ thấy mình đứng giữa một cánh rừng xanh mướt, mây trắng vờn quanh đỉnh núi.
Phía trước tôi, một người đàn ông oai phong với bộ trang phục như bước ra từ truyền thuyết, đang đứng đó. Ông ấy cầm một cây gậy lớn, ánh mắt sáng ngời và giọng nói vang dội như tiếng sóng biển:
Chào con, ta là Sơn Tinh! Nghe nói con vừa chiến thắng trong một cuộc thi về tình yêu quê hương, biển đảo?
Tôi tròn mắt kinh ngạc, lắp bắp:
Dạ... đúng ạ! Nhưng sao ông biết?
Ông cười lớn, như tiếng gió thổi qua những tán cây:
Ta là Sơn Tinh, vị thần cai quản núi non và sông biển. Ta luôn dõi theo những người có tình yêu mãnh liệt với đất nước. Hôm nay, ta muốn thử xem con hiểu về quê hương mình đến đâu!
Tôi bối rối, nhưng lòng đầy quyết tâm:
Dạ, ông cứ hỏi đi ạ, cháu sẽ cố gắng hết sức.
Ông mỉm cười, phất tay một cái, trước mắt tôi hiện ra hình ảnh những bãi cát trắng, những con sóng rì rào:
Đây là vùng biển nào? Và vì sao con nghĩ biển đảo lại quan trọng với đất nước mình?
Tôi nhận ra ngay:
Dạ, đây là Trường Sa, một phần máu thịt của Tổ quốc! Biển đảo không chỉ cung cấp tài nguyên mà còn là nơi cha ông ta gìn giữ suốt hàng ngàn năm để bảo vệ biên cương, chủ quyền dân tộc. Cháu nghĩ rằng yêu biển đảo cũng chính là yêu đất nước mình!
Ông gật gù, ánh mắt đầy tự hào:
Con nói đúng! Nhưng con có biết để giữ vững được những hòn đảo nhỏ bé ấy, chúng ta cần điều gì nhất không?
Tôi suy nghĩ một lát rồi trả lời:
Dạ, đó là lòng đoàn kết của toàn dân và sự cống hiến không ngừng nghỉ của những người lính biển.
Sơn Tinh lại cười vang:
Con nói đúng! Đất nước này đã vượt qua bao giông bão nhờ vào lòng yêu nước của con người. Nhưng ta có điều này muốn nhắc nhở con: yêu quê hương không chỉ là nói, mà còn phải hành động. Hãy tiếp tục lan tỏa tình yêu đó đến mọi người xung quanh con!
Tôi gật đầu hứa:
Dạ, cháu sẽ làm được!
Bỗng nhiên, Sơn Tinh vung tay một cái, trời đất bỗng sáng rực. Ông nói lời cuối cùng:
Ta tin vào con và thế hệ trẻ như con. Hãy giữ lấy tình yêu này, vì tương lai của đất nước!
Tôi choàng tỉnh giấc, cảm giác vẫn còn dư âm của giọng nói oai hùng ấy. Đêm ấy, tôi biết rằng cuộc gặp gỡ chỉ là một giấc mơ, nhưng nó lại giống như một lời nhắc nhở thiêng liêng. Tôi tự hứa sẽ luôn cố gắng viết, hành động và lan tỏa tình yêu biển đảo quê hương đến với mọi người.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
70212 -
55395
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
46392 -
Hỏi từ APP VIETJACK44351
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
43849
