Quảng cáo
1 câu trả lời 156
Hôm ấy, tôi đang đi dạo trên một con đường quen thuộc gần nhà, bỗng nhiên tôi cảm thấy một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và hơi nước. Lạ lùng thay, tôi không thấy ai quanh đó, nhưng lại cảm giác như có ai đó đang đứng gần mình. Chưa kịp nghĩ ngợi, bỗng từ đâu một bóng người xuất hiện. Người đó có vẻ như đang đến từ rất xa, vẻ ngoài rất lạ, khuôn mặt mạnh mẽ, tóc dài đen óng, mặc một bộ đồ giản dị nhưng đầy quyền lực.
Tôi nhìn vào người ấy, rồi ngạc nhiên thốt lên:
"Anh… anh là ai vậy?"
Người đó mỉm cười, ánh mắt đầy ấm áp và tự tin.
"Tôi là Sơn Tinh."
Nghe vậy, tôi giật mình. Sơn Tinh, vị thần của núi rừng, người đã chiến thắng Thủy Tinh trong câu chuyện cổ tích mà tôi từng nghe từ thuở nhỏ. Tôi không thể tin vào mắt mình, nhưng khi nhìn vào đôi mắt kiên định của anh, tôi bắt đầu tin rằng mình đang gặp phải Sơn Tinh thật sự.
"Thật sao? Anh là Sơn Tinh thật à?" – Tôi hỏi, vẫn chưa hết ngạc nhiên.
"Đúng vậy, tôi chính là Sơn Tinh, thần của núi rừng, người có thể điều khiển các thế lực thiên nhiên." – Anh trả lời, giọng điềm tĩnh nhưng đầy tự tin.
"Wow, thật không thể tin nổi! Anh có thể làm những gì vậy? Chắc là có rất nhiều quyền năng phải không?"
Sơn Tinh cười nhẹ, đôi mắt anh ánh lên một sự hiểu biết sâu sắc.
"Quyền năng của tôi gắn liền với thiên nhiên, với đất đai và núi rừng. Tôi có thể điều khiển mưa gió, khiến cây cối phát triển, và có thể giúp cho người dân trong vùng vượt qua thiên tai, bảo vệ họ khỏi sự tàn phá của thiên nhiên."
"Vậy anh đã giúp gì cho người dân trong đời thực chưa?" – Tôi tò mò hỏi.
Sơn Tinh trầm ngâm một chút rồi nói:
"Tôi đã giúp những người dân vùng núi, bảo vệ họ khỏi những cơn lũ lớn, giúp họ vượt qua những mùa khô hạn. Nhưng tôi không bao giờ tìm vinh quang cho mình, mọi việc tôi làm chỉ là vì họ, vì sự sống và sự phát triển của những người cần tôi."
Tôi thật sự cảm động khi nghe những lời ấy. Hóa ra, Sơn Tinh không chỉ là một nhân vật huyền thoại trong câu chuyện cổ tích mà còn là một người tận tụy, luôn làm việc vì lợi ích chung, vì những người dân mà anh bảo vệ.
"Anh có cảm thấy cô đơn không?" – Tôi hỏi.
Sơn Tinh nhìn tôi một lúc rồi trả lời, ánh mắt anh như xa xăm:
"Có chứ. Làm thần thì không dễ dàng, nhất là khi tôi phải bảo vệ cả vùng đất rộng lớn, bao la. Tôi có rất ít bạn bè, và đôi khi cảm thấy thiếu thốn sự giao tiếp, thiếu những người có thể hiểu tôi. Nhưng tôi vẫn chọn con đường này, vì tôi biết công việc của mình mang lại ý nghĩa lớn lao cho cộng đồng."
Tôi lặng người đi một lúc, cảm nhận được nỗi cô đơn trong lời nói của anh.
"Vậy, anh đã bao giờ nghĩ đến việc rời xa mọi thứ không?" – Tôi hỏi, giọng nhẹ nhàng hơn.
Sơn Tinh nhìn tôi và mỉm cười:
"Đã có lúc tôi nghĩ đến chuyện đó, nhưng nghĩ lại, tôi nhận ra rằng mỗi chúng ta đều có một sứ mệnh riêng. Sứ mệnh của tôi là bảo vệ thiên nhiên và con người. Đó là lý do tôi luôn kiên cường ở lại và không bỏ cuộc."
Tôi cảm thấy một sự kính trọng sâu sắc đối với anh. Không phải ai cũng có thể mạnh mẽ như vậy, từ bỏ cuộc sống cá nhân để cống hiến cho những điều lớn lao.
"Anh có bao giờ thấy mệt mỏi không?" – Tôi hỏi thêm.
Sơn Tinh mỉm cười, nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến:
"Mệt mỏi là điều ai cũng có thể cảm nhận. Nhưng chính tình yêu thương với con người, với thiên nhiên đã giúp tôi vượt qua những khó khăn. Mỗi lần nhìn thấy cây cối xanh tốt, đồng ruộng trĩu quả, hay thấy người dân hạnh phúc, tôi lại có thêm sức mạnh để tiếp tục công việc của mình."
Tôi không còn gì để nói, chỉ cảm thấy một niềm cảm phục sâu sắc.
"Anh có thể chia sẻ một kỷ niệm nào đáng nhớ trong những lần giúp đỡ người dân không?"
Sơn Tinh suy nghĩ một lát rồi kể:
"Có một lần, khi mùa mưa đến, một con lũ lớn đã cuốn đi mọi thứ. Người dân trong vùng hoang mang, sợ hãi. Lúc đó, tôi đã cầu trời xin ngừng mưa, giúp dòng nước không làm hại đến làng xóm. Nhờ vậy, nước không dâng cao thêm nữa, người dân có thể cứu được tài sản, gia đình. Đó là một trong những kỷ niệm tôi nhớ mãi."
Tôi ngạc nhiên và xúc động trước câu chuyện ấy. Sơn Tinh không chỉ là một thần thoại, mà thực sự là một vị thần vì dân vì nước, dùng sức mạnh của mình để cứu giúp mọi người.
"Anh cảm thấy thế nào khi thấy những người như Thủy Tinh luôn tìm cách đối đầu với mình?"
Sơn Tinh không trả lời ngay, mà ngẩng đầu nhìn về phía xa, ánh mắt anh hơi u buồn.
"Thủy Tinh là người rất mạnh mẽ, nhưng cũng không thể hiểu được rằng thiên nhiên không thể chỉ dùng sức mạnh để điều khiển. Mỗi sự vật, hiện tượng đều có lý do và sự cân bằng riêng. Chúng tôi đã từng đối đầu, nhưng tôi hy vọng một ngày nào đó, anh ấy sẽ hiểu rằng việc hợp tác, cùng nhau bảo vệ thiên nhiên mới là điều quan trọng."
Lúc này, tôi nhìn Sơn Tinh với sự kính trọng không chỉ vì sức mạnh của anh, mà còn vì sự điềm tĩnh và tình yêu thương mà anh dành cho tất cả mọi thứ xung quanh mình. Thật khó để có thể tìm ra một người như vậy trong thế giới của chúng ta.
Chúng tôi tiếp tục trò chuyện một lúc nữa, nhưng rồi khi mặt trời bắt đầu lặn, Sơn Tinh đứng dậy, nhìn tôi một cách thân thiện:
"Chắc hẳn tôi phải đi rồi. Công việc của tôi không bao giờ kết thúc, nhưng tôi vui khi có thể chia sẻ một phần câu chuyện của mình với bạn."
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn anh với ánh mắt đầy cảm kích.
"Cảm ơn anh vì những lời chia sẻ quý giá. Em sẽ nhớ mãi cuộc gặp gỡ này."
Sơn Tinh cười hiền hậu rồi từ từ bước đi, dần dần biến mất vào không gian, như thể anh là một phần của thiên nhiên vậy.
Từ hôm đó, tôi luôn nhớ mãi về cuộc gặp gỡ kỳ lạ với Sơn Tinh – một vị thần vĩ đại, người bảo vệ thiên nhiên và con người bằng tất cả lòng kiên trì và tình yêu thương.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
70212 -
55395
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
46392 -
Hỏi từ APP VIETJACK44351
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
43849
