Quảng cáo
2 câu trả lời 282
Một trải nghiệm đáng nhớ của em là chuyến đi dã ngoại cùng lớp vào mùa hè năm ngoái. Chúng em đã quyết định đến một khu rừng gần thành phố, nơi có nhiều cảnh đẹp tự nhiên và không khí trong lành.
Khi đến nơi, em cảm nhận được sự hứng khởi tràn đầy trong lòng. Được hòa mình vào thiên nhiên, hít thở không khí mát mẻ, em và các bạn nhanh chóng khám phá khu rừng. Chúng em đã tổ chức một số trò chơi ngoài trời như đuổi bắt và cắm trại. Tiếng cười và sự vui vẻ vang lên khắp nơi, khiến mọi người cảm thấy gần gũi hơn.
Một kỷ niệm đặc biệt là khi chúng em cùng nhau chuẩn bị bữa trưa. Mọi người chia nhau nấu nướng, và em phụ trách làm salad. Dù không hoàn hảo, nhưng bữa ăn đó thật sự ngon miệng và đầy ắp tiếng cười. Sau khi ăn, chúng em cùng nhau ngồi quanh bếp lửa, chia sẻ những câu chuyện và hát những bài hát yêu thích.
Kết thúc chuyến đi, khi trở về, em cảm thấy mình đã gắn kết hơn với bạn bè. Chuyến dã ngoại không chỉ mang lại niềm vui, mà còn giúp em hiểu hơn về giá trị của tình bạn và thiên nhiên. Đó thực sự là một trải nghiệm khó quên trong tuổi học trò của em.
4o mini
Cuộc sống không chỉ có niềm vui mà còn có nỗi buồn. Đôi khi, chúng ta sẽ phải trải qua để nhận ra được bài học quý giá cho bản thân.
Tôi cũng đã từng có một trải nghiệm buồn. Hôm đó là chủ nhật, tôi đến nhà Minh Phương để cùng ôn tập cho bài kiểm tra học kì. Đến nơi, tôi thấy bạn đang tưới cây trong vườn giúp ông nội. Tôi đã lên phòng của Phương để ngồi đợi. Tôi ngồi vào bàn học, đặt cặp sách xuống bàn rồi tìm trên giá sách một cuốn truyện để đọc. Bỗng nhiên, tôi thấy một cuốn sổ tay đặt trên bàn, liền tò mò lấy ra xem. Thì ra đó là nhật kí của Minh Phương. Tranh thủ khi bạn chưa lên, tôi lén mở cuốn nhật ký ra đọc.
Bỗng nhiên, tôi nghe tiếng nói của Phương vang lên:
- Sao cậu lại đọc trộm nhật ký của tớ? Cậu thật là quá đáng!
Tôi vội vã gấp quyển nhật kí lại, đặt xuống bàn. Rồi quay lại thì thấy khuôn mặt Phương đang rất tức giận. Tôi ấp úng:
- Tớ… xin… lỗi…
Chưa kịp nói hết câu thì Phương đã đi xuống nhà. Tôi cảm thấy vô cùng hối hận. Tôi rất muốn nói lời xin lỗi, nhưng khi xuống dưới nhà thì không thấy Phương đâu. Bởi vậy, tôi đành chào bố mẹ của Phương rồi ra về.
Về đến nhà, tôi đã suy nghĩ rất lâu. Sau đó, tôi đã gọi điện cho Phương. Nhưng mẹ của bạn nói Phương không muốn nghe máy. Lúc này, tôi cảm thấy buồn bã và hối hận lắm. Tôi tự nhủ rằng ngày mai sẽ đến xin lỗi bạn. Sáng hôm sau, tôi đến thật sớm. Khi nhìn thấy bạn, tôi đã chạy đến:
- Minh Phương ơi, cho tớ xin lỗi cậu nhé!
- Thu này, tớ cũng xin lỗi vì hôm qua đã quát bạn nhé!
- Không đâu, tớ mới là người có lỗi. Tớ đã đọc trộm nhật ký của cậu. Ai cũng có quyền tức giận khi gặp phải tình huống này. Tớ mong cậu sẽ tha thứ cho tớ và chúng ta vẫn sẽ là bạn tốt của nhau.
Phương mỉm cười nhìn tôi:
- Ừ, vậy chúng mình làm hòa nhé?
Tôi và Minh Phương vẻ bắt tay nhau làm hòa. Từ đó trở đi, chúng tôi càng trở nên thân thiết hơn.
Một trải nghiệm buồn nhưng đã giúp tôi nhận được bài học quý giá. Không chỉ vậy, qua trải nghiệm, tình bạn của tôi cũng gắn bó và khăng khít hơn.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
70114 -
55345
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
46320 -
Hỏi từ APP VIETJACK44317
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
43752
