Viết một bức thư gửi bà Mùi sau cuộc gặp giữa hai cô cháu
bài đây nha
BỨC ẢNH
Tháng 2 năm 1979, trên đường hành quân bảo vệ biên cương của Tổ quốc, một tổ trinh sát của bộ đội ta nghe tiếng trẻ con khóc, liền chia nhau đi tìm. Họ phát hiện một phụ nữ trúng đạn địch, nằm ngất bên đường mòn. Đứa con gái chúng ba tuổi gào khóc bên mẹ đã lạc cả giọng. Các chiến sĩ thay nhau cõng bà mẹ và cháu bé xuyên đêm luồn rừng, tìm về trạm quân y. Trên suốt chặng đường dài, cháu bé được một nữ chiến sĩ trẻ dỗ dành, chăm sóc.
Hình ảnh cô bộ đội trẻ, vai khoác súng, tay bế cháu bé đã lọt vào ống kính của một phóng viên. Bức ảnh được đăng trên bảo, gây xúc động lớn. Nhưng gần bốn mươi năm sau, nhờ nỗ lực của một nhóm phóng viên, hai người trong tấm ảnh mới gặp lại được nhau. Người nữ chiến sĩ là bà Bùi Thị Mũi, quê ở huyện Thanh Ba, tỉnh Phú Thọ. Bà Mũi nay đã già yếu. Còn cô bé năm xưa cũng đã ở tuổi bốn mươi. Đó là cô Hoàng Thị Hiền ở huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng.
Được biết địa chỉ ân nhân, cô Hiển bắt xe đi suốt đêm từ Cao Bằng về Hà Nội rồi ngược lên Phú Thọ. Cả đêm ấy, cô không sao ngủ được. Bước vào căn nhà đơn sơ của bà Mũi, cô trào nước mắt, lao tới bên giường bệnh, chỉ gọi được hai tiếng “Mẹ ơi!" rồi cứ thế, hai mẹ con ôm nhau nức nở, không nói nên lời.
Theo Mai Thanh Hải
Quảng cáo
2 câu trả lời 374
Bà Mũi thân mến,
Tôi viết thư này để chia sẻ với bà những cảm xúc mà tôi đã trải qua sau cuộc gặp gỡ đầy xúc động giữa hai chúng ta. Khi tôi bước vào căn nhà đơn sơ của bà, những ký ức về quãng thời gian khó khăn mà chúng ta đã cùng nhau vượt qua đã trở lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Bà đã là người mẹ thứ hai của tôi, người đã dỗ dành và chăm sóc tôi trong suốt chặng đường dài khó khăn. Bà đã mang lại cho tôi sự an ủi và hy vọng khi tôi cần nhất. Bức ảnh của chúng ta đã trở thành biểu tượng cho tình yêu thương và sự hy sinh vô bờ bến của bà.
Tôi không thể diễn tả hết lòng biết ơn của mình đối với bà. Bà đã cho tôi một cuộc sống mới, một tương lai tươi sáng. Bà đã dạy tôi biết yêu thương và hy sinh vì người khác. Những bài học này sẽ mãi mãi theo tôi suốt cuộc đời.
Bà Mũi, tôi mong bà luôn mạnh mẽ và vui vẻ. Tôi sẽ luôn nhớ về bà và những gì bà đã làm cho tôi.
Trân trọng,
Hoàng Thị Hiền
Cô Mùi kính mến!
Khi cháu viết bức thư này, thì cháu đã về đến nhà sau khi được đến thăm bác. Dù đã vài ngày trôi qua, nhưng những cảm xúc hạnh phúc vỡ òa của cuộc hội ngộ hôm ấy vẫn lâng lâng trong lồng ngực cháu bác ạ.
Khi được biết địa chỉ của bác, cháu đã ngay lập tức đi xe suốt đêm để được gặp bác. Bước chân được vào ngôi nhà nhỏ, nhìn thấy bác nằm trên giường bệnh mà nước mắt cháu cứ trào ra. Đối với cháu, bác vừa là một ân nhân, vừa là một người mẹ thứ hai của mình. Nếu không có bác thì đã không thể có cháu của ngày hôm nay. Suốt bao năm qua, cháu luôn mong được gặp lại bác để đền đáp công ơn năm nào. Giây phút gặp lại cháu hạnh phúc ngỡ như mình đang nằm mơ. Vậy là cháu lại được cầm tay bác, được gối đầu lên lồng ngực của bác. Và được cất “tiếng gọi mẹ” luôn ấp ủ trong lòng bấy lâu nay.
Qua lời tâm sự của bác và mọi người, cháu biết được hoàn cảnh của bác hiện nay rất vất vả. Vì vậy, cháu nén lại nỗi sướng vui khi được đoàn tụ với bác để trở lại nhà. Cháu trở về để chuẩn bị một mái ấm nhỏ để được đón “mẹ Mùi” về với cháu. Để cháu được làm một người con đúng nghĩa, được đền đáp công ơn trời bể của bác. Vì vậy, bác hãy giữ gìn sức khỏe và vui vẻ chờ cháu trở lại nhé!
Con gái của bác Mùi
Hiền
Hoàng Thị Hiền
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK30731
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
29609 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
26393 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
19978 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
17895 -
Hỏi từ APP VIETJACK17105
