Quảng cáo
1 câu trả lời 2074
Tác phẩm “Nha Lệ Thương Dân” của nhà thơ Hồ Chí Minh là một ví dụ xuất sắc về thơ trào phúng. Hãy cùng phân tích tác phẩm này:
Tình hình xã hội và châm biếm:
Tác giả sử dụng giọng điệu mỉa mai và châm biếm để phản ánh thực tế xã hội.
Bài thơ thất ngôn bát cú nảy, với lối nói ngược (phản ngữ), giả như khen ngợi “nha lệ thương dân”, “dốc lòng” lo cư dân trong tình cảnh mưa lớn, vỡ đê, nước lụt.
Tuy nhiên, tiếng cười mỉa mai cất lên ở bốn câu thơ thực (3 - 4) và luận (5 - 6) đã phơi bày thực chất lợi dụng thiên tai để nhũng nhiễu, bản rút dân nghèo của đám nha lệ đó1.
Châm biếm và tầm quan trọng của ba chức vụ:
Từ “trưởng” được lặp lại liên tiếp ba lần, nhấn mạnh tầm quan trọng của ba chức vụ được nhắc đến: ban trưởng, cảnh trưởng và huyện trưởng.
Tuy họ có chức trách bảo vệ và chăm lo cho cuộc sống của người dân, nhưng giữa ban ngày, ban trưởng thì đánh bạc, cảnh trưởng thì ăn hối lộ.
Hóa ra, ở vùng đất này, cái trì trệ, thối nát, mục rỗng vẫn được duy trì bền vững như vậy sao? Từ “thái bình” như một nhát kéo rạch ngang bộ mặt giả dối của giới cầm quyền nơi đây2.
Nhà thơ Hồ Chí Minh đã thể hiện sự phê phán, chê trách về giai cấp thống trị, chính quyền ở nơi đây thông qua tiếng cười châm biếm trong bài thơ “Nha Lệ Thương Dân”.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
105769
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
81851 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
77802 -
Hỏi từ APP VIETJACK62392
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
49078 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
38653
