rời khỏi kinh thành, sông hương chếch về hương chín bắc, ôm lấy đảo Côn Hền quanh năm mơ màng tong xương khói, đang xa dần thành phố để lại lưu luyến ra đi giữa màu xanh bếc cua tre trúc và của vườn cau vùng ngoại ô Vĩ Dạ. Và rồi, như nhớ lại một điều gì chh]a kịp nói, nó đột ngột đôi dòng, rẽ ngoặt sang hướng đàng cây đê gặp lại thành phố lần cuối ở góc địa chấn Bạo Vịnh xưa cô đối với huế, nơ đây chính là chỗ chia tay dõi xa ngoài mười dặm trường định. Riêng với sông Hương vốn đang xuôi chảy giữa cánh đồng phù xa êm ái của nó, khúc quanh này thực bất ngờ biết bao. có một cái gì rất lạ với thiên nhiên và rất giống với con người nơi đây, và đê nhân cách hoá nó lên tôi gọi đây là nối vương vấn cả một cút lẳng lơ kín đáo của tình yêu. và giống nư nàng Kiều trong đêm tình tứ ở ngã rẽ này Sông Hương đã chế tình trở lại Kim Trọng của nó, để nói một lời thề trước khi về biển cả. Còn non, còn nước còn dài còn về còn nhớ" lồi thề ấy vang vọng khắp lưu vực sông Hương thanh vọng ồ dân gian ấy là tấm lòng người dân nơi châu hoa xưa mãi mãi tung tình với quê hương xứ sơ.
Cảm nhận vẻ đẹp sông Hương trong đoạn trích trên từ đó liên hệ với đoạn văn tả vẻ đẹp sông Đà trong tuỳ bút "người lái đò sông đà" (nguyễn Tuân): Con sông đà tuôn dà tuôn dài như một áng tóc trữ tình đầu tóc chân tóc ân hiện trong mây trời Tây Bắc bung nở hoa ban hoa gạo tháng hai và cuồn cuộn mù khói núi mèo đốt nương xuân. Để nận xét cảm xúc khi viết về dòng sông của mỗi nhà văn