Quảng cáo
1 câu trả lời 5773
Sau khi đâm chết Bá Kiến, Chí Phèo như bừng tỉnh và nhận thức được những gì mình vừa làm. Trước những tiếng xì xào “Thằng Chí vừa đâm chết cụ Bá Kiến đấy”, “Thôi thằng Chí đi đời rồi”, Chí cảm thấy hoang mang sợ hãi, hoảng hốt chạy ngay đi.
Hắn đã định chạy một mạch luôn khỏi làng Vũ Đại nhưng không hiểu sao đôi chân của hắn lại rẽ vào nhà Thị Nở. Hắn thấy Thị đang ngồi nghêu ngao hát trước cửa nhà. Thị ngắt một nhành hoa cài lên mái tóc. Chí tự dưng thấy Thị xinh tươi đến lạ. Chí ngó trước nhìn sau không thấy ai, Chí xông đến trước mặt Thị:
Đằng ấy trốn đi với tớ nhé?
Thị hơi sững người trước lời đề nghị của Chí. Thị tròn xoe mắt hỏi lại:
Sao lại trốn đi? Mình làm gì đâu phải trốn?
Thị cười và vuốt ve khuôn mặt của hắn, xoa cả những vết sẹo trên mặt hắn nữa. Rồi Thị xoa đến chiếc bụng của mình. Chí như hiểu ra tất cả, cầm tay Thị dứt khoát:
Đừng nói nhiều nữa, hãy đi đi!
Rồi hai người cao chạy xa bay…
Trải qua vài năm, vụ việc ồn ã năm nào đã lắng xuống, người dân làng Vũ Đại không còn ai nghe được tin tức của hai con người kia nữa. Làng cũng không xuất hiện một Thị Nở hay Chí Phèo thứ hai nữa. Nhịp sống diễn ra đều đều, nếu không muốn nói có phần tù túng.
Trong khi đó, sau khi chạy trốn đến một vùng đất xa xôi, trong tay là hai bàn tay trắng, Chí không biết làm gì để nuôi sống mình và hai mẹ con Nở. Từ trong thâm tâm hắn, không cần một giấy tờ, không cần một lễ ăn hỏi nào, hắn đã coi Nở như người phụ nữ mình gắn bó cả cuộc đời mình. Nở thấy Chí buồn rầu, hình như cũng cảm nhận được điều đó nên động viên Chí:
Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Những lúc như thế, Chí thấy Thị chẳng có chút gì là dở dở ương ương như người ta nói. Chăm chỉ cày thuê cuốc mướn mấy năm, làm ngày làm đêm, Chí và Nở đã dựng được một ngôi nhà. Đứa com của hai vợ chồng lớn lên khỏe mạnh, nhưng cũng rất nghịch ngợm. Nở cũng ngày ngày dệt cửi, phụ thêm chồng việc nào hay việc đấy. Vậy là ước mơ nhỏ nhoi của Chí về một mái ấm gia đình gần như đã trọn vẹn. Nhưng rồi thỉnh thoảng hắn lại nghĩ vu vơ về làng Vũ Đại, về cái nơi hắn không muốn và cũng không dám trở lại. Sức khỏe của hắn cũng đã có những dấu hiệu không tốt nhưng với hắn đó chẳng là gì vì hắn đang sống trong những ngày hạnh phúc nhất của cuộc đời.
Một ngày, có một cán bộ đến thăm làng hắn ở, đến vận động từng người tham gia kháng chiến. Chưa nghe cán bộ nói hết, Chí đã gạt phắt ngay đi:
Không, tôi không tham gia gì hết! Tôi chỉ muốn một cuộc đời yên ổn.
Cán bộ liền nói:
Anh chỉ có một cuộc đời yên ổn khi đất nước độc lập, khi đất nước được đổi mới mà thôi.
Trong thoáng chốc, Chí nghĩ lại về quá khứ của mình, mọi bi kịch suy cho cùng đều do cái chế độ phong kiến đày đọa hắn. Thị Nở ngồi ngay cạnh hắn, Thị nói một câu không biết vô tình hay cố ý:
Cách mạng, cách mạng!
Chí đồng ý tham gia kháng chiến. Hắn được soi sáng bởi lý tưởng của Đảng, âm thầm hoạt động, sẵn sàng hi sinh cả tính mình vì nền độc lập, tự do của đất nước. Trong lúc đi vận động nhân dân, hắn quay lại làng Vũ Đại. Cái làng ấy vẫn mê muội vẫn hay định kiến như xưa. Không ai nhận ra Chí cả, cho đến khi Chí kể về quá khứ của mình. Mọi người ngỡ ngàng nhìn nhau. Chí bèn nói:
Tôi mong mọi người có thể thay đổi. Nếu giữ mãi cái tư tưởng này, mọi người sẽ chết dần chết mòn.
Chí đã dành hết tâm sức để khuyên bảo, truyền bá những tư tưởng đúng đắn nhất với mong muốn thay đổi được phần nào nhận thức của người dân làng Vũ Đại.
Sau tất cả, công sức của Chí đã được đền đáp. Bà cô của Thị Nở đã cầm tay Chí nghẹn ngào nói rằng:
Thật may vì cậu được như bây giờ! Cảm ơn cậu nhiều lắm!
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
88902 -
Hỏi từ APP VIETJACK74220
-
57293
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
47950 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41595 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
40178 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
38360 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
32615
