Quảng cáo
5 câu trả lời 312
Trong cuộc sống của con người chúng ta chắc hẳn ai ai cũng đã từng mắc những sai lầm và có những kỉ niệm không bao giờ quên được. Và trong em cũng sẽ không bao giờ quên được những lỗi lầm của mình đã gây ra cho chính người bạn thân của mình. Đó là lần em trót xem nhật kí của bạn.
Em với bạn Huệ là đôi bạn thân, chúng em lại còn gần nhà nhau nữa. Chúng em chơi với nhau từ nhỏ và Huệ lại học chung lớp, không biết có phải cô giáo nhìn thấy hai đứa em chơi thân mà sắp xếp chỗ ngồi cũng gần nhau nữa. Em và Huệ là đôi bạn cùng tiến, chúng em cũng luôn rủ nhau đi học đúng giờ, có gì không hiểu chúng em tự giảng cho nhau nghe, Huệ học tốt và luôn luôn chăm chỉ nên em cũng thấy rất vui khi mình có được một người bạn như vậy. Tất cả mọi thứ cứ trôi qua bình lặng và chúng em ngày càng thân hơn, cứ ngày nào cũng đến trường học tập và lại vui chơi. Có nhiều lúc rảnh rỗi chúng em hay cùng chơi bán đồ hàng, chơi búp bê thật vui biết bao nhiêu. Tình cảm bạn bè của em và Huệ sẽ không bao giờ rạn nứt cho đến một hôm em đã đọc trộm nhật kí của bạn.
Em cứ nhớ đến lần đọc trộm nhật kí của Huệ mà em cảm thấy hổ thẹn, xấu hổ và không còn biết giấu mặt đi đâu nữa. Em vẫn nhớ như in đó chính là hồi mới vào năm học lớp 8 thôi thì em thấy Huệ có một cuốn nhật ký nhỏ nhắn và xinh xinh biết bao nhiêu. Em cũng hỏi Huệ là dùng làm gì? Huệ cũng nói với em rằng cuốn nhật kí này cũng sẽ giúp cho tớ lưu giữ những kỉ niệm đẹp, những điều không hay trong một ngày để lưu lại. Chắc chắn nó sẽ là một cuốn nhật kí tuyệt vời. Nghe thấy vậy em cũng tò mò lắm, không biết Huệ ghi gì trong đó và có ghi gì về em không? Bao nhiêu câu hỏi như cứ xoay xung quanh em mà không có câu trả lời nào thỏa đáng cả.
Em biết được rằng nhật kí là những gì riêng tư chính vì thế mà cuốn nhật ký cũng sẽ là nơi lưu trữ những bí mật của từng cá nhân. Cho dù là ai đi chăng nữa cũng không được xem. Ngay cả bạn thân cũng vậy. Có lẽ chính vì điều này mà càng khiến cho em tò mò hơn nữa. Cơ hội đã đến, em không kiềm chế được sự tò mò của bản thân mình, và em có một hành động không thể tha thứ được đó chính là trót xem trộm nhật kí của Huệ. Em nhớ chính trong buổi hôm đó vào tiết thể dục em bị đau bụng cho nên đã xin phép thầy không ra sân tập và ngồi ở trên lớp. Khi ngồi một mình trong cơn đau bụng, đau đầu vì ốm sốt em ngồi một mình ngồi trong phòng học và nằm ra ghế một chút. Đúng lúc này đây em cũng nhìn thấy cuốn nhật kí của Lan Anh đã được đặt ngay trên bàn. Em đã tự nhủ không được xem nhật kí vì đó cũng chính là những điều riêng tư của bạn Huệ. Thế như chẳng hiểu sao em lại làm hành động đáng trách như vậy.
Khi cầm cuốn nhật kí của Huệ trên tay thì em run run nhìn ra cửa sổ xem có ai không rồi mở ra. Em lật từng trang, từng trang một đọc về những ngày bạn Huệ vui, buồn, em đã biết Huệ đã có những hành động không đúng khi nói dối mẹ bạn ý. Ô! Em làm điều gì như thế này? Em cảm thấy mình cũng thật có tội với bạn và không dám đọc gì nữa. Em đã để lại cuốn nhật kí vào chỗ cũ nhưng trong lòng em thì không bao giờ có thể tha thứ cho chính mình khi đọc cuốn nhật kí này. Thực sự em cũng vô đã rất hối hận và cảm thấy tự thất vọng về bản thân mình nữa. Mỗi khi nhìn thấy Huệ em lại cứ nghĩ về những điều bạn viết trong nhật kí và chính bản thân em cũng không thể nào thoải mái được, luôn tự trách mình.
Tuy lần đọc trộm nhật kí đó của Huệ mà Huệ không biết nhưng tự chính em cũng thấy có lỗi với bạn. Và em cũng tự nhận thấy được rằng trong cuộc sống có những điều không biết thì cũng sẽ tốt hơn rất nhiều, đừng vì tò mò mà biến mình thành người tội lỗi.
Căn phòng của tôi khá bừa bộn, sách vở đồ dùng để lung tung. Để tìm một cái gì đó, có khi tôi phải mất cả tiếng đồng hồ. Tuy nhiên, vẫn có một thứ mà tôi không bao giờ để sai chỗ, nó luôn trong trí nhớ của tôi bất kể tôi có quên đi mọi thứ khác chăng nữa. Đó chính là bức ảnh tôi và Mai chụp chung năm nào.
Mai là cô bạn gái thân thiết nhất của tôi. Chúng tôi chơi với nhau từ hồi còn bé xíu nên tôi hiểu rất rõ Mai. về Mai, ai cũng phải thừa nhận bạn rất xinh và dễ mến. Mái tóc dài thướt tha và đen mượt ôm lấy khuôn mặt trái xoan, đôi lông mày thanh tú và cái miệng chúm chím đáng yêu làm sao! Thông minh, học giỏi, khéo tay khiến tôi càng hãnh diện về bạn. Và hơn cả, Mai lại sống rất tình cảm. Chúng tôi đi đâu cũng đi cùng nhau. Tôi hay sang nhà Mai chơi cũng như bạn hay đến thăm tôi. Những lần nhìn thấy bố mẹ Mai chăm lo cho bạn, tôi cảm thấy cuộc sống của Mai hạnh phúc biết nhường nào, có lẽ còn hơn tôi.
Một lần, tôi đến nhà Mai mượn sách. Mai bảo tôi cứ tìm thoải mái còn mình xuống làm bánh. Cả một tủ sách khiến tôi hoa cả mắt. Mải tìm kiếm nên tôi lỡ làm rơi một quyển sách. Tôi cúi xuống nhặt, ra là quyển: Cuộc sống hạnh phúc. Biết rõ Mai nhưng tôi không hiểu cuốn truyện nhạt nhẽo này hấp dẫn bạn ở điểm nào. Khi cất nó vào tủ tôi phát hiện ra một kẽ hở nhỏ cạnh kệ sách. “Cái gì vậy nhỉ!” Tôi tò mò nghĩ thầm và cố lôi nó ra, một quyển sổ cũ kĩ, tôi mở ra xem. Không! Đó là nhật kí của Mai! Tôi vội vàng gập lại ngay và định để vào chỗ cũ. Nhưng tôi muốn biết rõ thêm về Mai, rằng tại sao bạn lại thích đọc cuốn Cuộc sống hạnh phúc, tôi không ngăn được tay mình mở cuốn sổ, mắt mình đọc nó. Tôi đã cố gắng nhưng mắt tôi vẫn dán vào. “Trời ơi! Lẽ nào lại vậy! Lẽ nào Mai…”. Đang đọc bỗng dưng tôi nghe thấy tiếng “xoảng”, tôi quay đầu lại: Mai! Tay tôi run bắn, cuốn nhật kí rơi bộp xuống đất. Mai chạy về phía tôi, nhặt vội cuốn sổ. Tôi đứng trân trân, người bất động, không nói được lời nào. Tôi chỉ nhớ ánh mắt rưng rưng, Mai nhìn tôi, đầy tức giận, môi run rẩy: “Đi ra ngay!”
Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Mai giận dữ như vậy. Tôi chạy, chạy như điên ánh mắt ấy, tôi muốn khóc quá. Tôi rất sợ, sợ sự giận dữ Mai ném cho tôi, sợ cả chính việc mình vừa làm, về đến nhà, tôi đóng sập cửa phòng lại. Tôi thở hổn hển, chân tôi đứng không vững nữa, tôi bán thần ngồi xuống ghế như không tin chuyện vừa xảy ra. Lúc bình tĩnh lại, tôi tự trách mình tại sao lại làm như vậy. “Tại sao tôi lại không chiến thắng được tính tò mò của mình? Tại sao?…”. Tôi buồn bực quăng cả chồng sách trên bàn xuống đất. Sự xấu hổ và hối hận làm tôi day dứt, không yên.
Đêm đó, tôi cứ trằn trọc mãi – tôi ước gì chuyện đó chưa bao giờ xảy ra vì ngày mai chúng tôi lại cùng nhau đi học. Tôi suy nghĩ miên man, nhất là về chuyện gia đình Mai. Tôi nhớ lại những trang nhật kí đầy nước mắt trong cuốn sổ ấy, làm sao tôi có thể tưởng tượng rằng gia đình Mai không hề hạnh phúc, rằng suốt ngày Mai luôn phải nghe những trận cãi vã của ba mẹ. Tôi không tin vào những gì mình đã đọc. Càng nghĩ, tôi càng tưởng tượng ra tâm trạng Mai và tôi càng thương Mai hơn, chắc hẳn bạn cô đơn và buồn bã lắm, có thể Mai còn sợ hãi cho những gì sắp xảy ra nữa. Vậy mà tôi đã từng cho rằng mình hiểu rõ Mai. Tôi muốn chia sẻ cùng Mai biết bao nhiêu, muốn an ủi và làm hòa với bạn. Nhưng tôi lo rằng Mai vẫn trách móc, giận tôi. Bạn sẽ không nói với tôi một lời nào nữa, có thể lắm chứ. Giữ trong mình một bí mật quá lớn, tôi tự nghĩ hay mình nên chia sẻ cùng ai khác. Tôi có thể vơi đi phần nào và các bạn khác sẽ thông cảm với Mai. Nhưng tôi không làm được, tôi sẽ không cho phép mình xử sự vậy. Tôi đã cố tình xen vào sự đau buồn Mai hằng cất giữ, giờ lại muốn phơi bày, để lộ ra ư? Vậy tôi đâu còn là bạn của Mai nữa. Và cứ thế, hết đường này đến đường khác tôi nghĩ cho mình cách đi mà cuối cùng vẫn không sao thoát khỏi sự ăn năn. day dứt.
Sáng hôm sau, tôi đến lớp một mình, Mai vẫn giận tôi, bạn né tránh và không nói chuyện với tôi. Tôi đã rất quyết tâm đến xin lỗi Mai, nhưng rồi tôi lại sợ, sợ nhìn lại vẻ mặt tức giận của Mai tôi cũng tránh Mai luôn.
Sau hôm đó, tôi tự thuyết phục mình sẽ đến gặp Mai. Nhưng hai hôm, rồi ba hôm sau, Mai không đến lớp, Tôi rất lo lắng đang định đến nhà Mai thì tôi thấy Mai đứng trước cửa nhà:
Mai, mình sẽ đi Sài Gòn cùng mẹ. Tạm biệt Bình! Mai nói trong nước mắt.
“Trời!” – tôi thốt lên khe khẽ – “Sao lại vậy?”. Tôi đứng lặng đi nhìn Mai mà ứa nước mắt.
Ghì chặt mấy quyển sách trong tay, Mai nói trong tiếng nấc:
Bố mẹ mình li dị rồi!
Tai tôi như nghe không rõ nữa, Mai sắp đi xa ư, rời khỏi tôi mãi ư, về sau tôi có còn gặp lại Mai nữa không, tôi không muốn nghĩ tiếp. Có điều gì đó thôi thúc trong lòng tôi, tôi bật ra, không chút kìm nén.
Mai, mình xin lỗi, mình không cố tình đâu… chi vì…
Nói đến đấy, tôi thổn thức. Trong lòng tôi, sự hối hận đã vơi nhiều, chỉ còn sự xót xa và cảm giác mất mát, mất một cái gì đó thật lớn lao.
Mai nhìn tôi, ánh mắt đầy lưu luyến, bạn gật đầu, giọng xúc động:
Chúng ta vẫn là bạn – Mai nói không chút ngập ngừng.
Hai chúng tôi xích gần lại nhau hơn. Mai và tôi đã cảm thấy điều gì quý nhất ở tình bạn. Lần đầu tiên, chính Mai đã lau nước mắt trước:
Mình không buồn nữa đâu, cậu cũng đừng buồn Bình à. Mình còn biết bao nhiêu điều muốn nói với cậu cơ mà.
Đến lúc này, tôi cảm thấy như mình đã lãng phí quá nhiều thời gian. Mai đâu còn ở với tôi lâu nữa. Tôi quệt nước mắt, dắt tay Mai vào nhà.
Chúng tôi đã nói với nhau biết bao chuyện, nhưng tuyệt nhiên không ai nhắc đến chuyện buồn của Mai. Hơn ai hết, tôi hiểu rằng chính mình phải làm cho Mai tin ở những điều tốt đẹp, tin ở tương lai tươi sáng hơn. Mọi nỗi buồn với Mai sẽ qua đi theo năm tháng, tôi chỉ mong rằng tình bạn tôi dành cho Mai sẽ làm vơi đi phần nào nỗi buồn của bạn lúc này. Chợt, tôi thấy quyển truyện Cuộc sống hạnh phúc, tôi mới hỏi:
Mình hỏi một chút được không! Sao cậu có vẻ mê cuốn truyện này thế?
Nó tẻ nhạt thật đấy, đúng là quanh đi quẩn lại cũng chỉ nói về cuộc sống của một gia đình. Nhưng, Bình ạ, nó lại rất hấp dẫn mình, vì đọc nó, mình cảm giác như được sống trong một gia đình thực sự, được cảm nhận sự yêu thương, che chở của bố mẹ…
Ra là vậy, giờ tôi mới hiểu tại sao.
Đi với mình một chút – Mai nắm tay áo tôi kéo đi. Cuối cùng, chúng tôi cũng đến được khu vườn sau nhà Mai, nơi chúng tôi vẫn thường chơi đùa hồi bé. Mai đến một gốc cây to, đào lên một chiếc hộp sắt rồi nói:
Từ bé, mình đã cất giấu những kỉ niệm buồn vào đây, bây giờ mình sẽ cất quyển sổ này, cất đi những nỗi buồn, Bình ạ!
Nói xong, Mai bỏ cuốn sổ vào hộp, chôn lại dưới gốc cây.
Mình sẽ đi xa, mình sẽ sống một cuộc sống mới. Mình không muốn ai đọc lại những trang nhật kí ấy. Chúng sẽ ở lại đây, gắn với ngôi nhà này. Khi nào Bình buồn, cậu cứ đến đày. Mình tin gốc cây này sẽ giúp cậu vơi đi nỗi buồn đấy.
Tôi im lặng ngắm những tán cây, liệu cây có hiểu những điều Mai nói không? Tôi nắm tay Mai – “Chúng ta mãi là bạn, là bạn thân thiết!”, tôi nhủ thầm.
Đó là cuộc trò chuyện cuối cùng của chúng tôi. Hôm sau, Mai bay vào Sài Gòn cùng mẹ.
Câu chuyện năm nào luôn sống trong tôi, tôi vẫn mong có dịp gặp lại Mai và luôn cầu mong Mai có cuộc sống hạnh phúc.
Mỗi chúng ta không phải là những vị Thánh, cũng không phải là những vĩ nhân có thể thay đổi thế giới này mà chỉ là những con người bình thường giữa cuộc đời. Do đó, việc mắc sai lầm là không thể tránh khỏi. Có những sai lầm sẽ giúp chúng ta ngày càng trưởng thành hơn trong cuộc sống. Tôi nhớ có một lần, tôi đã mắc một lỗi lầm đó là đã xem trộm nhật ký của một người bạn...
Lan và tôi là hai bạn học ngồi cùng bàn. Nhà chúng tôi lại gần nhau, vì vậy hai đứa thân với nhau từ khi còn bé. Tình bạn ấy cứ ngày một lớn lên theo tháng năm của cuộc đời.
Hôm ấy, cũng giống như bao hôm khác, tôi và Lan lại tung tăng bước đi trên con đường làng quen thuộc để đến trường. Tôi còn nhớ, tiết thứ hai, lớp chúng tôi học thể dục nhưng do tôi bị đau bụng nên tôi đã nhờ Lan xin cho tôi vắng mặt. Ngồi trên lớp, chỉ có một mình, tôi bỗng thấy rất chán nản...
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy những chú chim tung cánh bay trên bầu trời xanh và cao. Tôi lại nhìn xung quanh lớp. Rồi đột nhiên, tôi thấy trong ngăn bàn Lan có một quyển sổ màu xanh. Vốn là một người hay tò mò, tôi đã không ngần ngại lấy quyển sổ ấy ra. Quyển sổ rất đẹp, bìa có vẽ hình ảnh bầu trời và một cô gái. “Trước gì có món đồ gì đẹp, Lan đều kể cho mình nghe, mà sao quyển sổ này mình lại không thấy Lan kể gì nhỉ?”- Tôi chợt nghĩ thầm.
Thế rồi, tôi mở ngay quyển sổ ấy ra xem. Phía đầu mỗi trang sách đều có ghi ngày tháng. Tôi vội lướt nhanh xem bên trong bạn ấy viết gì. Trong quyển sổ ấy, Lan ghi rất cẩn thận, có vài trang bạn ấy còn vẽ hình minh họa nữa. Nào là Lan viết có lần vô ý làm rơi cái bình hoa của mẹ, bị mẹ mắng. Tôi lật trang kế tiếp, Lan ghi có lần bị điểm kém... Rồi có lần được mẹ thưởng...
Tôi đang say sưa đọc những trang viết của Lan thì đột nhiên tiếng trống vang lên báo hiệu một tiết học đã kết thúc. Những giờ thể dục, chúng tôi luôn được nghỉ sớm hơn vài phút. Khi tiếng trống vang lên, Lan đã đứng ở cửa sổ lớp tự lúc nào...Tôi vội bỏ luôn quyển sổ vào trong ngăn bàn...Nhưng...
Nhìn thấy dáng vẻ luống cuống của tôi, Lan liền hiểu ra ngay câu chuyện.
- Tớ...tớ...
Lan chỉ nhìn tôi mà không nói gì cả. Cậu ấy chỉ lấy quyển sổ nhật kí bỏ vội vào trong cặp. Tôi biết rằng những khi Lan không nói gì là khi ấy bạn đang rất giận. Những tiết học sau đó trôi qua rất nặng nề. Tôi cảm tưởng như rằng mỗi phút trôi qua như thời gian của cả một giờ. Tôi chỉ mong nhanh chóng kết thúc giờ học để giải thích với người bạn của tôi...
Nhưng khi buổi học vừa kết thúc, Lan đã chạy về trước tôi. Cả tối hôm ấy, tôi đã thao thức suy nghĩ rất nhiều về việc làm của bản thân mình. Tôi biết rằng mỗi người đều có những ranh giới bất khả xâm phạm vậy mà tôi đã vượt qua rah giới đó...
Sáng hôm sau, tôi dậy thật sớm để đứng đợi Lan. Nhìn thấy tôi, Lan vội bước đi thật nhanh nhưng tôi đã gọi lại:
Lan ơi! Nghe tớ nói đã.
Thế rồi, tôi bèn kể lại câu chuyện cho Lan nghe. Nghe xong, Lan bèn nói với tôi rằng:
Không sao đâu! Ai cũng có những sai lầm cả mà. Sau những lần như này, chúng mình lại hiểu nhau hơn mà đúng không?
Tôi và Lan lại cùng nhau bước đi trên con đường làng quen thuộc. Bầu trời trong xanh, cao vời vợi, lại hồn nhiên như tuổi của chúng tôi. Chiếc áo trắng như mang theo cả những ngây thơ, non dại của tuổi học trò...
Làm TLV nha...
Mong mn giúp đỡ..xin cảm ơn 🥰
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
252323 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
79887 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
63956 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
63138 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
53942 -
47899
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
44668 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
42638 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
42320
