Khi nghiên cứu về tính kháng DDT của một quần thể ruồi, người ta thấy : Trong môi trường không có DDT thì các thể đột biến kháng DDT sinh trưởng chậm hơn dạng bình thường. Trong môi trường có DDT thì các thể đột biến này lại sinh trưởng nhanh hơn dạng bình thường. Điều này chứng tỏ :
A. Tính kháng DDT của ruồi là do gen đột biến trội nằm trên NST thường quy định
B. Tính kháng DDT của ruồi là do gen đột biến lặn nằm trên NST giới tính X quy định
C. Giá trị thích nghi của thể đột biến có thể thay đổi tùy thuộc vào điều kiện môi trường
D. Giá trị thích nghi của thể đột biến không phụ thuộc vào tổ hợp gen
Quảng cáo
1 câu trả lời 2646
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
48662 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
42785 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
35107 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
29964 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
27942 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
25996
Gửi báo cáo thành công!
