Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích nội dung chủ đề, những nét đặc sắc về hình thức nghệ thuật của đoạn trích sau:
Những ngày mới
(Trích) – Thạch Lam
Những bông lúa vàng mới cắt xong đều xếp rải rác từng hàng trên bờ ruộng, trong đám cỏ xanh mà dày. Mỗi khi gặt được vài lượm lúa, người thợ hái1 ôm sát bó lúa thơm vào người đem ra xếp vào chỗ lúa trước. Rồi họ lại trở vào ruộng đứng theo hàng với những người bạn gặt. Tiếng hái2 đưa vào gốc lúa soàn soạt như tiếng trâu bò ăn cỏ.
Chăm chú vào công việc làm, Tân không để ý gì đến cảnh vật chung quanh. Chàng cũng không thấy mệt nữa, tuy ánh nắng chiều trên lưng nóng rát, và mồ hôi từng giọt rỏ trên trán xuống. Tân chú ý đưa cái hái cho nhanh nhẹn; mỗi lần bông lúa rung động chạm vào mặt, vào người, mùi lúa chín thơm lại phảng phất lẫn với mùi rạ ướt mới cắt. Mùi thơm đó làm chàng say sưa như men rượu. Tân lại cố hết sức gặt, chỉ lo không theo kịp hàng những người thợ khác.
Buổi sáng, khi Tân ngỏ ý muốn cầm hái xuống gặt, bọn thợ hái chàng mượn đã mấy hôm nay đều trông chàng mà cười. Một cô gái trong bọn, cặp mắt đen nhí nhảnh dưới vành khăn vuông che kín đầu, nói đùa:
– Ông để mặc chúng tôi, bộ ông thế kia thì gặt được độ ba nẹn3 lúa.
Mọi người vui vẻ cười làm Tân cũng cười theo.
Người già nhất trong bọn, một cụ râu tóc đã bạc, nhưng da sém đen và khỏe mạnh lẳng lặng đem một cây hái ra mài trên bờ ruộng. Khi mọi người sửa soạn xong, ông cụ đưa cho Tân cây hái, lưỡi sáng loáng, nói:
– Lưỡi sắc thế này thì cắt cứ ngọt như cắt cỏ.
Cắt được mấy lượm lúa, Tân thấy cánh tay mỏi rã rời. Chàng tưởng không thể nào gặt được nữa. Tuy vậy, cố hết sức, chàng cũng theo kịp bọn thợ gặt. Nhưng được vài bước, Tân lại phải dừng lại để thở. Chàng nhận thấy cô gái ban nãy, tuy tay đưa hái thoăn thoắt nhưng vẫn để ý nhìn chàng. Còn ông cụ già cứ điềm đạm gặt; bên cạnh ông ta những bông lúa đã xếp thành đống.
Tân lại cúi xuống làm việc. Dần dần, cánh tay mềm dẻo, Tân đã thấy dễ chịu. Chàng luôn đưa lưỡi hái, vui vẻ mỗi khi thấy những bông lúa chắc, vàng ngã vào sát người. Tân thấy tâm hồn khoan khoái như không bận một ý nghĩ gì.
[…] Trích lược: Tân trò chuyện thân mật với những người thợ hái trong giờ nghỉ.
Tân nằm trên thảm cỏ, nhìn lên. Qua khe lá lung lay, chàng thấy trời xanh trong và mát. Mùi cỏ và mùi lúa thơm bốc lên xung quanh. Tân cảm thấy cái sung sướng của một người làm xong công việc. Chàng thấy vui vẻ: một mối cảm tình nảy nở giữa tâm hồn Tân với những người thợ gặt giản dị và mộc mạc chung quanh chàng.
Họ làm việc xong cũng vui vẻ, sung sướng, tuy những lúa gặt không phải của họ. Tân cũng vậy: Chàng biết rằng những bó lúa kia đem bán đi thì có lẽ không đủ tiền trả công người làm. Song những bông lúa ấy đối với Tân quý lắm và như có một ý nghĩa thiêng liêng; đấy là kết quả của cả một năm làm lụng khó nhọc và vất vả. […]
(Truyện ngắn Thạch Lam, tác phẩm và lời bình, NXB Văn học, 2007, tr.132,133,134)
Chú thích:
1 Thợ hái: người gặt lúa thuê.
2 Hái: đồ dùng có lưỡi cong để gặt lúa, cắt cỏ.
3 Nẹn: bó nhỏ.
Quảng cáo
3 câu trả lời 65
Thạch Lam, một cây bút xuất sắc của văn học hiện đại Việt Nam, không chỉ nổi bật với các tác phẩm viết về tình yêu, tuổi trẻ mà còn đặc biệt nhạy cảm trong việc thể hiện cuộc sống bình dị của con người. Đoạn trích "Những ngày mới" là một minh chứng điển hình, phản ánh cái nhìn tinh tế và sâu sắc của tác giả về lao động và tâm hồn người nông dân.
Chủ đề chính của đoạn trích là sự gắn kết giữa con người với lao động và thiên nhiên. Thông qua nhân vật Tân, Thạch Lam đã khắc họa một bức tranh sinh động của cảnh gặt lúa ở làng quê Việt Nam. Mở đầu đoạn trích, hình ảnh những bông lúa vàng được xếp rải rác trên bờ ruộng cùng với sự chăm chỉ của những người thợ hái đã tạo nên không khí vui tươi, rộn rã. Chính những công việc giản dị, bình thường này không chỉ thể hiện tính khổ cực mà còn là niềm tự hào của người nông dân khi họ gặt hái thành quả sau một năm vất vả.
Nhân vật Tân, một người mới xuống ruộng làm việc, ban đầu có phần lo lắng và vụng về, bị đùa cợt bởi những thợ gặt khác. Nhưng qua quá trình làm việc, Tân dần cảm nhận được niềm vui và hạnh phúc từ chính mồ hôi công sức của mình. Sự chuyển biến tâm lý của Tân cho thấy, lao động không chỉ đơn thuần là một nghĩa vụ mà còn là một phương tiện kết nối con người với thiên nhiên, giữa người với người. Mùi thơm của lúa chín, cỏ xanh, và không khí trong lành đã trở thành chất xúc tác giúp Tân nhận ra niềm vui và sự mãn nguyện trong cuộc sống giản dị.
Thạch Lam đã vận dụng thành công nhiều biện pháp nghệ thuật để diễn tả nội dung sâu sắc này. Trước hết, tác giả sử dụng miêu tả tâm lý nhân vật một cách tinh tế. Những suy nghĩ, cảm xúc của Tân được thể hiện sinh động qua từng chi tiết nhỏ. Cảm giác say mê của Tân khi ngửi thấy mùi lúa và rạ ướt, cảm giác khoan khoái sau khi làm việc đã làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn của chàng trai trẻ. Đặc biệt, việc sử dụng phép so sánh giữa tiếng hái lúa với "tiếng trâu bò ăn cỏ" không chỉ tạo ra âm điệu cho cảnh vật mà còn thể hiện sự gắn bó giữa con người với cuộc sống lao động hàng ngày.
Ngoài ra, lối viết giản dị, gần gũi cũng là một điểm nhấn trong đoạn trích này. Ngôn từ trong sáng, tự nhiên khiến người đọc dễ dàng hình dung và cảm nhận được không khí lao động trong làng quê Việt Nam. Những câu văn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng nhiều ý nghĩa sâu xa, như khi Tân nhận thấy "cái sung sướng của một người làm xong công việc", tạo nên sự đồng cảm mạnh mẽ với nhân vật.
Bên cạnh đó, nhịp điệu của đoạn trích cũng được Thạch Lam tinh tế xây dựng. Nhịp điệu chậm rãi, êm đềm khi diễn tả cảnh làm việc và không khí nghỉ ngơi đã tạo ra sự hài hòa giữa lao động và thư giãn, thể hiện cái đẹp trong cuộc sống giản dị.
Đoạn trích "Những ngày mới" không chỉ dừng lại ở việc miêu tả lao động mà còn mở ra một không gian tinh thần giàu chất thơ, nơi con người và thiên nhiên hòa quyện. Thạch Lam, qua tác phẩm này, đã thành công trong việc ghi lại vẻ đẹp của tâm hồn người nông dân Việt Nam: cần cù, giản dị nhưng đầy sâu sắc. Qua đó, chúng ta cũng nhận ra rằng, hạnh phúc đôi khi chỉ là những điều nhỏ bé từ cuộc sống thường nhật, như những bó lúa chín vàng.
Đoạn trích trong "Những ngày mới" của Thạch Lam ca ngợi vẻ đẹp, niềm vui của lao động chân tay và sự thức tỉnh trong tâm hồn người trí thức trẻ. Qua lăng kính tinh tế, nhà văn khẳng định giá trị thiêng liêng của thành quả lao động và tình cảm gắn bó, mộc mạc giữa con người với con người.
Thạch Lam nổi tiếng là bậc thầy của truyện ngắn với phong cách “tuyển chọn những chi tiết đậm đà”. Trong đoạn trích này, nghệ thuật miêu tả tâm lý và cảm giác vô cùng đặc sắc. Tác giả không đi sâu vào cốt truyện mà tập trung bắt trọn những rung động tinh vi của nhân vật Tân khi hòa mình vào cuộc sống lao động. Các biện pháp tu từ so sánh (“tiếng hái đưa soàn soạt như tiếng trâu bò ăn cỏ”, mùi thơm “say sưa như men rượu”) đã cụ thể hóa những âm thanh và hương vị quen thuộc nơi đồng quê. Nhờ đó, công việc gặt hái vốn nhọc nhằn trở nên đầy chất thơ.
Bên cạnh đó, nghệ thuật trần thuật chậm rãi, đậm chất hội họa giúp khắc họa nhân vật sống động. Ngoại hình và hành động của cô gái “mắt đen nhí nhảnh” hay ông cụ già điềm đạm được phác họa bằng vài nét bút chấm phá nhưng rất có hồn. Thế giới nội tâm của Tân cũng chuyển biến tự nhiên từ e dè, mỏi mệt đến khoan khoái, hòa đồng. Người trí thức ấy tìm thấy niềm vui, sự gắn kết bình dị và thức tỉnh lòng trân trọng thành quả lao động mồ hôi nước mắt.
Đoạn văn kết hợp giữa yếu tố tự sự và trữ tình, ngôn ngữ trong trẻo, giàu hình ảnh đã truyền tải thông điệp nhân văn sâu sắc. Tác phẩm không chỉ vẽ nên bức tranh tươi sáng về làng quê mà còn thể hiện cái nhìn bao dung, trân trọng đối với những con người lao động nghèo khổ của Thạch Lam.
Bạn có muốn cùng phân tích thêm về sự chuyển biến trong nhận thức của nhân vật Tân hoặc so sánh phong cách nghệ thuật của Thạch Lam với các nhà văn cùng thời không? Hãy cho tôi biết nhé.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
26717
-
14477
-
10897
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
8001 -
7894
-
6202
