bố mẹ lo sợ bị bạn xấu rủ rê nên đã kiểm soát tùng rất chặt chẽ hằng ngày bố mẹ luôn đư dond tùng đi học dù nhà gần trường bố mẹ còn ko cho tùng tham gia các hoạt động ngoại khóa nào do lớp hoặc nhà trường tổ chức thậm chí có lần tùng con bắt gặp mẹ đọc nhật kí của mình tùng rất buồn nhưng ko dám nói j
a em có nhận xét j về suy nghĩ và hành động của tùng trong trường hợp trên?
b nếu em là tùng em sẽ làm j để bảo vệ các quyền cơ bản của mình
Quảng cáo
7 câu trả lời 197
Trả lời
a) Nhận xét về suy nghĩ và hành động của Tùng
Tùng cảm thấy buồn, khó chịu là hoàn toàn hợp lí, vì quyền riêng tư và quyền tự do của em đang bị hạn chế.
Tuy nhiên, việc im lặng, không dám nói là chưa phù hợp. Điều này khiến bố mẹ không hiểu được suy nghĩ của Tùng, dẫn đến mâu thuẫn kéo dài.
→ Tùng cần mạnh dạn trao đổi để bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình.
b) Nếu em là Tùng, em sẽ làm gì
Bình tĩnh trao đổi với bố mẹ, nói rõ cảm xúc của mình khi bị kiểm soát quá mức.
Giải thích rằng mình có thể tự bảo vệ bản thân và chọn bạn tốt.
Đề nghị bố mẹ tôn trọng quyền riêng tư (không đọc nhật kí, cho tham gia hoạt động ngoại khóa).
Chứng minh sự tin tưởng bằng cách học tập tốt, cư xử đúng mực.
Nếu cần, có thể nhờ thầy cô hoặc người thân giúp trao đổi với bố mẹ.
Tùng cần biết bảo vệ quyền của mình nhưng cũng phải tôn trọng và thấu hiểu sự lo lắng của bố mẹ, từ đó tìm cách giải quyết hợp lí.
Về suy nghĩ: Tùng là một người con ngoan, biết lắng nghe nhưng đang chịu áp lực tâm lý lớn. Việc Tùng cảm thấy buồn khi bị xâm phạm quyền riêng tư (đọc nhật ký) là phản ứng tâm lý hoàn toàn tự nhiên và đúng đắn.
Về hành động: Hành động "không dám nói gì" của Tùng cho thấy sự cam chịu và thiếu kỹ năng giao tiếp, thương lượng với cha mẹ. Việc im lặng kéo dài có thể khiến mối quan hệ gia đình trở nên căng thẳng hơn và Tùng sẽ tiếp tục bị mất đi các quyền tự do chính đáng của mình.
b. Nếu là Tùng, em sẽ làm gì để bảo vệ các quyền cơ bản của mình?
Nếu ở trong hoàn cảnh của Tùng, em sẽ thực hiện các bước sau:
Giữ bình tĩnh và chọn thời điểm thích hợp: Tìm một lúc bố mẹ vui vẻ, thoải mái để ngồi lại nói chuyện nghiêm túc.
Chia sẻ thẳng thắn cảm xúc: Bày tỏ cho bố mẹ biết mình cảm thấy buồn và bị tổn thương như thế nào khi bố mẹ đọc nhật ký hoặc kiểm soát quá mức (vi phạm quyền riêng tư và quyền được vui chơi, tham gia hoạt động xã hội).
Chứng minh sự trưởng thành: Hứa và thực hiện việc chọn bạn mà chơi, tập trung học tập để bố mẹ yên tâm và tin tưởng hơn.
Đề xuất "thỏa thuận": Mong muốn bố mẹ cho phép tham gia các hoạt động ngoại khóa để phát triển kỹ năng, đổi lại em sẽ báo cáo lịch trình cụ thể hoặc giữ liên lạc thường xuyên.
Nhờ sự trợ giúp (nếu cần): Nếu tự mình nói chuyện không hiệu quả, em có thể nhờ người thân (ông bà, anh chị) hoặc thầy cô giáo can thiệp, giải thích giúp bố mẹ hiểu về quyền trẻ em và nhu cầu phát triển tâm lý của lứa tuổi học sinh.
a) Nhận xét về suy nghĩ và hành động của Tùng
-Trong tình huống trên, Tùng là một bạn học sinh bị bố mẹ kiểm soát quá mức: bị đưa đón dù nhà gần trường, không được tham gia hoạt động ngoại khóa, thậm chí bị đọc trộm nhật kí. Trước những điều đó, Tùng cảm thấy buồn nhưng lại không dám nói ra.
-Suy nghĩ và cảm xúc của Tùng là hoàn toàn hợp lý và dễ hiểu, vì em đang bị xâm phạm quyền riêng tư và quyền tự do tham gia hoạt động phù hợp với lứa tuổi. Tuy nhiên, việc Tùng im lặng, không chia sẻ với bố mẹ hay người khác cũng là một hạn chế, vì điều này khiến mâu thuẫn không được giải quyết và bản thân Tùng càng chịu nhiều áp lực tâm lý hơn.
b) Nếu em là Tùng, em sẽ làm gì để bảo vệ quyền cơ bản của mình?
-Nếu là Tùng, em sẽ lựa chọn cách giải quyết bình tĩnh và tôn trọng:
+Trước hết, em sẽ trò chuyện thẳng thắn với bố mẹ, chia sẻ cảm xúc buồn và khó chịu của mình, đồng thời giải thích rằng em cần được tin tưởng và có không gian riêng.
+Em sẽ giải thích về lợi ích của việc tham gia hoạt động ngoại khóa, như giúp rèn kỹ năng, giao tiếp và phát triển bản thân.
+Nếu bố mẹ vẫn chưa thay đổi, em có thể nhờ sự hỗ trợ của giáo viên chủ nhiệm hoặc người thân đáng tin cậy để giúp bố mẹ hiểu rõ hơn về tâm lý và quyền của học sinh.
+Đồng thời, em cũng sẽ cố gắng sống có trách nhiệm, chứng minh mình biết tự bảo vệ bản thân, để bố mẹ yên tâm hơn.
Tóm lại, cách tốt nhất để bảo vệ quyền của mình không phải là phản ứng tiêu cực, mà là giao tiếp đúng cách, kiên nhẫn và tìm sự hỗ trợ phù hợp.
Tình huống của Tùng phản ánh mâu thuẫn phổ biến giữa sự bảo bọc của phụ huynh và nhu cầu được tự lập, tôn trọng quyền riêng tư của con cái. Dưới đây là nhận xét và hướng giải quyết cho trường hợp này:
a. Nhận xét về suy nghĩ và hành động của Tùng:
Về suy nghĩ: Tùng nhận thức được sự thái quá trong cách giáo dục của bố mẹ, cảm thấy ngột ngạt và buồn tủi. Đây là tâm lý hoàn toàn bình thường khi các quyền cơ bản (quyền được tham gia, quyền được tôn trọng bí mật đời tư) bị xâm phạm.
Về hành động: Việc Tùng chọn cách im lặng, cam chịu và không dám nói lên suy nghĩ của mình là một hành động chưa đúng đắn. Sự im lặng không giúp giải quyết vấn đề mà chỉ khiến Tùng tiếp tục chịu đựng áp lực, đồng thời khiến bố mẹ không hiểu được nguyện vọng của con.
b. Nếu là Tùng, để bảo vệ quyền cơ bản của mình, em sẽ:
Bảo vệ quyền bí mật đời tư: Chọn một không gian riêng tư và thời điểm thích hợp để nói chuyện thẳng thắn với bố mẹ. Em sẽ giải thích rằng nhật kí là không gian riêng giúp em cân bằng cảm xúc, và việc bố mẹ đọc lén làm mất đi sự tin tưởng trong gia đình.
Bảo vệ quyền được tham gia: Nhẹ nhàng thuyết phục bố mẹ về lợi ích của các hoạt động ngoại khóa (giúp phát triển kỹ năng mềm, giao tiếp, giải tỏa căng thẳng). Em có thể cam kết với bố mẹ về việc đảm bảo thời gian học tập và giữ thành tích tốt để bố mẹ yên tâm.
Tìm kiếm sự giúp đỡ: Nếu việc nói chuyện trực tiếp với bố mẹ quá khó khăn, em sẽ nhờ người lớn trong nhà (anh chị, ông bà) hoặc thầy cô giáo chủ nhiệm làm cầu nối tâm sự, giúp bố mẹ hiểu và thay đổi phương pháp giáo dục phù hợp hơn
tui cungxxxxc thế =l
a) Nhận xét về suy nghĩ và hành động của Tùng:
Tùng có tâm trạng buồn, khó chịu là hoàn toàn dễ hiểu, vì em bị bố mẹ kiểm soát quá mức, chưa được tôn trọng quyền riêng tư và quyền tham gia hoạt động.
Tuy nhiên, Tùng không dám nói ra suy nghĩ của mình nên chưa biết cách bảo vệ quyền của bản thân một cách phù hợp.
Việc im lặng quá lâu có thể khiến tâm lý bị ức chế, ảnh hưởng đến sự phát triển bình thường của Tùng.
b) Nếu là Tùng, em sẽ làm gì để bảo vệ quyền cơ bản của mình?
Bình tĩnh nói chuyện với bố mẹ, giải thích cảm xúc và mong muốn của mình.
Giải thích rằng mình cần quyền được tôn trọng, quyền riêng tư và quyền tham gia hoạt động học tập – vui chơi.
Nhờ thầy cô giáo hoặc người thân uy tín hỗ trợ trao đổi với bố mẹ nếu cần.
Chứng minh cho bố mẹ thấy mình có thể tự ý thức tốt, không bị bạn xấu rủ rê.
Tham gia hoạt động đúng quy định, không làm bố mẹ lo lắng.
👉 Tóm lại: cần trao đổi thẳng thắn, tôn trọng lẫn nhau và tìm sự đồng thuận với bố mẹ thay vì im lặng chịu đựng.
Trả lời
a) Nhận xét về suy nghĩ và hành động của Tùng
Tùng cảm thấy buồn, khó chịu là hoàn toàn hợp lí, vì quyền riêng tư và quyền tự do của em đang bị hạn chế.
Tuy nhiên, việc im lặng, không dám nói là chưa phù hợp. Điều này khiến bố mẹ không hiểu được suy nghĩ của Tùng, dẫn đến mâu thuẫn kéo dài.
→ Tùng cần mạnh dạn trao đổi để bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình.
b) Nếu em là Tùng, em sẽ làm gì
Bình tĩnh trao đổi với bố mẹ, nói rõ cảm xúc của mình khi bị kiểm soát quá mức.
Giải thích rằng mình có thể tự bảo vệ bản thân và chọn bạn tốt.
Đề nghị bố mẹ tôn trọng quyền riêng tư (không đọc nhật kí, cho tham gia hoạt động ngoại khóa).
Chứng minh sự tin tưởng bằng cách học tập tốt, cư xử đúng mực.
Nếu cần, có thể nhờ thầy cô hoặc người thân giúp trao đổi với bố mẹ.
Tùng cần biết bảo vệ quyền của mình nhưng cũng phải tôn trọng và thấu hiểu sự lo lắng của bố mẹ, từ đó tìm cách giải quyết hợp lí.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
5640 -
5576
-
1786
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
1591 -
1564
