Kể về một trải nghiệm đáng nhớ của em
Quảng cáo
3 câu trả lời 62
Kể về một trải nghiệm đáng nhớ của em
Trong cuộc sống, ai cũng có những trải nghiệm khó quên, và với em, lần đầu tiên tự đi xe đạp đến trường là một kỉ niệm đáng nhớ.
Hôm đó là một buổi sáng đầu tuần, em quyết định không nhờ ba mẹ chở mà tự đạp xe đi học. Lúc đầu, em rất lo lắng vì đường khá đông xe. Tay em run run, tim đập nhanh mỗi khi có xe máy chạy ngang qua. Có lúc em suýt va vào lề đường, may mà kịp giữ thăng bằng.
Nhưng càng đi, em càng tự tin hơn. Em bắt đầu quen với việc quan sát hai bên, biết nhường đường và giữ khoảng cách an toàn. Khi đến được cổng trường, em cảm thấy vô cùng vui sướng và tự hào vì đã tự mình làm được một việc mà trước đây em nghĩ là rất khó.
Trải nghiệm ấy không chỉ giúp em học được cách đi xe an toàn mà còn dạy em bài học về sự tự lập và dũng cảm. Từ đó, em hiểu rằng chỉ cần cố gắng và tin vào bản thân, em có thể vượt qua những nỗi sợ và trưởng thành hơn mỗi ngày.
Cuối tuần vừa rồi, cả gia đình em đã cùng nhau về quê thăm ông bà ngoại. Đây là chuyến đi vô cùng vui vẻ và ý nghĩa đối với em.
Quê ngoại em là một ngôi làng nhỏ ở miền núi thuộc tỉnh Lạng Sơn. Sau gần bốn tiếng ngồi xe xóc nảy, cả gia đình em cũng về đến cổng làng. Từ xa, em đã nhìn thấy bác cả đứng chờ ở đầu làng. Thấy bố mẹ và em xuống xe, bác vui mừng bắt tay từng người một. Trên đường về nhà bà, ai đi qua cũng dừng lại hỏi thăm và gửi đến gia đình em những nụ cười thật hiền lành. Điều đó giúp em cảm nhận được sự ấm áp của tình làng nghĩa xóm chốn thôn quê. Về đến nhà bà, em nhận ra ngay hình dáng quen thuộc đang đứng chờ ở trước sân. Thế là, em liền chạy lại, ôm chầm lấy bà ngoại. Khi mọi người đều đã tề tựu đông đủ thì kéo nhau vào nhà để tiện hàn huyên tâm sự. Ông bà hỏi thăm về đủ thứ chuyện, nào là mọi người có khỏe không, chuyện học tập như thế nào, công việc ra sao… Tất cả thể hiện sự quan tâm, lo lắng của ông bà dành cho con cháu. Tình cảm ấy thật đáng quý biết bao.
Chiều hôm ấy, trong khi bà và mẹ đang chuẩn bị bữa tối, thì ông dẫn em đi dạo vòng quanh xóm. Ông dẫn em ra hồ sen ở sau làng, có gió mát lồng lộng và những bông sen nở rộ. Ông dẫn em đến ngắm ruộng lúa xanh tốt, cạnh đó còn có cả bãi mía nữa. Ông thoăn thoắt chặt vài cây mía rồi cùng em kéo về để tráng miệng sau bữa tối. Trên đường về, trời đã dần tối. Nhìn ngắm những dãy núi xa xa lẫn sau màn mây khói tía; nhìn từng đàn chim đang vội bay về tổ, em thấy lòng mình bình yên lạ kì. Lúc ấy, em mới thấu hiểu thật sự ý nghĩa của quê hương. Đó là nơi để con người ta được trở về, được nghỉ ngơi, được là chính mình.
Tối hôm đó, em được ngủ cùng với bà ngoại. Bà kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích từ ngày xửa ngày xưa. Những câu chuyện đó em đều đã nghe hết rồi. Thế nhưng có lẽ chính ánh trăng thanh, làn gió mát rượi, tiếng ve kêu, tiếng lá xào xạc, cùng giọng kể hiền từ của bà đã khiến câu chuyện trở nên hấp dẫn hơn, và làm em dễ chìm vào giấc ngủ hơn.
Ngày hôm sau, sau khi ăn cơm trưa thì cả nhà em vội lên xe để trở về Hà Nội. Trên xe mang theo những món quà như trứng gà, rau xanh, ổi, mít… Tất cả là do ông bà ngoại, cùng bà con láng giềng đem sang cho. Tuy không quá đắt đỏ hay quý hiếm, nhưng chúng vẫn có giá trị vô cùng to lớn, bởi được mạ lên lớp vàng của tình người.
Trên đường rời xa quê ngoại, lòng em cảm thấy tiếc nuối vô cùng. Em mong sao thời gian trôi nhanh, để lại lần nữa được về quê thăm ông bà. Và những chuyến về quê ấy đã nuôi dưỡng, vun đắp cho tâm hồn em phong phú hơn.
Tết Nguyên Đán là một dịp lễ quan trọng của dân tộc Việt Nam. Vào mỗi dịp Tết, tôi đã có nhiều trải nghiệm thú vị. Trong đó, tôi nhớ nhất là trải nghiệm về lần đầu tiên được gói bánh chưng.
Bánh chưng là một món ăn truyền thống không thể thiếu trong dịp Tết cổ truyền của người dân Việt Nam. Bởi vậy, trước Tết, mỗi gia đình đều thường tự gói hoặc mua bánh chưng về để lên bàn thờ hay bày trong mâm cơm ngày Tết. Hai mươi bảy Tết, mẹ đã đi chợ để mua các nguyên liệu gói bánh chưng. Tôi cũng xin được đi cùng mẹ. Những nguyên liệu gồm có lá dong, gạo nếp, đỗ xanh và thịt mỡ. Sau khi mua về, tôi đã giúp mẹ chuẩn bị các nguyên liệu. Lá dong, gạo nếp, đỗ xanh được rửa sạch sẽ, để vào rổ cho ráo nước. Còn thịt mỡ cũng được đem đi rửa sạch, thái thành miếng nhỏ, rồi mẹ còn cho thêm một ít muối và hạt tiêu. Chiều hôm đó, mọi người trong gia đình cùng quây quần ngoài sân để gói bánh chưng.
Các nguyên liệu được sắp xếp gọn gàng trên chiếu. Ông nội, bố và mẹ đều đang gói bánh. Tôi chạy lại chỗ ông nội để nhờ ông dạy gói. Ông làm từng bước rất chậm để tôi quan sát và làm theo. Những chiếc lá dong đã được ông cắt gọn gàng. Tôi lấy hai chiếc lá xếp vào khuôn theo sự hướng dẫn của ông. Sau đó, lần lượt cho các nguyên liệu là một lớp gạo nếp, đỗ và vài miếng thịt rồi lại tiếp tục phủ một lớp đỗ, gạo nếp lên. Khó nhất vẫn là công đoạn gói bánh, phải gói sao cho chiếc bánh vuông vức mới đạt yêu cầu. Bước cuối cùng là lấy lạt tre buộc lại những cần cẩn thận tránh làm rách lớp lá bên ngoài.
Sau một khoảng thời gian khá lâu, tôi mới gói xong chiếc bánh của mình. Sản phẩm tuy không được đẹp như những chiếc bánh của ông và bố mẹ, nhưng tôi cảm thấy rất hài lòng. Ông nội còn khen ngợi khiến tôi sung sướng lắm. Điều đó khiến em vô cùng hạnh phúc.
Nhờ có trải nghiệm này, tôi còn có khoảng thời gian ý nghĩa bên người thân. Tôi cảm thấy thật sung sướng và hạnh phúc biết bao nhiêu!
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
12518
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
10804
