Quảng cáo
4 câu trả lời 101
Những dòng thơ đã khắc họa một hình ảnh người mẹ vô cùng giản dị mà cao đẹp. Đôi bàn tay mẹ hiện lên với “ngón trỏ bám phèn”, “ngón giữa lấm lem”, “ngón út dính đầy mủ chuối” – đó là dấu vết của những tháng ngày lao động vất vả, lam lũ. Mẹ làm việc quần quật, tiếp xúc với bùn đất, phèn chua, nhựa cây… nên bàn tay không còn sạch sẽ, mềm mại. Qua những chi tiết cụ thể ấy, ta cảm nhận rõ sự hi sinh thầm lặng và nỗi nhọc nhằn mà mẹ phải gánh chịu để nuôi con khôn lớn.
Thế nhưng, điều khiến em xúc động hơn cả là dù bản thân lam lũ như vậy, mẹ vẫn luôn dạy các con “giữ mình sạch trong”. “Sạch” ở đây không chỉ là sạch sẽ bên ngoài mà còn là sự trong sáng về tâm hồn, lối sống. Mẹ muốn con mình trở thành những người tử tế, sống ngay thẳng, không bị vấy bẩn bởi những điều xấu xa trong cuộc đời. Hình ảnh ấy cho thấy vẻ đẹp cao quý của người mẹ: hi sinh cho con nhưng luôn hướng con đến những giá trị tốt đẹp.
Qua đoạn thơ, em càng thêm yêu thương và trân trọng mẹ – người luôn âm thầm vất vả vì con nhưng lại mong con được sống một cuộc đời trong sạch, ý nghĩa.
Bài văn cảm nhận về hình ảnh người mẹ qua đôi bàn tay và lời dạy con
Trong kho tàng thi ca Việt Nam, hình ảnh người mẹ thường hiện lên với đôi bàn tay gầy guộc, tần tảo. Thế nhưng, có những dòng thơ dù không mỹ lệ, cầu kỳ vẫn khiến trái tim ta thắt lại vì sự chân thực đến xót xa:
"Dẫu ngón trỏ bám phèn
ngón giữa lấm lem
ngón út dính đầy mủ chuối
mẹ vẫn luôn dạy các con giữ mình sạch trong"
Chỉ với vài dòng ngắn ngủi, tác giả đã tạc vào lòng độc giả một bức chân dung người mẹ vừa lam lũ, nhọc nhằn, vừa mang vẻ đẹp tâm hồn cao khiết, trở thành ngọn hải đăng định hướng cho nhân cách của các con.
Trước hết, đôi bàn tay mẹ hiện lên như một chứng tích của cuộc đời đầy bão giông và gian khó. Tác giả không dùng những tính từ chung chung mà đi sâu vào chi tiết hóa từng ngón tay để đặc tả công việc của mẹ. "Ngón trỏ bám phèn" – đó là dấu ấn của những ngày dài bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, lội dưới bùn sâu để cấy hái. "Ngón giữa lấm lem" gợi lên sự vất vả của mọi công việc không tên trong gia đình. Và đặc biệt, hình ảnh "ngón út dính đầy mủ chuối" vô cùng ám ảnh; đó là cái dính dáp, thâm đen của nhựa chuối sau những buổi dọn vườn, chặt lá, chắt chiu từng nải quả mang ra chợ bán để đổi lấy bát cơm cho con.
Từng ngón tay của mẹ không còn thon dài, mịn màng mà trở nên thô ráp, chai sần và đầy những vết tích của bùn đất, nhựa cây. Thế nhưng, đằng sau sự "không sạch" ấy lại là một tình yêu thương vô bờ bến. Đôi bàn tay lấm lem kia chính là đôi bàn tay đã che chở, bế bồng và nuôi nấng con nên người. Mẹ đã hy sinh vẻ đẹp thanh xuân, chấp nhận cái khắc nghiệt của lao động để dành cho con một cuộc sống ấm êm nhất.
Tuy nhiên, điểm sáng ngời nhất của đoạn thơ không nằm ở sự lam lũ, mà nằm ở lời dạy của mẹ: "giữ mình sạch trong". Đây chính là một sự đối lập đầy tính nhân văn. Mẹ chấp nhận đôi bàn tay mình bẩn bùn, bẩn nhựa, nhưng tuyệt đối không cho phép tâm hồn các con bị "vấy bẩn" bởi thói hư tật xấu ở đời.
Cụm từ "sạch trong" ở đây mang hai tầng nghĩa. Ở nghĩa hẹp, đó là sự tươm tất, sạch sẽ về diện mạo. Nhưng ở nghĩa rộng – tầng nghĩa quan trọng nhất – đó là sự trong sạch về nhân cách và đạo đức. Mẹ dạy con dù nghèo khó cũng không được nảy sinh lòng tham, dù cuộc đời có xô đẩy cũng phải giữ lấy cái "gốc" thiện lương của mình. Mẹ giống như bông hoa sen giữa đầm lầy: thân mẹ dẫu lấm lem bùn đất nhưng tâm hồn mẹ lại tỏa hương thơm ngát của lòng tự trọng. Lời dạy của mẹ là minh chứng rằng: Giá trị của một con người không được đo bằng độ mịn màng của bàn tay hay sự sang trọng của bộ quần áo, mà được đo bằng sự thanh sạch trong tâm hồn.
Đoạn thơ sử dụng ngôn ngữ giản dị, đậm chất dân dã nhưng lại chứa đựng triết lý sống sâu sắc. Sự đối lập giữa "lấm lem" về cơ học và "sạch trong" về tâm linh đã tạo nên một sức nặng cảm xúc cực lớn. Nó khiến người đọc phải soi rọi lại chính mình: Có bao giờ chúng ta vì những vết bùn trên tay mẹ mà cảm thấy xấu hổ, để rồi quên mất rằng chính những vết bùn ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta lớn khôn?
Tóm lại, hình ảnh người mẹ trong đoạn thơ là biểu tượng cao đẹp cho người phụ nữ Việt Nam: chịu thương chịu khó, giàu đức hy sinh và luôn hướng thiện. Những dòng thơ không chỉ là lời tri ân mẹ mà còn là bài học giáo dục nhân cách sâu sắc cho mỗi học sinh. Đôi bàn tay mẹ dù có dính đầy mủ chuối hay bám phèn, thì trong mắt con, đó vẫn là đôi bàn tay đẹp nhất, thanh sạch nhất thế gian này.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
252002 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
79595 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
63687 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
62901 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
53692 -
47682
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
44467 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
42374 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
42096
