Ở gần trường em học có một con suối xinh đẹp, nước trong xanh. Nhưng gần đây, con suối này đầy rác, nước đuc ngầu. Vào một buổi chiều đi học về qua con suối này, em đã dừng lại nhặt các loại giấy ni lông, vỏ *** nước,... bên bờ suoiis và được suối thủ thỉ tâm sự. Em hãy tưởng tưởng kể lại câu chuyện ấy.
Quảng cáo
2 câu trả lời 119
Chiều hôm ấy, khi tan học, em đi bộ về nhà như mọi ngày. Gió mát rượi thổi qua những hàng cây bên đường, mang theo hương thơm của hoa dại. Nhưng khi đến gần con suối quen thuộc, em bỗng khựng lại. Cảnh tượng trước mắt khiến em không khỏi xót xa: dòng suối trong xanh ngày nào giờ đã đục ngầu, rác thải nổi lềnh bềnh trên mặt nước, hai bên bờ đầy những túi ni lông, vỏ *** nước ngọt, chai nhựa và nhiều thứ khác. Một nỗi buồn len lỏi trong lòng em.
Em quyết định dừng lại. Cúi xuống nhặt từng mảnh rác vương vãi trên bờ suối, em cảm thấy như có ai đó đang dõi theo mình. Bất chợt, một âm thanh khe khẽ vang lên bên tai: "Cảm ơn em, người bạn nhỏ!" Em giật mình, nhìn quanh nhưng chẳng thấy ai. Chỉ có tiếng nước róc rách và gió xào xạc trên những tán cây. Em tự nhủ chắc mình nghe nhầm, nhưng khi tiếp tục nhặt rác, tiếng nói ấy lại cất lên, lần này rõ ràng hơn: "Lâu lắm rồi mới có người chịu lắng nghe ta..."
Em tròn mắt ngạc nhiên. Thì ra, con suối đang nói chuyện với em!
"Em ơi, em có nhớ ta không? Trước đây, ta từng trong xanh, mát lành, cá bơi tung tăng, chim chóc ríu rít quanh bờ. Những đứa trẻ như em vẫn thường ra đây vui đùa, nghịch nước, nô đùa trên bãi cát. Nhưng giờ đây, ta đã trở thành một con suối đầy rác, nước đục ngầu, chẳng còn ai đến chơi nữa..."
Em buồn bã gật đầu, nhớ lại những ngày trước kia, con suối thật đẹp biết bao. Nhưng giờ đây, nó như đang bệnh nặng vì những thứ rác thải do con người vô ý thức vứt xuống. Em khẽ nói: "Em xin lỗi. Chúng em đã vô tâm quá. Nhưng em sẽ giúp suối mà!"
Suối khe khẽ cười: "Cảm ơn em, nhưng một mình em thì khó lắm. Hãy giúp ta bằng cách nói với mọi người, kêu gọi bạn bè cùng chung tay. Khi ai cũng có ý thức giữ gìn môi trường, ta mới có thể trong lành trở lại."
Nghe lời suối, em quyết định hành động. Em rủ các bạn cùng đến dọn dẹp con suối vào cuối tuần. Lúc đầu, có nhiều bạn chưa hào hứng lắm, nhưng khi thấy sự thay đổi của con suối sau mỗi lần dọn rác, ai cũng vui mừng. Chúng em còn làm những tấm biển nhỏ, viết những lời nhắn nhủ như: "Hãy giữ cho suối sạch đẹp!", "Không vứt rác bừa bãi!" để nhắc nhở mọi người.
Chẳng bao lâu sau, con suối đã dần trở lại như xưa. Nước bớt đục hơn, không còn rác trôi nổi. Một buổi chiều nọ, khi đi ngang qua, em nghe tiếng suối róc rách vui tươi: "Cảm ơn em và các bạn. Nhờ có các em, ta lại được sống khỏe mạnh rồi!" Em mỉm cười hạnh phúc, lòng tràn đầy niềm vui.
Từ đó, em hiểu rằng mỗi người chúng ta chỉ cần một chút ý thức, một chút hành động nhỏ cũng có thể làm nên điều lớn lao. Con suối nhỏ ấy đã dạy em bài học về sự quan trọng của việc bảo vệ môi trường, và em sẽ mãi ghi nhớ để tiếp tục lan tỏa điều tốt đẹp này đến mọi người xung quanh
Chiều hôm đó, trên đường đi học về, em lại đi ngang qua con suối quen thuộc. Nhưng khung cảnh trước mắt khiến em rùng mình. Dòng nước không còn trong xanh nữa mà đục ngầu, đen sì. Rác thải nổi lềnh bềnh, bốc lên mùi hôi khó chịu. Gió thổi qua, làm những túi ni lông kêu sột soạt như có ai đó đang thì thầm.
Em hơi sợ, định quay đi, nhưng rồi vẫn cố lấy hết can đảm bước lại gần. Em cúi xuống, nhặt từng mảnh rác: nào là vỏ chai, túi ni lông, giấy bẩn… Không gian xung quanh bỗng trở nên im lặng lạ thường. Đột nhiên, em nghe thấy một tiếng gọi khẽ, kéo dài:
“Đừng… bỏ… mặc… mình…”
Em giật mình, tim đập nhanh. Nhìn quanh không thấy ai, em run run hỏi:
“Ai… ai đó?”
Mặt nước bỗng gợn lên những vòng sóng đen. Từ lòng suối, một giọng nói trầm buồn vang lên, nghe như vọng từ rất xa:
“Là mình… con suối đây…”
Em đứng chết lặng. Gió thổi mạnh hơn, những cành cây ven bờ kêu răng rắc. Dòng suối tiếp tục nói, giọng như nghẹn lại:
“Trước đây… mình trong xanh lắm… Nhưng rồi họ ném rác xuống… ngày càng nhiều… Mình ngột ngạt… mình không thở được…”
Bỗng một túi ni lông nổi lên ngay trước mặt em, xoay tròn như có thứ gì đó kéo. Mặt nước sủi bọt lăn tăn, nghe như tiếng than khóc.
Em nuốt nước bọt, cố trấn tĩnh:
“Mình… mình sẽ giúp bạn… Mình sẽ dọn sạch rác…”
Dòng suối im lặng vài giây, rồi giọng nói trở nên rõ hơn, nhưng lạnh lẽo:
“Bạn… có thật sự giúp mình không? Hay rồi… cũng giống họ… bỏ đi…”
Lúc đó, em cảm thấy như có hàng trăm ánh mắt vô hình đang nhìn mình từ dưới làn nước đục. Một cơn gió lạnh thổi qua, khiến em nổi da gà. Nhưng nghĩ đến con suối ngày xưa, em mạnh dạn nói:
“Mình hứa! Mình sẽ không bỏ bạn đâu!”
Ngay lập tức, mặt nước dịu lại. Những gợn sóng dần tan biến. Giọng nói của suối trở nên nhẹ nhàng hơn:
“Cảm ơn bạn… Xin đừng để mình… biến mất…”
Mặt trời đã lặn, không gian càng trở nên u tối. Em nhanh chóng gom hết rác vừa nhặt, chạy về mà tim vẫn đập thình thịch. Nhưng trong lòng em, nỗi sợ đã nhường chỗ cho quyết tâm.
Từ hôm đó, mỗi lần đi qua con suối, em đều nhớ đến lời thì thầm đáng sợ nhưng cũng đầy đau đớn ấy. Em hiểu rằng, nếu con người tiếp tục vô ý thức, không chỉ con suối mà cả thiên nhiên cũng sẽ “kêu cứu” theo những cách đáng sợ hơn…
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
72204 -
56918
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
52145 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
49007 -
Hỏi từ APP VIETJACK45605
