lyhientp2021@gmail.com
Hỏi từ APP VIETJACK
Viết bài văn kể lại 1 trải nghiệm đáng nhớ của bản thân
Quảng cáo
3 câu trả lời 51
Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, có những kỷ niệm ngọt ngào như viên kẹo, nhưng cũng có những trải nghiệm để lại vị đắng của sự hối hận. Đối với tôi, chuyến đi chơi công viên vào năm lớp 6 thay vì đi học thêm tiếng Anh chính là một trải nghiệm nhớ đời, giúp tôi hiểu ra giá trị của sự trung thực.
Hôm đó là một chiều thứ Bảy đầy nắng. Tôi và nhóm bạn thân đã rủ rê nhau đi công viên mới mở ở đầu phố. Sức hấp dẫn của những trò chơi cảm giác mạnh và những ly trà sữa mát lạnh đã khiến tôi quên mất rằng chiều nay có lịch học thêm quan trọng. Tôi đã tặc lưỡi tự nhủ: "Nghỉ một buổi chắc không sao đâu, mình sẽ nói dối mẹ là cô giáo cho nghỉ".
Suốt buổi chiều ấy, tôi đã cười đùa thỏa thích, nhưng sâu trong lòng, một cảm giác bất an cứ len lỏi. Khi về đến nhà, thấy mẹ đang bận rộn trong bếp chuẩn bị bữa tối, tôi lén lút cất cặp sách rồi giả vờ than mệt do học nhiều. Mẹ không mảy may nghi ngờ, còn ân cần nấu cho tôi bát canh thanh nhiệt. Ánh mắt tin tưởng của mẹ lúc đó khiến tim tôi thắt lại, cảm giác tội lỗi bắt đầu dâng trào.
Chuyện gì đến cũng phải đến. Tối hôm đó, cô giáo gọi điện cho mẹ để hỏi thăm vì sao tôi vắng mặt mà không xin phép. Ngồi trong phòng, nghe tiếng mẹ nói chuyện điện thoại trầm xuống, tôi biết "vở kịch" của mình đã hạ màn. Khi mẹ bước vào phòng, bà không quát mắng hay dùng đòn roi. Mẹ chỉ ngồi xuống cạnh tôi, im lặng hồi lâu rồi hỏi nhẹ nhàng: "Tại sao con lại nói dối mẹ?".
Lúc đó, bao nhiêu uất nghẹn và hối hận tuôn ra thành dòng nước mắt. Tôi òa khóc nức nở, thú nhận tất cả lỗi lầm của mình. Mẹ nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của tôi và nói: "Mẹ không giận vì con đi chơi, mẹ chỉ buồn vì con đã đánh mất sự trung thực – thứ quý giá nhất của một con người. Một lần nói dối sẽ dẫn đến nhiều lần nói dối khác, và con sẽ đánh mất niềm tin từ mọi người".
Lời nói của mẹ như một luồng điện chạy qua tâm trí tôi. Tôi nhận ra rằng niềm tin một khi đã mất đi thì rất khó để lấy lại, giống như một tờ giấy đã bị vò nát không bao giờ phẳng lại được như cũ. Đêm đó, tôi đã thức rất khuya để viết thư xin lỗi cô giáo và lập ra một kế hoạch học bù cho buổi học đã mất.
Trải nghiệm ấy đã trôi qua khá lâu, nhưng bài học về sự trung thực vẫn luôn vẹn nguyên trong trái tim tôi. Mỗi khi đứng trước một sự lựa chọn khó khăn, tôi lại nhớ đến ánh mắt buồn của mẹ chiều hôm ấy để nhắc nhở bản thân phải luôn sống ngay thẳng. Đó không chỉ là một kỷ niệm buồn, mà còn là một bước ngoặt giúp tôi trưởng thành hơn trong suy nghĩ và hành động.
Hôm đó là một chiều thứ Bảy đầy nắng. Tôi và nhóm bạn thân đã rủ rê nhau đi công viên mới mở ở đầu phố. Sức hấp dẫn của những trò chơi cảm giác mạnh và những ly trà sữa mát lạnh đã khiến tôi quên mất rằng chiều nay có lịch học thêm quan trọng. Tôi đã tặc lưỡi tự nhủ: "Nghỉ một buổi chắc không sao đâu, mình sẽ nói dối mẹ là cô giáo cho nghỉ".
Suốt buổi chiều ấy, tôi đã cười đùa thỏa thích, nhưng sâu trong lòng, một cảm giác bất an cứ len lỏi. Khi về đến nhà, thấy mẹ đang bận rộn trong bếp chuẩn bị bữa tối, tôi lén lút cất cặp sách rồi giả vờ than mệt do học nhiều. Mẹ không mảy may nghi ngờ, còn ân cần nấu cho tôi bát canh thanh nhiệt. Ánh mắt tin tưởng của mẹ lúc đó khiến tim tôi thắt lại, cảm giác tội lỗi bắt đầu dâng trào.
Chuyện gì đến cũng phải đến. Tối hôm đó, cô giáo gọi điện cho mẹ để hỏi thăm vì sao tôi vắng mặt mà không xin phép. Ngồi trong phòng, nghe tiếng mẹ nói chuyện điện thoại trầm xuống, tôi biết "vở kịch" của mình đã hạ màn. Khi mẹ bước vào phòng, bà không quát mắng hay dùng đòn roi. Mẹ chỉ ngồi xuống cạnh tôi, im lặng hồi lâu rồi hỏi nhẹ nhàng: "Tại sao con lại nói dối mẹ?".
Lúc đó, bao nhiêu uất nghẹn và hối hận tuôn ra thành dòng nước mắt. Tôi òa khóc nức nở, thú nhận tất cả lỗi lầm của mình. Mẹ nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của tôi và nói: "Mẹ không giận vì con đi chơi, mẹ chỉ buồn vì con đã đánh mất sự trung thực – thứ quý giá nhất của một con người. Một lần nói dối sẽ dẫn đến nhiều lần nói dối khác, và con sẽ đánh mất niềm tin từ mọi người".
Lời nói của mẹ như một luồng điện chạy qua tâm trí tôi. Tôi nhận ra rằng niềm tin một khi đã mất đi thì rất khó để lấy lại, giống như một tờ giấy đã bị vò nát không bao giờ phẳng lại được như cũ. Đêm đó, tôi đã thức rất khuya để viết thư xin lỗi cô giáo và lập ra một kế hoạch học bù cho buổi học đã mất.
Trải nghiệm ấy đã trôi qua khá lâu, nhưng bài học về sự trung thực vẫn luôn vẹn nguyên trong trái tim tôi. Mỗi khi đứng trước một sự lựa chọn khó khăn, tôi lại nhớ đến ánh mắt buồn của mẹ chiều hôm ấy để nhắc nhở bản thân phải luôn sống ngay thẳng. Đó không chỉ là một kỷ niệm buồn, mà còn là một bước ngoặt giúp tôi trưởng thành hơn trong suy nghĩ và hành động.
Bài văn: Một trải nghiệm đáng nhớ – Lời xin lỗi muộn màng
Trong hành trình trưởng thành, mỗi người đều lưu giữ cho mình những ký ức đẹp đẽ. Thế nhưng với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất lại là một lần mắc lỗi với nội – một bài học đắt giá về sự trung thực và tình yêu thương mà tôi không bao giờ quên.
Đó là một buổi trưa hè oi ả năm tôi học lớp 6. Bố mẹ đi làm vắng, chỉ có tôi và nội ở nhà. Nội có một chiếc bình gốm cổ rất quý, là kỷ vật duy nhất còn sót lại của ông ngoại. Nội nâng niu nó lắm, ngày nào cũng lau chùi cẩn thận. Vì tính tò mò và nghịch ngợm, nhân lúc nội đang thiu thiu ngủ dưới gốc cây khế sau vườn, tôi đã lén lấy chiếc bình ra để ngắm nghía.
Chẳng may, do tay dính mồ hôi trơn trượt, chiếc bình tuột khỏi tay tôi và vỡ tan tành dưới sàn gạch. Tiếng động chát chúa vang lên khiến tim tôi như thắt lại. Hoảng sợ và lo lắng, tôi vội vã thu dọn những mảnh vỡ rồi đem vứt vào sọt rác tận cuối vườn, sau đó lén lút về phòng vờ như đang học bài.
Khi nội tỉnh dậy và phát hiện chiếc bình biến mất, nội đã hỏi tôi. Với gương mặt tái nhợt, tôi lí nhí trả lời: "Con không biết, chắc là con mèo nhảy lên làm rơi rồi ạ". Nội không nói gì, chỉ nhìn tôi một hồi lâu bằng ánh mắt buồn bã rồi lẳng lặng đi ra ngoài. Suốt cả buổi chiều hôm đó, tôi thấy nội ngồi thẫn thờ bên hiên nhà, đôi mắt đục mờ nhìn xa xăm.
Cảm giác tội lỗi bắt đầu gặm nhấm tâm trí tôi. Tôi nhớ đến những lần nội nhường cho tôi bát cơm trắng, những khi nội thức trắng đêm quạt mát cho tôi ngủ. Vậy mà tôi lại lừa dối người thương yêu mình nhất. Tối hôm đó, tôi không sao chợp mắt được. Tiếng thở dài của nội ở gian nhà ngoài như những nhát dao cứa vào lòng tôi.
Cuối cùng, tôi quyết định bước đến bên giường nội, quỳ xuống và bật khóc nức nở: "Nội ơi, con xin lỗi nội. Chính con đã làm vỡ bình chứ không phải con mèo đâu ạ...". Tôi cứ ngỡ nội sẽ mắng, nhưng không, nội khẽ xoa đầu tôi và ôn tồn bảo: "Nội biết từ lúc nãy rồi. Nội buồn không phải vì chiếc bình vỡ, mà nội buồn vì cháu của nội chưa biết dũng cảm nhận lỗi thôi. Bình quý thật, nhưng không quý bằng lòng trung thực của con".
Lời nói nhẹ nhàng của nội khiến tôi càng khóc to hơn vì hối hận. Trải nghiệm ấy đã để lại trong tôi một bài học sâu sắc. Hóa ra, sự trung thực có sức mạnh hàn gắn mọi lỗi lầm, và tình yêu thương của người thân luôn bao dung hơn tất thảy những giá trị vật chất trên đời.
Giờ đây, khi nội đã đi xa, mỗi khi nhớ lại chuyện cũ, tôi vẫn thấy sống mũi cay cay. Đó là hành trang quý giá giúp tôi biết sống thẳng thắn và chân thành hơn trong cuộc sống.
Trong hành trình trưởng thành, mỗi người đều lưu giữ cho mình những ký ức đẹp đẽ. Thế nhưng với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất lại là một lần mắc lỗi với nội – một bài học đắt giá về sự trung thực và tình yêu thương mà tôi không bao giờ quên.
Đó là một buổi trưa hè oi ả năm tôi học lớp 6. Bố mẹ đi làm vắng, chỉ có tôi và nội ở nhà. Nội có một chiếc bình gốm cổ rất quý, là kỷ vật duy nhất còn sót lại của ông ngoại. Nội nâng niu nó lắm, ngày nào cũng lau chùi cẩn thận. Vì tính tò mò và nghịch ngợm, nhân lúc nội đang thiu thiu ngủ dưới gốc cây khế sau vườn, tôi đã lén lấy chiếc bình ra để ngắm nghía.
Chẳng may, do tay dính mồ hôi trơn trượt, chiếc bình tuột khỏi tay tôi và vỡ tan tành dưới sàn gạch. Tiếng động chát chúa vang lên khiến tim tôi như thắt lại. Hoảng sợ và lo lắng, tôi vội vã thu dọn những mảnh vỡ rồi đem vứt vào sọt rác tận cuối vườn, sau đó lén lút về phòng vờ như đang học bài.
Khi nội tỉnh dậy và phát hiện chiếc bình biến mất, nội đã hỏi tôi. Với gương mặt tái nhợt, tôi lí nhí trả lời: "Con không biết, chắc là con mèo nhảy lên làm rơi rồi ạ". Nội không nói gì, chỉ nhìn tôi một hồi lâu bằng ánh mắt buồn bã rồi lẳng lặng đi ra ngoài. Suốt cả buổi chiều hôm đó, tôi thấy nội ngồi thẫn thờ bên hiên nhà, đôi mắt đục mờ nhìn xa xăm.
Cảm giác tội lỗi bắt đầu gặm nhấm tâm trí tôi. Tôi nhớ đến những lần nội nhường cho tôi bát cơm trắng, những khi nội thức trắng đêm quạt mát cho tôi ngủ. Vậy mà tôi lại lừa dối người thương yêu mình nhất. Tối hôm đó, tôi không sao chợp mắt được. Tiếng thở dài của nội ở gian nhà ngoài như những nhát dao cứa vào lòng tôi.
Cuối cùng, tôi quyết định bước đến bên giường nội, quỳ xuống và bật khóc nức nở: "Nội ơi, con xin lỗi nội. Chính con đã làm vỡ bình chứ không phải con mèo đâu ạ...". Tôi cứ ngỡ nội sẽ mắng, nhưng không, nội khẽ xoa đầu tôi và ôn tồn bảo: "Nội biết từ lúc nãy rồi. Nội buồn không phải vì chiếc bình vỡ, mà nội buồn vì cháu của nội chưa biết dũng cảm nhận lỗi thôi. Bình quý thật, nhưng không quý bằng lòng trung thực của con".
Lời nói nhẹ nhàng của nội khiến tôi càng khóc to hơn vì hối hận. Trải nghiệm ấy đã để lại trong tôi một bài học sâu sắc. Hóa ra, sự trung thực có sức mạnh hàn gắn mọi lỗi lầm, và tình yêu thương của người thân luôn bao dung hơn tất thảy những giá trị vật chất trên đời.
Giờ đây, khi nội đã đi xa, mỗi khi nhớ lại chuyện cũ, tôi vẫn thấy sống mũi cay cay. Đó là hành trang quý giá giúp tôi biết sống thẳng thắn và chân thành hơn trong cuộc sống.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
71396 -
56300
-
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
49974 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
47724 -
Hỏi từ APP VIETJACK44949
Gửi báo cáo thành công!
