Việt Nam quê hương ta
Đọc bài viết
Việt Nam đất nước ta ơi
Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn
Cánh cò bay lả rập rờn (dập dờn)
Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều
Quê hương biết mấy thân yêu
Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau
Mặt người vất vả in sâu
Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn.
Đất nghèo nuôi những anh hùng
Chìm trong máu lửa lại vùng đứng lên
Đạp quân thù xuống đất đen
Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa
Việt Nam đất nắng chan hoà
Hoa thơm quả ngọt bốn mùa trời xanh
Mắt đen cô gái long lanh
Yêu ai yêu trọn tấm tình thuỷ chung.
Đất trăm nghề của trăm vùng
Khách phương xa tới lạ lùng tìm xem
Tay người như có phép tiên
Trên tre lá cũng dệt nghìn bài thơ
bạn hãy viết đoạn văn (400 chữ trở lên) ghi lại cảm xúc của em về một bài thơ mà bạn yêu thích
Mai em thi rồi mong mọi người giúp đỡ
Quảng cáo
5 câu trả lời 70
Ngay từ những dòng thơ đầu tiên, tác giả đã mở ra một không gian thiên nhiên bao la, trù phú: "Việt Nam đất nước ta ơi / Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn". Hình ảnh "biển lúa" gợi lên sự ấm no, thanh bình của làng quê Việt Nam từ bao đời nay. Kết hợp với hình ảnh "cánh cò bay lả rập rờn" và "mây mờ che đỉnh Trường Sơn", thiên nhiên hiện lên vừa thực lại vừa mộng, vừa hùng vĩ lại vừa mềm mại, thân thương. Đó là vẻ đẹp đặc trưng của dải đất hình chữ S, nơi có nắng chan hòa và hoa thơm quả ngọt bốn mùa.
Tuy nhiên, điều làm em xúc động nhất không chỉ là vẻ đẹp thiên nhiên mà là sự thấu hiểu về những hy sinh, gian khổ của dân tộc: "Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau / Mặt người vất vả in sâu / Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn". Những câu thơ này chạm đến niềm đau thương nhưng cũng đầy tự hào về lịch sử dựng nước và giữ nước. Hình ảnh "áo nâu nhuộm bùn" là biểu tượng cho sự cần cù, lam lũ của người nông dân Việt Nam. Từ trong cái nghèo khó, từ trong "máu lửa", dân tộc ta đã vùng đứng lên với sức mạnh phi thường: "Đập quân thù xuống đất đen / Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa". Đây là một phát hiện đầy nhân văn của Nguyễn Đình Thi: người Việt Nam chiến đấu không phải vì hiếu chiến mà vì khát khao hòa bình. Khi giặc đến thì cầm súng, khi giặc tan lại trở về với bản chất hiền lành, nhân hậu, gắn bó với ruộng đồng.
Càng về cuối bài thơ, cảm xúc càng lắng đọng trước sự tài hoa và lòng thủy chung của con người. Hình ảnh "tay người như có phép tiên" ca ngợi sự khéo léo của các nghệ nhân ở mọi miền đất nước, biến những vật liệu giản đơn như tre lá thành những tác phẩm nghệ thuật, thành "nghìn bài thơ". Đặc biệt, vẻ đẹp của người con gái với "mắt đen long lanh" và đức tính "yêu ai yêu trọn tấm tình thủy chung" đã hoàn thiện bức chân dung về con người Việt Nam: vừa anh dũng trong chiến đấu, vừa cần cù trong lao động, lại vừa son sắt, tình nghĩa trong cuộc sống thường ngày.
Tóm lại, "Việt Nam quê hương ta" không chỉ là một bài thơ miêu tả cảnh đẹp, mà là một bài ca ca ngợi cốt cách và tâm hồn dân tộc. Qua những vần thơ của Nguyễn Đình Thi, em thêm yêu và trân trọng mảnh đất mình đang sống, biết ơn những thế hệ đi trước đã hy sinh để giữ gìn màu xanh cho quê hương. Bài thơ sẽ mãi là nguồn cảm hứng bồi đắp lòng yêu nước và tự hào dân tộc cho mỗi thế hệ học sinh chúng em.
Ngay từ những dòng thơ đầu tiên, tác giả đã mở ra một không gian thiên nhiên bao la, trù phú: "Việt Nam đất nước ta ơi / Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn". Hình ảnh "biển lúa" gợi lên sự ấm no, thanh bình của làng quê Việt Nam từ bao đời nay. Kết hợp với hình ảnh "cánh cò bay lả rập rờn" và "mây mờ che đỉnh Trường Sơn", thiên nhiên hiện lên vừa thực lại vừa mộng, vừa hùng vĩ lại vừa mềm mại, thân thương. Đó là vẻ đẹp đặc trưng của dải đất hình chữ S, nơi có nắng chan hòa và hoa thơm quả ngọt bốn mùa.
Tuy nhiên, điều làm em xúc động nhất không chỉ là vẻ đẹp thiên nhiên mà là sự thấu hiểu về những hy sinh, gian khổ của dân tộc: "Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau / Mặt người vất vả in sâu / Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn". Những câu thơ này chạm đến niềm đau thương nhưng cũng đầy tự hào về lịch sử dựng nước và giữ nước. Hình ảnh "áo nâu nhuộm bùn" là biểu tượng cho sự cần cù, lam lũ của người nông dân Việt Nam. Từ trong cái nghèo khó, từ trong "máu lửa", dân tộc ta đã vùng đứng lên với sức mạnh phi thường: "Đập quân thù xuống đất đen / Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa". Đây là một phát hiện đầy nhân văn của Nguyễn Đình Thi: người Việt Nam chiến đấu không phải vì hiếu chiến mà vì khát khao hòa bình. Khi giặc đến thì cầm súng, khi giặc tan lại trở về với bản chất hiền lành, nhân hậu, gắn bó với ruộng đồng.
Càng về cuối bài thơ, cảm xúc càng lắng đọng trước sự tài hoa và lòng thủy chung của con người. Hình ảnh "tay người như có phép tiên" ca ngợi sự khéo léo của các nghệ nhân ở mọi miền đất nước, biến những vật liệu giản đơn như tre lá thành những tác phẩm nghệ thuật, thành "nghìn bài thơ". Đặc biệt, vẻ đẹp của người con gái với "mắt đen long lanh" và đức tính "yêu ai yêu trọn tấm tình thủy chung" đã hoàn thiện bức chân dung về con người Việt Nam: vừa anh dũng trong chiến đấu, vừa cần cù trong lao động, lại vừa son sắt, tình nghĩa trong cuộc sống thường ngày.
Tóm lại, "Việt Nam quê hương ta" không chỉ là một bài thơ miêu tả cảnh đẹp, mà là một bài ca ca ngợi cốt cách và tâm hồn dân tộc. Qua những vần thơ của Nguyễn Đình Thi, em thêm yêu và trân trọng mảnh đất mình đang sống, biết ơn những thế hệ đi trước đã hy sinh để giữ gìn màu xanh cho quê hương. Bài thơ sẽ mãi là nguồn cảm hứng bồi đắp lòng yêu nước và tự hào dân tộc cho mỗi thế hệ học sinh chúng em.
Có những bài thơ đọc một lần rồi quên, nhưng cũng có bài đọc xong là “dính” luôn trong đầu — với mình, “Việt Nam quê hương ta” là kiểu thứ hai. Bài thơ không cầu kỳ, không dùng từ quá hoa mỹ, nhưng lại chạm đúng vào cái cảm xúc rất thật: tự hào về đất nước.
Ngay từ những câu đầu, hình ảnh “mênh mông biển lúa”, “cánh cò bay lả”, “mây mờ che đỉnh Trường Sơn” hiện ra rất chill mà cũng rất quen. Đó không phải cảnh gì xa xôi, mà là chính Việt Nam mình — giản dị nhưng đẹp theo kiểu rất riêng, không lẫn đi đâu được. Đọc tới đây tự nhiên thấy quê hương gần gũi hẳn, kiểu như đang đứng giữa đồng lúa mà hít một hơi thật sâu vậy.
Nhưng bài thơ không chỉ có vẻ đẹp. Đến đoạn nói về “bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau”, tự nhiên mood chùng xuống. Tác giả nhắc khéo về những khó khăn, những năm tháng chiến tranh, nghèo đói mà người Việt mình đã trải qua. Hình ảnh “áo nâu nhuộm bùn” nghe mộc thôi rồi, nhưng lại nói lên cả một cuộc sống vất vả. Nó khiến mình hiểu rằng: để có cuộc sống bình yên bây giờ, ông cha mình đã phải đánh đổi rất nhiều.
Đến những câu cuối, bài thơ quay lại với vẻ đẹp đời thường: nắng, hoa, trái, con người, nghề nghiệp… Tất cả tạo nên một Việt Nam vừa đẹp, vừa giàu truyền thống. Đặc biệt là hình ảnh “tay người như có phép tiên” — nghe hơi “ảo” nhưng thật ra lại rất đúng, vì người Việt mình khéo léo, sáng tạo cực kỳ.
Nói ngắn gọn, bài thơ này không chỉ tả cảnh mà còn kể cả một câu chuyện về đất nước: từ đau thương đến kiên cường, từ giản dị đến đáng tự hào. Đọc xong thấy yêu Việt Nam hơn một xíu, và cũng thấy bản thân cần sống sao cho xứng đáng hơn.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
17661 -
5575
-
5400
