Quảng cáo
3 câu trả lời 38
Chiều hôm ấy, bầu trời như khoác lên mình một lớp áo xám nhạt. Gió thổi nhẹ qua con đường làng, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa. Tôi bước chậm, lòng nặng trĩu vì vừa nhận điểm kiểm tra không như mong đợi. Ánh mắt tôi cúi xuống, đôi chân lê từng bước, không còn chút hào hứng như mọi ngày.
Bỗng phía trước, tôi thấy một cậu bé đang ngồi bên lề đường. Khuôn mặt cậu lấm lem, đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc. Hai bàn tay nhỏ nắm chặt chiếc túi rách, thỉnh thoảng lại đưa lên quệt nước mắt. Tôi dừng lại, khẽ hỏi:
“Em sao vậy?”
Cậu bé ngẩng lên, ánh mắt ngập ngừng rồi vỡ òa. “Em làm mất tiền mẹ dặn đi mua thuốc cho bà… Em sợ mẹ mắng lắm…”
Giọng nói run run khiến tôi chợt thấy tim mình nhói lên. Nỗi buồn của tôi lúc này dường như trở nên nhỏ bé. Tôi nhìn cậu, ánh mắt dịu lại, nhẹ nhàng nói:
“Đừng khóc nữa. Mình cùng tìm nhé, biết đâu vẫn còn.”
Cậu bé khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn còn long lanh nước. Chúng tôi cùng nhau đi dọc con đường, cúi xuống tìm từng góc nhỏ. Có lúc, cậu bé lại thở dài, khuôn mặt đầy thất vọng. Tôi thấy rõ sự lo lắng hiện lên trong ánh mắt ấy.
Sau một hồi tìm kiếm, tôi chợt phát hiện một tờ tiền bị ướt dính bên gốc cây. “Ở đây rồi!” – tôi reo lên. Cậu bé chạy lại, ánh mắt sáng lên, khuôn mặt bừng rạng niềm vui. Cậu cầm tờ tiền, tay run run, miệng cười mà nước mắt vẫn còn đọng lại.
“Em cảm ơn anh!” – cậu nói, giọng đầy xúc động.
Nhìn nụ cười ấy, lòng tôi chợt nhẹ nhõm lạ thường. Nỗi buồn ban nãy dường như tan biến. Tôi mỉm cười, ánh mắt ấm áp hơn, bước tiếp trên con đường quen thuộc.
Hóa ra, đôi khi chỉ cần giúp đỡ một người khác, ta cũng có thể tìm lại niềm vui cho chính mình.
Buổi chiều hôm ấy, bầu trời xám xịt như đang giấu đi một nỗi buồn thầm kín. Gió thổi nhẹ qua hàng cây, làm những chiếc lá rung lên khe khẽ như thì thầm điều gì đó. Tôi ngồi lặng lẽ trên bậc thềm trước nhà, lòng nặng trĩu. Hôm nay, tôi vừa nhận điểm kém môn Toán – một kết quả khiến tôi thất vọng về chính mình.
Bất chợt, một chú mèo nhỏ xuất hiện. Bộ lông vàng nhạt của nó dính đầy bụi bẩn, đôi mắt tròn xoe nhìn tôi đầy dè dặt. Nó khẽ kêu “meo” một tiếng, âm thanh nhỏ bé nhưng lại khiến trái tim tôi khẽ rung lên. Tôi nhìn nó, chần chừ một chút rồi đưa tay ra. Chú mèo tiến lại gần, cọ nhẹ vào tay tôi như muốn tìm kiếm sự che chở. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng, xua đi phần nào nỗi buồn đang đè nặng.
Tôi bế nó vào lòng. Thân hình nhỏ bé run lên vì lạnh. Nhìn nó, tôi chợt thấy mình giống hệt: cũng yếu đuối, cũng cần được động viên. Tôi khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhưng chân thành. “Từ nay mày sẽ ở với tao nhé,” tôi thì thầm.
Những ngày sau đó, chú mèo trở thành người bạn thân thiết của tôi. Mỗi khi tôi học bài, nó nằm cuộn tròn bên cạnh, đôi mắt lim dim như đang lắng nghe. Có lúc tôi bực bội vì bài khó, nó lại ngẩng đầu lên, nhìn tôi bằng ánh mắt trong veo như muốn nói: “Cố lên, rồi sẽ ổn thôi.”
Dần dần, tôi không còn sợ môn Toán như trước. Tôi chăm chỉ hơn, kiên nhẫn hơn. Và mỗi lần làm được một bài khó, tôi lại quay sang nhìn chú mèo, mỉm cười. Nó không nói gì, chỉ khẽ “meo” một tiếng, nhưng với tôi, đó là lời động viên ấm áp nhất.
Một buổi sáng, ánh nắng len qua khung cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt tôi. Tôi mở mắt, thấy chú mèo đang nằm cạnh, bộ lông óng ánh dưới ánh sáng. Tôi khẽ vuốt ve nó, lòng tràn đầy niềm vui. Hóa ra, đôi khi chỉ cần một điều nhỏ bé cũng có thể làm thay đổi cả một khoảng trời cảm xúc.
Tôi nhận ra rằng, không phải lúc nào cuộc sống cũng dễ dàng, nhưng nếu biết mở lòng, ta sẽ tìm thấy những điều tốt đẹp xung quanh. Và với tôi, chú mèo nhỏ ấy chính là món quà giản dị nhưng quý giá nhất.
Quảng cáo
Bạn cần hỏi gì?
Câu hỏi hot cùng chủ đề
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
250173 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
78328 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
62584 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
62054 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
52967 -
47012
-
Đã trả lời bởi chuyên gia
43939 -
Đã trả lời bởi chuyên gia
41415 -
Hỏi từ APP VIETJACK
Đã trả lời bởi chuyên gia
41013
